Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1131: Chương 1131
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Không thể nào!”Dưới địa cung, Triệu Bân đã đi vòng quanh tìm kiếm khắp nơi mấy lần rồi.Đến tận bây giờ vẫn không tìm thấy kho báu của Thi Sơn.Ít nhiều gì cũng là Địa Tạng tầng cao nhất, ẩn nấp ở Đại Hạ bao lâu như thế, không biết đã đào bao nhiêu ngôi mộ cổ rồi, bảo bối không biết bao nhiêu mà nói, lão ta cũng chẳng mang theo bên mình mãi được, mà cũng không mang được nhiều như thế, không phải ai cũng như hắn… Có được chiếc nhẫn ma với không gian khổng lồ, hơn nữa, trên người Thi Sơn cũng không thấy lá bùa trữ vật nào, thế thì Thi Sơn phải giấu tất cả bảo bối mình cướp được ở một nơi nào đó.Trong đó có một phần chắc hẳn sẽ được cất ở đây.Nghĩ thế, hắn lại tiếp tục tìm kiếm, đồng lực đã hồi phục được phần nào nên hắn dùng thiên nhãn để quan sát.Suy cho cùng thì trời cũng chẳng phụ người có lòng, cuối cùng vẫn để hắn tìm thấy.Thật sự có cơ quan, dưới địa cung vẫn còn một phòng nhỏ khác, mà Triệu Bân thì lại đang đứng trước cánh cửa đá dẫn vào trong, cửa đá đang khép kín, hắn liên tục chém hơn mười nhát kiếm vẫn không thể chém được, hay có thể nói là hắn cần phải mở được cơ quan.Cái gọi là cơ quan đó nằm ngay bên cạnh cửa.Nó chính là bát quái cửu cung, cực kỳ phức tạp, hắn cứ nhìn chằm chằm vào nó, cấu tạo của cơ quan này còn phức tạp hơn cả cơ quan của Linh Lung các.Mỗi một bước đều có mấy trăm loại biến hóa, nếu không tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không biết Thi Sơn chuyên đi trộm mộ lại am hiểu về cơ quan đến vậy.Nguyệt Thần liếc mắt nhìn, không lên tiếng.Chuyện thế này cô ta cũng lười giúp, tự đi mà nghiên cứu, rồi sẽ mở được thôi.Nơi này yên tĩnh bao nhiêu thì Thiên Tông lại náo nhiệt bấy nhiêu.Thiên Tông dưới ánh trăng tràn ngập tiếng nói tiếng cười.Rất nhiều đệ tử cũ xuất quan, tụ lại một chỗ khoe khoang nọ kia.Mai là tỷ thí tân tông rồi nên tất nhiên họ phải xuất quan để xem, ai cũng muốn nhìn thử xem những đệ tử mới vào này mạnh đến mức nào, rất nhiều người bàn ra tán vào, trong đó được nhắc tới nhiều nhất là một kẻ tên Cơ Ngân.Vào bằng cửa sau nhưng lại không hề yên phận một chút nào.Mới vào đã lên diễn võ đài vài lần, mà lần nào cũng đánh cho người ta tàn phế, Vệ Xuyên khiêu chiến hai lần thì lại không thấy bóng dáng tên đó đâu, mai là tỷ thí tân tông rồi, để xem phong thái của đệ tử đỉnh Tử Trúc ra sao.“Nào nào, đến đây áp chú đi nào”.“Đặt lớn ăn lớn, đặt nhỏ ăn nhỏ”.Tối nay lão Trần Huyền cực kỳ linh hoạt trong kinh doanh, không mở cửa buôn bán gì nữa mà đặt một bàn đặt cược trước Cửa Hiệu Lâu Đời, trên đó có một miếng vải trắng, trên miếng vải có rất nhiều cái tên, tất cả đều là đệ tử vừa vào Thiên Tông, Sở Vô Sương này, Liễu Như Nguyệt này, Cơ Ngân này, Lâm Tà này… Có người nào tính người đó, ai cũng được ghi tên.Áp chú mà ông ta nói chính là đặt cược cho thành tích chiến đấu của bọn họ, có thể vào được bao nhiêu vòng, có thể lấy được vị trí thứ mấy, ai sẽ là đối thủ của ai… Cái gì có thể nghĩ ra được thì cứ áp chú.Cũng như ông ta, rất nhiều trưởng lão khác cũng bày bàn đặt cược.Có nhỏ mà cũng có lớn, các đệ tử và trưởng lão cũng hết sức hào hứng, ai cũng muốn chạy tới góp vui, trước các bàn đặt cược đông đúc người qua lại, ngân phiếu với bạc chất thành đống, thậm chí còn có người đặt cả vũ khí cũng như đan dược.Nếu thắng thì sao? Đánh một trận, nhà tranh thành ngói đỏ ấy mà!
