Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1115: Chương 1115

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Không ngờ con Huyết Điêu đó lại bay ngược trở về, Thi Sơn ngồi khoanh chân trên lưng đó đã đứng dậy, con ngươi ánh lên vầng sáng lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên nụ cười âm hiểm nhìn thẳng vào Triệu Bân cùng Đại Bằng.Nơi rừng núi hoang vu thế này sắp xảy ra một vụ giết người cướp của.Triệu Bân cũng đứng dậy, dán hai lá bùa tốc hành lên người Đại Bằng.Thi Sơn là Địa Tạng tầng cao nhất, có thêm hai con rối xác cảnh giới Địa Tạng, tức là ba Địa Tạng.Hắn đánh không lại nên chỉ có thể chạy.“Tiểu bối, vội vã đi đâu thế”.Thi Sơn cười, vung tay dán hai lá bùa tốc hành như hắn.Soạt!Huyết Điêu cảnh giới Huyền Dương tầng cao nhất có tốc độ cực nhanh.Chỉ vài giây đã rút ngắn khoảng cách còn mấy chục mét.Cùng lúc đó, ánh mắt Thi Sơn xuất hiện tia chớp, nhắm thẳng về phía Đại Bằng.Đánh người phải giết ngựa trước.Giết được thú cưỡi rồi… Cái gì cũng dễ bàn.Phá!Triệu Bân hừ lạnh, dùng kiếm Long Uyên để cản tia chớp lại.Vấn đề là tu vi của hắn thua kém người ta quá nhiều, tuy đỡ được nhưng cũng bị hất ngã lăn.“Đi”.Triệu Bân chẳng cần phải nghĩ nhiều, ra lệnh cho Đại Bằng.Còn hắn thì như một cái bao cát rơi xuống từ trên không.“Đúng là thú thông linh, trí nhớ kém thật”.Thi Sơn nhếch môi lên, một tay thò xuống dưới muốn tóm lấy Triệu Bân.Tất nhiên Triệu Bân sẽ không để bị tóm, một giây trước đó đã dán bùa tốc hành lên người, tốc độ rơi xuống nhanh hơn để tránh né cú bắt của Thi Sơn, từ xa nhìn lại, hắn là một sợi chỉ rơi từ trên trời xuống.“Hay lắm tên tiểu võ tu kia”.Thi Sơn bắt đầu thấy hứng thú, điều khiển Huyết Điêu lao xuống đuổi theo.Cách mặt đất vài mét thì hắn lấy một lá bùa lơ lửng ra, vững vàng đáp xuống.Hắn như một bóng đen lao nhanh vào khu rừng rậm rạp.

Không ngờ con Huyết Điêu đó lại bay ngược trở về, Thi Sơn ngồi khoanh chân trên lưng đó đã đứng dậy, con ngươi ánh lên vầng sáng lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên nụ cười âm hiểm nhìn thẳng vào Triệu Bân cùng Đại Bằng.

Nơi rừng núi hoang vu thế này sắp xảy ra một vụ giết người cướp của.

Triệu Bân cũng đứng dậy, dán hai lá bùa tốc hành lên người Đại Bằng.

Thi Sơn là Địa Tạng tầng cao nhất, có thêm hai con rối xác cảnh giới Địa Tạng, tức là ba Địa Tạng.

Hắn đánh không lại nên chỉ có thể chạy.

“Tiểu bối, vội vã đi đâu thế”.

Thi Sơn cười, vung tay dán hai lá bùa tốc hành như hắn.

Soạt!

Huyết Điêu cảnh giới Huyền Dương tầng cao nhất có tốc độ cực nhanh.

Chỉ vài giây đã rút ngắn khoảng cách còn mấy chục mét.

Cùng lúc đó, ánh mắt Thi Sơn xuất hiện tia chớp, nhắm thẳng về phía Đại Bằng.

Đánh người phải giết ngựa trước.

Giết được thú cưỡi rồi… Cái gì cũng dễ bàn.

