Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1111: Chương 1111

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu nhìn từ trên trời xuống sẽ thấy câu chuyện này khá là hài hước.Lần đầu tiên Triệu Bân muốn đến nhưng bị Vân Yên trói lại.Lần thứ hai, Triệu Bân khiêu chiến thì Vệ Xuyên lại đi mất.Lần thứ ba, Vệ Xuyên đến gây chuyện thì Triệu Bân lại biến mất, cứ lướt qua nhau như thế, cái tiếng rùa rụt cổ cộng thêm tôm tép nhãi nhép của hắn đã danh xứng với thực trong mắt người ngoài.Hắt xì!Triệu Bân mở mắt, còn chưa kịp thở hắt ra một hơi thì đã hắt xì một cái thật mạnh, có lẽ đang có khá nhiều người nhớ thương hắn, hơn nữa còn đang tụ lại một chỗ để mắng hắn đấy nhỉ?Triệu Vân xoa mũi, xoay người ngồi dậy duỗi lưng một cái thật mạnh.Tìm hiểu một ngày một đêm, hắn đã hiểu được chút da lông của Vạn Pháp Trường Sinh Quyết.Phập!Hắn dùng dao găm cắt một vết máu trên cánh tay mình.Tiện thể dùng thử Vạn Pháp Trường Sinh Quyến.Một cảnh tượng thần kỳ hiện ra, vết thương đầy máu tươi nhanh chóng khép lại.“Kỳ diệu, quả là kỳ diệu”, Triệu Bân nhắm mắt, tĩnh tâm cảm nhận.Sau khi dùng thử Vạn Pháp Trường Sinh Quyết thì dường như trong cơ thể hắn đã có thêm một loại… Sức mạnh thần kỳ, hắn tự đặt tên cho nó là lực tái sinh, có thể khép lại miệng vết thương trên người trong khoảng thời gian rất ngắn.Bàn về hồi phục sinh lực thì nó vượt xa Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.Bí thuật khác nhau, tác dụng đặc biệt cũng có sự khác biệt.Chẳng hạn như Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh chỉ dùng để rèn luyện khí lực, chẳng qua nó có thêm chút lực hồi phục, chẳng hạn như Vạn Pháp Trường Sinh Quyết có khả năng tái sinh, nếu dùng nó để luyện thể thì hẳn là không được.Phập! Phập!Sau đó hắn lại thử thêm nhiều lần nữa, từng vết máu được cắt ra.Nếu có người nào khác ở đây chắc hẳn sẽ kinh ngạc lắm, ngạc nhiên không biết tên này có khuynh hướng tự hại mình hay không.Thử nghiệm ấy mà! Lúc cần tự hại mình thì vẫn phải tự hại mình.Triệu Bân cắt ra những vết máu, có nông có sâu, tất cả đều hồi phục lại như cũ trong tích tắc.Hắn có một suy đoán to gan hơn:Nếu chém cả cánh tay thì vẫn có thể dùng Vạn Pháp Trường Sinh Quyết để tái sinh.Thế nhưng bấy giờ hắn lại không dám thử, bởi vì hắn còn chưa lĩnh ngộ hết phương pháp này, chưa nắm bắt được điểm tinh túy nhất, nếu chém một cánh tay đi mà không thể tái sinh được thì chẳng phải là vô nghĩa ư?“Cái tên Vương Dương đó tu Vạn Pháp Trường Sinh Quyết thì đấy nhỉ!”Triệu Bân thầm nghĩ trong lòng, đêm đó khi chiến đấu hắn mới thật sự nhìn thấy khả năng hồi phục của Vương Dương, à không đúng, có lẽ không chỉ là hồi phục sinh lực mà là lực tái sinh, nếu không hắn đã chẳng vất vả như thế để giết người.“Nếu không phải thì chắc hẳn cũng là phương pháp khác nhưng lại có một kết quả giống nhau đến kỳ diệu.Triệu Bân sở cằm, Ma tộc có quá nhiều nhánh, luôn có một vài người..Nổi tiếng, chẳng những có được khả năng tăng trưởng mạnh cùng với lực tái sinh đáng sợ, chàng qua cách tu luyện có hơi máu me, chẳng hạn như Vương Dương này, rõ là dùng máu người sống để tăng cường ma lực.

