Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1180: Chương 1180

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Người thi đấu hồi sinh lên đài rút thăm”.Ngô Huyền Thông chẳng còn mấy hào hứng gọi một tiếng, cũng không thích thú gì với mấy trận đấu hồi sinh.“Rút thăm may mắn nhé”.Khi Thanh Dao đi ngang qua, Triệu Bân còn lên tiếng chúc.Thanh Dao cười, theo mọi người lên đài.Hai mươi sáu người xếp hàng, mỗi người tự cầm ngọc bài của mình treo lên tường.Ai là đối thủ của ai thì nhìn là biết.“Ổn rồi”.Triệu Bân nhìn bảng đối đầu, nói ra một câu như thế.Đối thủ của Thanh Dao không mạnh, với sức mạnh của cô ta thì có thể thoải mái vào trong.Sự thật đúng như những gì hắn đoán, trận quyết đấu đầu tiên, Thanh Dao dùng một khúc Thanh Liên đánh bại đối thủ.Trận đấu hồi sinh thứ hai, cô ta trở thành người đầu tiên vào vòng trong.Sau đó là Hoa Đô.So với Thanh Dao thì Hoa Đô không được may mắn lắm, đánh với một đệ tử không tầm thường, khi dồn hết lực chiến rồi vẫn không thể tóm được đối phương, đánh đến nỗi chân nguyên cạn kiệt, suy tàn trên đài chiến đấu.Người thứ ba vào vòng trong chính là kiếm khách từng bị Bát Nhã đánh bại.Đánh với Bát Nhã thì hắn ta chẳng là gì, nhưng trong trận hồi sinh thì hắn ta lại là cao thủ số một số hai.“Ra tay nhẹ thôi”.Khi Mộ Chiêu Tuyết lên đài thì Tư Không Kiếm Nam đã nói đầy ẩn ý.Hắn ta dám nói như thế vì đối thủ là một đệ tử hạng ba, tư chất thua kém Chiêu Tuyết rất nhiều.“Chuyện nhỏ”.Mộ Chiêu Tuyết bước lên đài, dễ dàng giải quyết trận đấu.“Hay”.Dù chỉ là trận đấu hồi sinh nhưng vẫn khá náo nhiệt.Khán giả bên dưới cũng khá là chuyên nghiệp, chẳng mấy khi có dịp vui vẻ thế này, họ kêu gào rất to.Tám trận sau đó không có đệ tử nào quá xuất sắc.Trận thứ mười ba, cũng là trận cuối cùng, Lâm Tà mang theo vết thương lên đánh, sau đó thắng lớn quay về.

“Người thi đấu hồi sinh lên đài rút thăm”.

Ngô Huyền Thông chẳng còn mấy hào hứng gọi một tiếng, cũng không thích thú gì với mấy trận đấu hồi sinh.

“Rút thăm may mắn nhé”.

Khi Thanh Dao đi ngang qua, Triệu Bân còn lên tiếng chúc.

Thanh Dao cười, theo mọi người lên đài.

Hai mươi sáu người xếp hàng, mỗi người tự cầm ngọc bài của mình treo lên tường.

Ai là đối thủ của ai thì nhìn là biết.

“Ổn rồi”.

Triệu Bân nhìn bảng đối đầu, nói ra một câu như thế.

Đối thủ của Thanh Dao không mạnh, với sức mạnh của cô ta thì có thể thoải mái vào trong.

Sự thật đúng như những gì hắn đoán, trận quyết đấu đầu tiên, Thanh Dao dùng một khúc Thanh Liên đánh bại đối thủ.

Trận đấu hồi sinh thứ hai, cô ta trở thành người đầu tiên vào vòng trong.

Sau đó là Hoa Đô.

So với Thanh Dao thì Hoa Đô không được may mắn lắm, đánh với một đệ tử không tầm thường, khi dồn hết lực chiến rồi vẫn không thể tóm được đối phương, đánh đến nỗi chân nguyên cạn kiệt, suy tàn trên đài chiến đấu.