Phá!

Triệu Bân hừ lạnh, dùng kiếm Long Uyên để cản tia chớp lại.

Vấn đề là tu vi của hắn thua kém người ta quá nhiều, tuy đỡ được nhưng cũng bị hất ngã lăn.

“Đi”.

Triệu Bân chẳng cần phải nghĩ nhiều, ra lệnh cho Đại Bằng.

Còn hắn thì như một cái bao cát rơi xuống từ trên không.

“Đúng là thú thông linh, trí nhớ kém thật”.

Thi Sơn nhếch môi lên, một tay thò xuống dưới muốn tóm lấy Triệu Bân.

Tất nhiên Triệu Bân sẽ không để bị tóm, một giây trước đó đã dán bùa tốc hành lên người, tốc độ rơi xuống nhanh hơn để tránh né cú bắt của Thi Sơn, từ xa nhìn lại, hắn là một sợi chỉ rơi từ trên trời xuống.

“Hay lắm tên tiểu võ tu kia”.

Thi Sơn bắt đầu thấy hứng thú, điều khiển Huyết Điêu lao xuống đuổi theo.

Cách mặt đất vài mét thì hắn lấy một lá bùa lơ lửng ra, vững vàng đáp xuống.

Hắn như một bóng đen lao nhanh vào khu rừng rậm rạp.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Không ngờ con Huyết Điêu đó lại bay ngược trở về, Thi Sơn ngồi khoanh chân trên lưng đó đã đứng dậy, con ngươi ánh lên vầng sáng lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên nụ cười âm hiểm nhìn thẳng vào Triệu Bân cùng Đại Bằng.Nơi rừng núi hoang vu thế này sắp xảy ra một vụ giết người cướp của.Triệu Bân cũng đứng dậy, dán hai lá bùa tốc hành lên người Đại Bằng.Thi Sơn là Địa Tạng tầng cao nhất, có thêm hai con rối xác cảnh giới Địa Tạng, tức là ba Địa Tạng.Hắn đánh không lại nên chỉ có thể chạy.“Tiểu bối, vội vã đi đâu thế”.Thi Sơn cười, vung tay dán hai lá bùa tốc hành như hắn.Soạt!Huyết Điêu cảnh giới Huyền Dương tầng cao nhất có tốc độ cực nhanh.Chỉ vài giây đã rút ngắn khoảng cách còn mấy chục mét.Cùng lúc đó, ánh mắt Thi Sơn xuất hiện tia chớp, nhắm thẳng về phía Đại Bằng.Đánh người phải giết ngựa trước.Giết được thú cưỡi rồi… Cái gì cũng dễ bàn.Phá!Triệu Bân hừ lạnh, dùng kiếm Long Uyên để cản tia chớp lại.Vấn đề là tu vi của hắn thua kém người ta quá nhiều, tuy đỡ được nhưng cũng bị hất ngã lăn.“Đi”.Triệu Bân chẳng cần phải nghĩ nhiều, ra lệnh cho Đại Bằng.Còn hắn thì như một cái bao cát rơi xuống từ trên không.“Đúng là thú thông linh, trí nhớ kém thật”.Thi Sơn nhếch môi lên, một tay thò xuống dưới muốn tóm lấy Triệu Bân.Tất nhiên Triệu Bân sẽ không để bị tóm, một giây trước đó đã dán bùa tốc hành lên người, tốc độ rơi xuống nhanh hơn để tránh né cú bắt của Thi Sơn, từ xa nhìn lại, hắn là một sợi chỉ rơi từ trên trời xuống.“Hay lắm tên tiểu võ tu kia”.Thi Sơn bắt đầu thấy hứng thú, điều khiển Huyết Điêu lao xuống đuổi theo.Cách mặt đất vài mét thì hắn lấy một lá bùa lơ lửng ra, vững vàng đáp xuống.Hắn như một bóng đen lao nhanh vào khu rừng rậm rạp.

Chương 1115: Chương 1115