Nếu nhìn từ trên trời xuống sẽ thấy câu chuyện này khá là hài hước.

Lần đầu tiên Triệu Bân muốn đến nhưng bị Vân Yên trói lại.

Lần thứ hai, Triệu Bân khiêu chiến thì Vệ Xuyên lại đi mất.

Lần thứ ba, Vệ Xuyên đến gây chuyện thì Triệu Bân lại biến mất, cứ lướt qua nhau như thế, cái tiếng rùa rụt cổ cộng thêm tôm tép nhãi nhép của hắn đã danh xứng với thực trong mắt người ngoài.

Hắt xì!

Triệu Bân mở mắt, còn chưa kịp thở hắt ra một hơi thì đã hắt xì một cái thật mạnh, có lẽ đang có khá nhiều người nhớ thương hắn, hơn nữa còn đang tụ lại một chỗ để mắng hắn đấy nhỉ?

Triệu Vân xoa mũi, xoay người ngồi dậy duỗi lưng một cái thật mạnh.

Tìm hiểu một ngày một đêm, hắn đã hiểu được chút da lông của Vạn Pháp Trường Sinh Quyết.

Phập!

Hắn dùng dao găm cắt một vết máu trên cánh tay mình.

Tiện thể dùng thử Vạn Pháp Trường Sinh Quyến.

Một cảnh tượng thần kỳ hiện ra, vết thương đầy máu tươi nhanh chóng khép lại.

“Kỳ diệu, quả là kỳ diệu”, Triệu Bân nhắm mắt, tĩnh tâm cảm nhận.

Sau khi dùng thử Vạn Pháp Trường Sinh Quyết thì dường như trong cơ thể hắn đã có thêm một loại… Sức mạnh thần kỳ, hắn tự đặt tên cho nó là lực tái sinh, có thể khép lại miệng vết thương trên người trong khoảng thời gian rất ngắn.

Bàn về hồi phục sinh lực thì nó vượt xa Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.

Bí thuật khác nhau, tác dụng đặc biệt cũng có sự khác biệt.

Chẳng hạn như Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh chỉ dùng để rèn luyện khí lực, chẳng qua nó có thêm chút lực hồi phục, chẳng hạn như Vạn Pháp Trường Sinh Quyết có khả năng tái sinh, nếu dùng nó để luyện thể thì hẳn là không được.

Phập! Phập!

Sau đó hắn lại thử thêm nhiều lần nữa, từng vết máu được cắt ra.

Nếu có người nào khác ở đây chắc hẳn sẽ kinh ngạc lắm, ngạc nhiên không biết tên này có khuynh hướng tự hại mình hay không.

Thử nghiệm ấy mà! Lúc cần tự hại mình thì vẫn phải tự hại mình.

Triệu Bân cắt ra những vết máu, có nông có sâu, tất cả đều hồi phục lại như cũ trong tích tắc.

Hắn có một suy đoán to gan hơn:

Nếu chém cả cánh tay thì vẫn có thể dùng Vạn Pháp Trường Sinh Quyết để tái sinh.

Thế nhưng bấy giờ hắn lại không dám thử, bởi vì hắn còn chưa lĩnh ngộ hết phương pháp này, chưa nắm bắt được điểm tinh túy nhất, nếu chém một cánh tay đi mà không thể tái sinh được thì chẳng phải là vô nghĩa ư?

“Cái tên Vương Dương đó tu Vạn Pháp Trường Sinh Quyết thì đấy nhỉ!”

Triệu Bân thầm nghĩ trong lòng, đêm đó khi chiến đấu hắn mới thật sự nhìn thấy khả năng hồi phục của Vương Dương, à không đúng, có lẽ không chỉ là hồi phục sinh lực mà là lực tái sinh, nếu không hắn đã chẳng vất vả như thế để giết người.

“Nếu không phải thì chắc hẳn cũng là phương pháp khác nhưng lại có một kết quả giống nhau đến kỳ diệu.

Triệu Bân sở cằm, Ma tộc có quá nhiều nhánh, luôn có một vài người.

.