“Không thể nào!”
Dưới địa cung, Triệu Bân đã đi vòng quanh tìm kiếm khắp nơi mấy lần rồi.
Đến tận bây giờ vẫn không tìm thấy kho báu của Thi Sơn.
Ít nhiều gì cũng là Địa Tạng tầng cao nhất, ẩn nấp ở Đại Hạ bao lâu như thế, không biết đã đào bao nhiêu ngôi mộ cổ rồi, bảo bối không biết bao nhiêu mà nói, lão ta cũng chẳng mang theo bên mình mãi được, mà cũng không mang được nhiều như thế, không phải ai cũng như hắn… Có được chiếc nhẫn ma với không gian khổng lồ, hơn nữa, trên người Thi Sơn cũng không thấy lá bùa trữ vật nào, thế thì Thi Sơn phải giấu tất cả bảo bối mình cướp được ở một nơi nào đó.
Trong đó có một phần chắc hẳn sẽ được cất ở đây.
Nghĩ thế, hắn lại tiếp tục tìm kiếm, đồng lực đã hồi phục được phần nào nên hắn dùng thiên nhãn để quan sát.
Suy cho cùng thì trời cũng chẳng phụ người có lòng, cuối cùng vẫn để hắn tìm thấy.
Thật sự có cơ quan, dưới địa cung vẫn còn một phòng nhỏ khác, mà Triệu Bân thì lại đang đứng trước cánh cửa đá dẫn vào trong, cửa đá đang khép kín, hắn liên tục chém hơn mười nhát kiếm vẫn không thể chém được, hay có thể nói là hắn cần phải mở được cơ quan.
Cái gọi là cơ quan đó nằm ngay bên cạnh cửa.
Nó chính là bát quái cửu cung, cực kỳ phức tạp, hắn cứ nhìn chằm chằm vào nó, cấu tạo của cơ quan này còn phức tạp hơn cả cơ quan của Linh Lung các.
Mỗi một bước đều có mấy trăm loại biến hóa, nếu không tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không biết Thi Sơn chuyên đi trộm mộ lại am hiểu về cơ quan đến vậy.
Nguyệt Thần liếc mắt nhìn, không lên tiếng.
Chuyện thế này cô ta cũng lười giúp, tự đi mà nghiên cứu, rồi sẽ mở được thôi.
Nơi này yên tĩnh bao nhiêu thì Thiên Tông lại náo nhiệt bấy nhiêu.
Thiên Tông dưới ánh trăng tràn ngập tiếng nói tiếng cười.
Rất nhiều đệ tử cũ xuất quan, tụ lại một chỗ khoe khoang nọ kia.
Mai là tỷ thí tân tông rồi nên tất nhiên họ phải xuất quan để xem, ai cũng muốn nhìn thử xem những đệ tử mới vào này mạnh đến mức nào, rất nhiều người bàn ra tán vào, trong đó được nhắc tới nhiều nhất là một kẻ tên Cơ Ngân.
Vào bằng cửa sau nhưng lại không hề yên phận một chút nào.
Mới vào đã lên diễn võ đài vài lần, mà lần nào cũng đánh cho người ta tàn phế, Vệ Xuyên khiêu chiến hai lần thì lại không thấy bóng dáng tên đó đâu, mai là tỷ thí tân tông rồi, để xem phong thái của đệ tử đỉnh Tử Trúc ra sao.
“Nào nào, đến đây áp chú đi nào”.
“Đặt lớn ăn lớn, đặt nhỏ ăn nhỏ”.
Tối nay lão Trần Huyền cực kỳ linh hoạt trong kinh doanh, không mở cửa buôn bán gì nữa mà đặt một bàn đặt cược trước Cửa Hiệu Lâu Đời, trên đó có một miếng vải trắng, trên miếng vải có rất nhiều cái tên, tất cả đều là đệ tử vừa vào Thiên Tông, Sở Vô Sương này, Liễu Như Nguyệt này, Cơ Ngân này, Lâm Tà này… Có người nào tính người đó, ai cũng được ghi tên.
Áp chú mà ông ta nói chính là đặt cược cho thành tích chiến đấu của bọn họ, có thể vào được bao nhiêu vòng, có thể lấy được vị trí thứ mấy, ai sẽ là đối thủ của ai… Cái gì có thể nghĩ ra được thì cứ áp chú.
Cũng như ông ta, rất nhiều trưởng lão khác cũng bày bàn đặt cược.
Có nhỏ mà cũng có lớn, các đệ tử và trưởng lão cũng hết sức hào hứng, ai cũng muốn chạy tới góp vui, trước các bàn đặt cược đông đúc người qua lại, ngân phiếu với bạc chất thành đống, thậm chí còn có người đặt cả vũ khí cũng như đan dược.
Nếu thắng thì sao? Đánh một trận, nhà tranh thành ngói đỏ ấy mà!
