Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1192: Chương 1192
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đi một khoảng khá xa rồi nhưng họ vẫn không quên quay đầu lại nhìn, tên đó không biết Cơ Ngân đào đâu ra duyên phận với phụ nữ tốt thế, ngay cả sư tỷ nội môn Thiên Tông cũng có thể quen biết được.Quen biết con mẹ nhà ngươi, ta không quen cô ta!Đây sẽ là câu trả lời của Triệu Bân, cũng là lời nói thật, quả thật hắn không quen với Huyễn Mộng.“Sư tỷ tìm ta có chuyện gì không?”, Triệu Bân ngập ngừng hỏi.Huyễn Mộng không đáp lời, giơ tay ra chỉ vào mi tâm Triệu Bân mà không hề báo trước.Uy lực của ngón tay này cực mạnh, một khi bị đánh trúng thì chỉ có chết.Triệu Bân không động đậy, chỉ thầm nói: Phá!Nhưng khi nhìn lại Huyễn Mộng, rõ ràng cô ta vẫn đứng lại chỗ không động đậy, cũng không hề ra một đòn tấn công nào.Đúng thế, trước đó chỉ là ảo giác.“Ngươi là người đầu tiên ở cảnh giới Chân Linh có thể phá được ảo giác của ta”.Huyễn Mộng cười nói.“Sáng sớm sư tỷ chạy đến đây phải chăng chỉ thăm dò ta?”, Triệu Bân lạnh nhạt nói.“Đến đường đột, mong ngươi thứ lỗi!”, Huyễn Mộng cười nói xin lỗi, sau đó phất tay áo, một bức thư bay ra: “Một người bạn cũ nhờ ta mang thư đến, lần này đến đây ta chỉ đưa thư thôi”.“Bạn cũ?”Triệu Bân hơi nhíu mày, nhận lấy bức thư sau đó mở ra.Trên thư không hề có chữ, chỉ lưu lại một luồng khí màu đen nhưng biến mất trong phút chốc.“Thánh tử Ma Gia”.Triệu Bân khẽ híp mắt, xác định không nhận nhầm, đây là hơi thở của Ma Tử.Hắn đốt phong thư, nhìn Huyễn Mộng nói: “Sư tỷ, chẳng lẽ cô là người của Ma gia?”“Sao thế, không giống à?”, Huyễn Mộng cười vuốt tóc nói.“Sao mà giống cho được!”, ánh mắt Triệu Bân thoáng hiện lên tia cảnh giác.Phán đoán trước đây của hắn không sai, trong Thiên Tông thật sự có người của Ma gia.Nhưng hắn không ngờ được là Huyễn Mộng lại thoải mái thừa nhận như thế, trong sáng trong tối đều lộ ra vẻ kỳ quái.Phải biết giờ họ đang ở Thiên Tông, nếu hắn vạch trần sự việc thì Huyễn Mộng không bước ra khỏi Thiên Tông được.“Là ta tự nguyện gia nhập Ma gia!”, Huyễn Mộng cười nhìn Triệu Bân.Ánh mắt cô ta đầy sự chân thành như Ma Tử ngày hôm đó.Sau đó cô ta nói thêm: “Nếu ngươi gật đầu thì ta là của ngươi”.“Mỹ nhân kế?”“Sư tỷ không đẹp sao?”“Đẹp”.“Hợp tác thì hai bên cùng có lợi, đối địch nhau thì tổn thương lẫn nhau”, Huyễn Mộng cười nói: “Chắc sư đệ cũng hiểu rõ đạo lý này.“Người không sợ ta nói ra thân phận của người cho Thiên Tông sao?”, Triệu Bân cười nhìn Huyễn Mộng.
Đi một khoảng khá xa rồi nhưng họ vẫn không quên quay đầu lại nhìn, tên đó không biết Cơ Ngân đào đâu ra duyên phận với phụ nữ tốt thế, ngay cả sư tỷ nội môn Thiên Tông cũng có thể quen biết được.
Quen biết con mẹ nhà ngươi, ta không quen cô ta!
Đây sẽ là câu trả lời của Triệu Bân, cũng là lời nói thật, quả thật hắn không quen với Huyễn Mộng.
“Sư tỷ tìm ta có chuyện gì không?”, Triệu Bân ngập ngừng hỏi.
Huyễn Mộng không đáp lời, giơ tay ra chỉ vào mi tâm Triệu Bân mà không hề báo trước.
Uy lực của ngón tay này cực mạnh, một khi bị đánh trúng thì chỉ có chết.
Triệu Bân không động đậy, chỉ thầm nói: Phá!
Nhưng khi nhìn lại Huyễn Mộng, rõ ràng cô ta vẫn đứng lại chỗ không động đậy, cũng không hề ra một đòn tấn công nào.
Đúng thế, trước đó chỉ là ảo giác.
“Ngươi là người đầu tiên ở cảnh giới Chân Linh có thể phá được ảo giác của ta”.
Huyễn Mộng cười nói.
“Sáng sớm sư tỷ chạy đến đây phải chăng chỉ thăm dò ta?”, Triệu Bân lạnh nhạt nói.
“Đến đường đột, mong ngươi thứ lỗi!”, Huyễn Mộng cười nói xin lỗi, sau đó phất tay áo, một bức thư bay ra: “Một người bạn cũ nhờ ta mang thư đến, lần này đến đây ta chỉ đưa thư thôi”.
“Bạn cũ?”
Triệu Bân hơi nhíu mày, nhận lấy bức thư sau đó mở ra.