Nổi tiếng, chẳng những có được khả năng tăng trưởng mạnh cùng với lực tái sinh đáng sợ, chàng qua cách tu luyện có hơi máu me, chẳng hạn như Vương Dương này, rõ là dùng máu người sống để tăng cường ma lực.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu nhìn từ trên trời xuống sẽ thấy câu chuyện này khá là hài hước.Lần đầu tiên Triệu Bân muốn đến nhưng bị Vân Yên trói lại.Lần thứ hai, Triệu Bân khiêu chiến thì Vệ Xuyên lại đi mất.Lần thứ ba, Vệ Xuyên đến gây chuyện thì Triệu Bân lại biến mất, cứ lướt qua nhau như thế, cái tiếng rùa rụt cổ cộng thêm tôm tép nhãi nhép của hắn đã danh xứng với thực trong mắt người ngoài.Hắt xì!Triệu Bân mở mắt, còn chưa kịp thở hắt ra một hơi thì đã hắt xì một cái thật mạnh, có lẽ đang có khá nhiều người nhớ thương hắn, hơn nữa còn đang tụ lại một chỗ để mắng hắn đấy nhỉ?Triệu Vân xoa mũi, xoay người ngồi dậy duỗi lưng một cái thật mạnh.Tìm hiểu một ngày một đêm, hắn đã hiểu được chút da lông của Vạn Pháp Trường Sinh Quyết.Phập!Hắn dùng dao găm cắt một vết máu trên cánh tay mình.Tiện thể dùng thử Vạn Pháp Trường Sinh Quyến.Một cảnh tượng thần kỳ hiện ra, vết thương đầy máu tươi nhanh chóng khép lại.“Kỳ diệu, quả là kỳ diệu”, Triệu Bân nhắm mắt, tĩnh tâm cảm nhận.Sau khi dùng thử Vạn Pháp Trường Sinh Quyết thì dường như trong cơ thể hắn đã có thêm một loại… Sức mạnh thần kỳ, hắn tự đặt tên cho nó là lực tái sinh, có thể khép lại miệng vết thương trên người trong khoảng thời gian rất ngắn.Bàn về hồi phục sinh lực thì nó vượt xa Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.Bí thuật khác nhau, tác dụng đặc biệt cũng có sự khác biệt.Chẳng hạn như Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh chỉ dùng để rèn luyện khí lực, chẳng qua nó có thêm chút lực hồi phục, chẳng hạn như Vạn Pháp Trường Sinh Quyết có khả năng tái sinh, nếu dùng nó để luyện thể thì hẳn là không được.Phập! Phập!Sau đó hắn lại thử thêm nhiều lần nữa, từng vết máu được cắt ra.Nếu có người nào khác ở đây chắc hẳn sẽ kinh ngạc lắm, ngạc nhiên không biết tên này có khuynh hướng tự hại mình hay không.Thử nghiệm ấy mà! Lúc cần tự hại mình thì vẫn phải tự hại mình.Triệu Bân cắt ra những vết máu, có nông có sâu, tất cả đều hồi phục lại như cũ trong tích tắc.Hắn có một suy đoán to gan hơn:Nếu chém cả cánh tay thì vẫn có thể dùng Vạn Pháp Trường Sinh Quyết để tái sinh.Thế nhưng bấy giờ hắn lại không dám thử, bởi vì hắn còn chưa lĩnh ngộ hết phương pháp này, chưa nắm bắt được điểm tinh túy nhất, nếu chém một cánh tay đi mà không thể tái sinh được thì chẳng phải là vô nghĩa ư?“Cái tên Vương Dương đó tu Vạn Pháp Trường Sinh Quyết thì đấy nhỉ!”Triệu Bân thầm nghĩ trong lòng, đêm đó khi chiến đấu hắn mới thật sự nhìn thấy khả năng hồi phục của Vương Dương, à không đúng, có lẽ không chỉ là hồi phục sinh lực mà là lực tái sinh, nếu không hắn đã chẳng vất vả như thế để giết người.“Nếu không phải thì chắc hẳn cũng là phương pháp khác nhưng lại có một kết quả giống nhau đến kỳ diệu.Triệu Bân sở cằm, Ma tộc có quá nhiều nhánh, luôn có một vài người..Nổi tiếng, chẳng những có được khả năng tăng trưởng mạnh cùng với lực tái sinh đáng sợ, chàng qua cách tu luyện có hơi máu me, chẳng hạn như Vương Dương này, rõ là dùng máu người sống để tăng cường ma lực.

Chương 1111: Chương 1111