Người thứ ba vào vòng trong chính là kiếm khách từng bị Bát Nhã đánh bại.

Đánh với Bát Nhã thì hắn ta chẳng là gì, nhưng trong trận hồi sinh thì hắn ta lại là cao thủ số một số hai.

“Ra tay nhẹ thôi”.

Khi Mộ Chiêu Tuyết lên đài thì Tư Không Kiếm Nam đã nói đầy ẩn ý.

Hắn ta dám nói như thế vì đối thủ là một đệ tử hạng ba, tư chất thua kém Chiêu Tuyết rất nhiều.

“Chuyện nhỏ”.

Mộ Chiêu Tuyết bước lên đài, dễ dàng giải quyết trận đấu.

“Hay”.

Dù chỉ là trận đấu hồi sinh nhưng vẫn khá náo nhiệt.

Khán giả bên dưới cũng khá là chuyên nghiệp, chẳng mấy khi có dịp vui vẻ thế này, họ kêu gào rất to.

Tám trận sau đó không có đệ tử nào quá xuất sắc.

Trận thứ mười ba, cũng là trận cuối cùng, Lâm Tà mang theo vết thương lên đánh, sau đó thắng lớn quay về.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Người thi đấu hồi sinh lên đài rút thăm”.Ngô Huyền Thông chẳng còn mấy hào hứng gọi một tiếng, cũng không thích thú gì với mấy trận đấu hồi sinh.“Rút thăm may mắn nhé”.Khi Thanh Dao đi ngang qua, Triệu Bân còn lên tiếng chúc.Thanh Dao cười, theo mọi người lên đài.Hai mươi sáu người xếp hàng, mỗi người tự cầm ngọc bài của mình treo lên tường.Ai là đối thủ của ai thì nhìn là biết.“Ổn rồi”.Triệu Bân nhìn bảng đối đầu, nói ra một câu như thế.Đối thủ của Thanh Dao không mạnh, với sức mạnh của cô ta thì có thể thoải mái vào trong.Sự thật đúng như những gì hắn đoán, trận quyết đấu đầu tiên, Thanh Dao dùng một khúc Thanh Liên đánh bại đối thủ.Trận đấu hồi sinh thứ hai, cô ta trở thành người đầu tiên vào vòng trong.Sau đó là Hoa Đô.So với Thanh Dao thì Hoa Đô không được may mắn lắm, đánh với một đệ tử không tầm thường, khi dồn hết lực chiến rồi vẫn không thể tóm được đối phương, đánh đến nỗi chân nguyên cạn kiệt, suy tàn trên đài chiến đấu.Người thứ ba vào vòng trong chính là kiếm khách từng bị Bát Nhã đánh bại.Đánh với Bát Nhã thì hắn ta chẳng là gì, nhưng trong trận hồi sinh thì hắn ta lại là cao thủ số một số hai.“Ra tay nhẹ thôi”.Khi Mộ Chiêu Tuyết lên đài thì Tư Không Kiếm Nam đã nói đầy ẩn ý.Hắn ta dám nói như thế vì đối thủ là một đệ tử hạng ba, tư chất thua kém Chiêu Tuyết rất nhiều.“Chuyện nhỏ”.Mộ Chiêu Tuyết bước lên đài, dễ dàng giải quyết trận đấu.“Hay”.Dù chỉ là trận đấu hồi sinh nhưng vẫn khá náo nhiệt.Khán giả bên dưới cũng khá là chuyên nghiệp, chẳng mấy khi có dịp vui vẻ thế này, họ kêu gào rất to.Tám trận sau đó không có đệ tử nào quá xuất sắc.Trận thứ mười ba, cũng là trận cuối cùng, Lâm Tà mang theo vết thương lên đánh, sau đó thắng lớn quay về.

Chương 1180: Chương 1180