Trên thư không hề có chữ, chỉ lưu lại một luồng khí màu đen nhưng biến mất trong phút chốc.
“Thánh tử Ma Gia”.
Triệu Bân khẽ híp mắt, xác định không nhận nhầm, đây là hơi thở của Ma Tử.
Hắn đốt phong thư, nhìn Huyễn Mộng nói: “Sư tỷ, chẳng lẽ cô là người của Ma gia?”
“Sao thế, không giống à?”, Huyễn Mộng cười vuốt tóc nói.
“Sao mà giống cho được!”, ánh mắt Triệu Bân thoáng hiện lên tia cảnh giác.
Phán đoán trước đây của hắn không sai, trong Thiên Tông thật sự có người của Ma gia.
Nhưng hắn không ngờ được là Huyễn Mộng lại thoải mái thừa nhận như thế, trong sáng trong tối đều lộ ra vẻ kỳ quái.
Phải biết giờ họ đang ở Thiên Tông, nếu hắn vạch trần sự việc thì Huyễn Mộng không bước ra khỏi Thiên Tông được.
“Là ta tự nguyện gia nhập Ma gia!”, Huyễn Mộng cười nhìn Triệu Bân.
Ánh mắt cô ta đầy sự chân thành như Ma Tử ngày hôm đó.
Sau đó cô ta nói thêm: “Nếu ngươi gật đầu thì ta là của ngươi”.
“Mỹ nhân kế?”
“Sư tỷ không đẹp sao?”
“Đẹp”.
“Hợp tác thì hai bên cùng có lợi, đối địch nhau thì tổn thương lẫn nhau”, Huyễn Mộng cười nói: “Chắc sư đệ cũng hiểu rõ đạo lý này.
“Người không sợ ta nói ra thân phận của người cho Thiên Tông sao?”, Triệu Bân cười nhìn Huyễn Mộng.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đi một khoảng khá xa rồi nhưng họ vẫn không quên quay đầu lại nhìn, tên đó không biết Cơ Ngân đào đâu ra duyên phận với phụ nữ tốt thế, ngay cả sư tỷ nội môn Thiên Tông cũng có thể quen biết được.Quen biết con mẹ nhà ngươi, ta không quen cô ta!Đây sẽ là câu trả lời của Triệu Bân, cũng là lời nói thật, quả thật hắn không quen với Huyễn Mộng.“Sư tỷ tìm ta có chuyện gì không?”, Triệu Bân ngập ngừng hỏi.Huyễn Mộng không đáp lời, giơ tay ra chỉ vào mi tâm Triệu Bân mà không hề báo trước.Uy lực của ngón tay này cực mạnh, một khi bị đánh trúng thì chỉ có chết.Triệu Bân không động đậy, chỉ thầm nói: Phá!Nhưng khi nhìn lại Huyễn Mộng, rõ ràng cô ta vẫn đứng lại chỗ không động đậy, cũng không hề ra một đòn tấn công nào.Đúng thế, trước đó chỉ là ảo giác.“Ngươi là người đầu tiên ở cảnh giới Chân Linh có thể phá được ảo giác của ta”.Huyễn Mộng cười nói.“Sáng sớm sư tỷ chạy đến đây phải chăng chỉ thăm dò ta?”, Triệu Bân lạnh nhạt nói.“Đến đường đột, mong ngươi thứ lỗi!”, Huyễn Mộng cười nói xin lỗi, sau đó phất tay áo, một bức thư bay ra: “Một người bạn cũ nhờ ta mang thư đến, lần này đến đây ta chỉ đưa thư thôi”.“Bạn cũ?”Triệu Bân hơi nhíu mày, nhận lấy bức thư sau đó mở ra.Trên thư không hề có chữ, chỉ lưu lại một luồng khí màu đen nhưng biến mất trong phút chốc.“Thánh tử Ma Gia”.Triệu Bân khẽ híp mắt, xác định không nhận nhầm, đây là hơi thở của Ma Tử.Hắn đốt phong thư, nhìn Huyễn Mộng nói: “Sư tỷ, chẳng lẽ cô là người của Ma gia?”“Sao thế, không giống à?”, Huyễn Mộng cười vuốt tóc nói.“Sao mà giống cho được!”, ánh mắt Triệu Bân thoáng hiện lên tia cảnh giác.Phán đoán trước đây của hắn không sai, trong Thiên Tông thật sự có người của Ma gia.Nhưng hắn không ngờ được là Huyễn Mộng lại thoải mái thừa nhận như thế, trong sáng trong tối đều lộ ra vẻ kỳ quái.Phải biết giờ họ đang ở Thiên Tông, nếu hắn vạch trần sự việc thì Huyễn Mộng không bước ra khỏi Thiên Tông được.“Là ta tự nguyện gia nhập Ma gia!”, Huyễn Mộng cười nhìn Triệu Bân.Ánh mắt cô ta đầy sự chân thành như Ma Tử ngày hôm đó.Sau đó cô ta nói thêm: “Nếu ngươi gật đầu thì ta là của ngươi”.“Mỹ nhân kế?”“Sư tỷ không đẹp sao?”“Đẹp”.“Hợp tác thì hai bên cùng có lợi, đối địch nhau thì tổn thương lẫn nhau”, Huyễn Mộng cười nói: “Chắc sư đệ cũng hiểu rõ đạo lý này.“Người không sợ ta nói ra thân phận của người cho Thiên Tông sao?”, Triệu Bân cười nhìn Huyễn Mộng.