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Không thể nào!”Dưới địa cung, Triệu Bân đã đi vòng quanh tìm kiếm khắp nơi mấy lần rồi.Đến tận bây giờ vẫn không tìm thấy kho báu của Thi Sơn.Ít nhiều gì cũng là Địa Tạng tầng cao nhất, ẩn nấp ở Đại Hạ bao lâu như thế, không biết đã đào bao nhiêu ngôi mộ cổ rồi, bảo bối không biết bao nhiêu mà nói, lão ta cũng chẳng mang theo bên mình mãi được, mà cũng không mang được nhiều như thế, không phải ai cũng như hắn… Có được chiếc nhẫn ma với không gian khổng lồ, hơn nữa, trên người Thi Sơn cũng không thấy lá bùa trữ vật nào, thế thì Thi Sơn phải giấu tất cả bảo bối mình cướp được ở một nơi nào đó.Trong đó có một phần chắc hẳn sẽ được cất ở đây.Nghĩ thế, hắn lại tiếp tục tìm kiếm, đồng lực đã hồi phục được phần nào nên hắn dùng thiên nhãn để quan sát.Suy cho cùng thì trời cũng chẳng phụ người có lòng, cuối cùng vẫn để hắn tìm thấy.Thật sự có cơ quan, dưới địa cung vẫn còn một phòng nhỏ khác, mà Triệu Bân thì lại đang đứng trước cánh cửa đá dẫn vào trong, cửa đá đang khép kín, hắn liên tục chém hơn mười nhát kiếm vẫn không thể chém được, hay có thể nói là hắn cần phải mở được cơ quan.Cái gọi là cơ quan đó nằm ngay bên cạnh cửa.Nó chính là bát quái cửu cung, cực kỳ phức tạp, hắn cứ nhìn chằm chằm vào nó, cấu tạo của cơ quan này còn phức tạp hơn cả cơ quan của Linh Lung các.Mỗi một bước đều có mấy trăm loại biến hóa, nếu không tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không biết Thi Sơn chuyên đi trộm mộ lại am hiểu về cơ quan đến vậy.Nguyệt Thần liếc mắt nhìn, không lên tiếng.Chuyện thế này cô ta cũng lười giúp, tự đi mà nghiên cứu, rồi sẽ mở được thôi.Nơi này yên tĩnh bao nhiêu thì Thiên Tông lại náo nhiệt bấy nhiêu.Thiên Tông dưới ánh trăng tràn ngập tiếng nói tiếng cười.Rất nhiều đệ tử cũ xuất quan, tụ lại một chỗ khoe khoang nọ kia.Mai là tỷ thí tân tông rồi nên tất nhiên họ phải xuất quan để xem, ai cũng muốn nhìn thử xem những đệ tử mới vào này mạnh đến mức nào, rất nhiều người bàn ra tán vào, trong đó được nhắc tới nhiều nhất là một kẻ tên Cơ Ngân.Vào bằng cửa sau nhưng lại không hề yên phận một chút nào.Mới vào đã lên diễn võ đài vài lần, mà lần nào cũng đánh cho người ta tàn phế, Vệ Xuyên khiêu chiến hai lần thì lại không thấy bóng dáng tên đó đâu, mai là tỷ thí tân tông rồi, để xem phong thái của đệ tử đỉnh Tử Trúc ra sao.“Nào nào, đến đây áp chú đi nào”.“Đặt lớn ăn lớn, đặt nhỏ ăn nhỏ”.Tối nay lão Trần Huyền cực kỳ linh hoạt trong kinh doanh, không mở cửa buôn bán gì nữa mà đặt một bàn đặt cược trước Cửa Hiệu Lâu Đời, trên đó có một miếng vải trắng, trên miếng vải có rất nhiều cái tên, tất cả đều là đệ tử vừa vào Thiên Tông, Sở Vô Sương này, Liễu Như Nguyệt này, Cơ Ngân này, Lâm Tà này… Có người nào tính người đó, ai cũng được ghi tên.Áp chú mà ông ta nói chính là đặt cược cho thành tích chiến đấu của bọn họ, có thể vào được bao nhiêu vòng, có thể lấy được vị trí thứ mấy, ai sẽ là đối thủ của ai… Cái gì có thể nghĩ ra được thì cứ áp chú.Cũng như ông ta, rất nhiều trưởng lão khác cũng bày bàn đặt cược.Có nhỏ mà cũng có lớn, các đệ tử và trưởng lão cũng hết sức hào hứng, ai cũng muốn chạy tới góp vui, trước các bàn đặt cược đông đúc người qua lại, ngân phiếu với bạc chất thành đống, thậm chí còn có người đặt cả vũ khí cũng như đan dược.Nếu thắng thì sao? Đánh một trận, nhà tranh thành ngói đỏ ấy mà!