Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1178: Chương 1178

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Nhóc con, ngươi muốn ta ôm ngươi một cái hả?”, Đào Tiên Tử chuyển tầm mắt, liếc sang, người bị nhìn chính là Triệu Bân.Tên này ngồi ngay bên cạnh Đào Tiên Tử, hai lỗ tai cứ dựng thẳng, không biết đang nghe cái gì, càng nghe càng nghiêng người về phía này, đầu sắp đụng vào người cô ta đến nơi.Triệu Bân cười gượng.Nhận ra mình đang thất lễ, hắn vội vàng ngồi thẳng người dậy.Ta đang nghe tin tức về mẫu thân chứ không phải là sàm sỡ gì ai cả.“Ngứa đòn rồi phải không!”, Vân Yên liếc hắn.Tiểu đồ đệ này cũng khá là thú vị, nơi nào có người đẹp thì xuất hiện ở đó.“Ngươi… Chính là Cơ Ngân hả?”, Đào Tiên Tử cười nói.“Là ta”, Triệu Bân ngồi trên ghế vẫn không quên cúi người thi lễ.Đào Tiên Tử không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Triệu Bân, trông ánh mắt hắn cực kỳ quen thuộc, cứ thấy giống hai người bạn cũ thế nào ấy, nhưng giống ai cơ? Bảy phần giống Triệu Uyên, ba phần giống Phù Dung.Triệu Bân bị nhìn đến nỗi luống cuống cả tay chân, sau tiếng ho khan thì hắn đứng dậy đi mất.Hắn đã tìm hiểu được tin tức của mẹ mình, biết bà ấy vẫn bình yên vô sự là được, chờ tỷ thí tân tông kết thúc rồi hắn sẽ đến Hình Tháp một chuyến, tuy không thể vào được nhưng đứng từ xa nhìn lại cũng tốt.“Tiểu đồ nhi của ngươi đến từ nhà nào thế”.Nhìn theo bóng lưng Triệu Bân, Đào Tiên Tử khẽ hỏi.“Cái đó phải hỏi Sở Lam”, Vân Yên nhún vai, cả người làm sư phụ như cô ta cũng không rõ lai lịch Cơ Ngân, hay có thể nói là đồ đệ của cô ta cố tình giấu diếm, tạo cảm giác thần bí thế nào ấy.Đào Tiên Tử không nói gì nữa, chân mày khẽ chau lại, chẳng biết đang nghĩ chuyện gì.Bên này, Triệu Bân lại chuyển vị trí sang bên cạnh Tô Vũ.“Có thơm không vậy”, Tô Vũ chọc chọc Triệu Bân, cười hơi bỉ ổi, cùng với kiểu tóc che hai mái đó khiến nó trở nên thô bỉ khó tả, dù nhìn thế nào cũng thấy giống mấy tên gian ác.“Gì cơ?”, Triệu Bân vẫn còn đang suy nghĩ, chưa kịp phản ứng.“Đừng làm bộ nữa”, Tô Vũ bĩu môi: “Ta đã nhìn thấy hết rồi, ngươi sắp nằm lên người Đào Tiên Tử luôn cơ mà! Không ngờ nha! Ngươi cũng to gan thật! Thế mà cũng dám mò tới”.“Thơm”, Triệu Bân thốt ra một chữ, cuối cùng hắn cũng kịp phản ứng.“Thơm đến mức nào”, Tô Vũ nhếch miệng cười, nụ cười càng đáng khinh hơn.Triệu Bân liếc nhìn hắn ta, quan sát từ trên xuống dưới, thì ra… Mặt dày cũng là một thứ tốt.“Mặc Đao lên đài”, Dương Phong bên cạnh chen vào một câu.

“Nhóc con, ngươi muốn ta ôm ngươi một cái hả?”, Đào Tiên Tử chuyển tầm mắt, liếc sang, người bị nhìn chính là Triệu Bân.

Tên này ngồi ngay bên cạnh Đào Tiên Tử, hai lỗ tai cứ dựng thẳng, không biết đang nghe cái gì, càng nghe càng nghiêng người về phía này, đầu sắp đụng vào người cô ta đến nơi.

Triệu Bân cười gượng.

Nhận ra mình đang thất lễ, hắn vội vàng ngồi thẳng người dậy.

Ta đang nghe tin tức về mẫu thân chứ không phải là sàm sỡ gì ai cả.

“Ngứa đòn rồi phải không!”, Vân Yên liếc hắn.

Tiểu đồ đệ này cũng khá là thú vị, nơi nào có người đẹp thì xuất hiện ở đó.

“Ngươi… Chính là Cơ Ngân hả?”, Đào Tiên Tử cười nói.

“Là ta”, Triệu Bân ngồi trên ghế vẫn không quên cúi người thi lễ.

Đào Tiên Tử không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Triệu Bân, trông ánh mắt hắn cực kỳ quen thuộc, cứ thấy giống hai người bạn cũ thế nào ấy, nhưng giống ai cơ? Bảy phần giống Triệu Uyên, ba phần giống Phù Dung.

Triệu Bân bị nhìn đến nỗi luống cuống cả tay chân, sau tiếng ho khan thì hắn đứng dậy đi mất.

Hắn đã tìm hiểu được tin tức của mẹ mình, biết bà ấy vẫn bình yên vô sự là được, chờ tỷ thí tân tông kết thúc rồi hắn sẽ đến Hình Tháp một chuyến, tuy không thể vào được nhưng đứng từ xa nhìn lại cũng tốt.

“Tiểu đồ nhi của ngươi đến từ nhà nào thế”.

Nhìn theo bóng lưng Triệu Bân, Đào Tiên Tử khẽ hỏi.

“Cái đó phải hỏi Sở Lam”, Vân Yên nhún vai, cả người làm sư phụ như cô ta cũng không rõ lai lịch Cơ Ngân, hay có thể nói là đồ đệ của cô ta cố tình giấu diếm, tạo cảm giác thần bí thế nào ấy.

Đào Tiên Tử không nói gì nữa, chân mày khẽ chau lại, chẳng biết đang nghĩ chuyện gì.

Bên này, Triệu Bân lại chuyển vị trí sang bên cạnh Tô Vũ.

“Có thơm không vậy”, Tô Vũ chọc chọc Triệu Bân, cười hơi bỉ ổi, cùng với kiểu tóc che hai mái đó khiến nó trở nên thô bỉ khó tả, dù nhìn thế nào cũng thấy giống mấy tên gian ác.

“Gì cơ?”, Triệu Bân vẫn còn đang suy nghĩ, chưa kịp phản ứng.

“Đừng làm bộ nữa”, Tô Vũ bĩu môi: “Ta đã nhìn thấy hết rồi, ngươi sắp nằm lên người Đào Tiên Tử luôn cơ mà! Không ngờ nha! Ngươi cũng to gan thật! Thế mà cũng dám mò tới”.

“Thơm”, Triệu Bân thốt ra một chữ, cuối cùng hắn cũng kịp phản ứng.

“Thơm đến mức nào”, Tô Vũ nhếch miệng cười, nụ cười càng đáng khinh hơn.

Triệu Bân liếc nhìn hắn ta, quan sát từ trên xuống dưới, thì ra… Mặt dày cũng là một thứ tốt.

“Mặc Đao lên đài”, Dương Phong bên cạnh chen vào một câu.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Nhóc con, ngươi muốn ta ôm ngươi một cái hả?”, Đào Tiên Tử chuyển tầm mắt, liếc sang, người bị nhìn chính là Triệu Bân.Tên này ngồi ngay bên cạnh Đào Tiên Tử, hai lỗ tai cứ dựng thẳng, không biết đang nghe cái gì, càng nghe càng nghiêng người về phía này, đầu sắp đụng vào người cô ta đến nơi.Triệu Bân cười gượng.Nhận ra mình đang thất lễ, hắn vội vàng ngồi thẳng người dậy.Ta đang nghe tin tức về mẫu thân chứ không phải là sàm sỡ gì ai cả.“Ngứa đòn rồi phải không!”, Vân Yên liếc hắn.Tiểu đồ đệ này cũng khá là thú vị, nơi nào có người đẹp thì xuất hiện ở đó.“Ngươi… Chính là Cơ Ngân hả?”, Đào Tiên Tử cười nói.“Là ta”, Triệu Bân ngồi trên ghế vẫn không quên cúi người thi lễ.Đào Tiên Tử không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Triệu Bân, trông ánh mắt hắn cực kỳ quen thuộc, cứ thấy giống hai người bạn cũ thế nào ấy, nhưng giống ai cơ? Bảy phần giống Triệu Uyên, ba phần giống Phù Dung.Triệu Bân bị nhìn đến nỗi luống cuống cả tay chân, sau tiếng ho khan thì hắn đứng dậy đi mất.Hắn đã tìm hiểu được tin tức của mẹ mình, biết bà ấy vẫn bình yên vô sự là được, chờ tỷ thí tân tông kết thúc rồi hắn sẽ đến Hình Tháp một chuyến, tuy không thể vào được nhưng đứng từ xa nhìn lại cũng tốt.“Tiểu đồ nhi của ngươi đến từ nhà nào thế”.Nhìn theo bóng lưng Triệu Bân, Đào Tiên Tử khẽ hỏi.“Cái đó phải hỏi Sở Lam”, Vân Yên nhún vai, cả người làm sư phụ như cô ta cũng không rõ lai lịch Cơ Ngân, hay có thể nói là đồ đệ của cô ta cố tình giấu diếm, tạo cảm giác thần bí thế nào ấy.Đào Tiên Tử không nói gì nữa, chân mày khẽ chau lại, chẳng biết đang nghĩ chuyện gì.Bên này, Triệu Bân lại chuyển vị trí sang bên cạnh Tô Vũ.“Có thơm không vậy”, Tô Vũ chọc chọc Triệu Bân, cười hơi bỉ ổi, cùng với kiểu tóc che hai mái đó khiến nó trở nên thô bỉ khó tả, dù nhìn thế nào cũng thấy giống mấy tên gian ác.“Gì cơ?”, Triệu Bân vẫn còn đang suy nghĩ, chưa kịp phản ứng.“Đừng làm bộ nữa”, Tô Vũ bĩu môi: “Ta đã nhìn thấy hết rồi, ngươi sắp nằm lên người Đào Tiên Tử luôn cơ mà! Không ngờ nha! Ngươi cũng to gan thật! Thế mà cũng dám mò tới”.“Thơm”, Triệu Bân thốt ra một chữ, cuối cùng hắn cũng kịp phản ứng.“Thơm đến mức nào”, Tô Vũ nhếch miệng cười, nụ cười càng đáng khinh hơn.Triệu Bân liếc nhìn hắn ta, quan sát từ trên xuống dưới, thì ra… Mặt dày cũng là một thứ tốt.“Mặc Đao lên đài”, Dương Phong bên cạnh chen vào một câu.

Chương 1178: Chương 1178