Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1229: Chương 1229

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Nếu là nữ đệ tử thì ngươi cũng đập người ta kiểu đó sao?”, lão Trần Huyền cau mày hỏi.“Ta cũng có sĩ diện chứ”, Triệu Bân hít sâu một hơi rồi nói.Nếu như hắn dám đập nữ đệ tử kiểu đó thì Vân Yên chắc chắn sẽ đánh hắn tàn phế.Cho nên mới nói, muốn đập người thì cũng phải nhìn đối thủ là ai, nam thì không thể tha, nhưng nữ thì… thôi vậy.Lão Trần Huyền cuối cùng cũng không trừng mắt nhìn hắn nữa.Nói thực ra thì ông ta cũng không tin, cái tên Cơ Ngân này có quá nhiều thủ đoạn.Có khi lúc đánh với nữ đệ tử thì hắn lại rút ra một đoạn côn cũng không chừng.“Cô còn chạy?”Nữ đệ tử áo xanh khẽ quát lên giận dữ, cuối cùng cô ta cũng đã bắt được nữ đệ tử áo tím, vừa bắt được thì cô ta liền không nhiều lời, ngay lập tức tung chiêu, nữ đệ tử áo tím bị trúng đòn bất ngờ liền ngã khỏi đài chiến đấu.“Sư phụ, đệ tử đã cố gắng hết sức rồi”.Nữ đệ tử áo tím ho khan một tiếng nói, bộ dạng hết sức chật vật.Sư phụ của cô ta không đáp, chỉ tập trung trị thương cho Mặc Đao.Vèo! Vèo!Trận hồi sinh thứ ba, hai đệ tử lên đài.Một thiếu niên tóc trắng, một thanh niên tóc đỏ.Hai người này cũng không tệ, vừa nhảy lên đài đã không nhiều lời vô nghĩa, bắt đầu trận chiến ngay lập tức, kiếm khí va chạm leng keng không ngừng, một bên khí huyết mãnh liệt một bên khí thế bạo ngược, sức mạnh có thể nói là ngang nhau, trong thời gian ngắn bất phân thắng bại.Hửm?Triệu Bân đang đếm tiền, bất chợt ngước mắt nhìn lên chiến trường.Một thiếu niên tóc trắng, một thanh niên tóc đỏ, hai mái tóc đều có màu sắc dị thường.Nói cách khác, bọn họ đều có huyết mạch đặc biệt.Triệu Bân biết thiếu niên tóc trắng, hắn đã từng gặp thiếu niên tóc trắng trong ngày khảo hạch gia nhập Thiên Tông.Hắn quan sát thanh niên tóc đỏ, người này tên là Giang Hồng, dường như hắn ta đã gặp được một cơ duyên tốt.“Công pháp của Giang Hồng”.Triệu Bân lẩm bẩm, hắn khẽ cau mày bởi vì hắn cảm thấy quen thuộc với công pháp mà Giang Hồng tu luyện, nói cách khác, hắn đã từng nhìn thấy loại công pháp tương tự, hơn nữa còn nhìn thấy không chỉ một lần.Giang Hồng lần này đã gặp phải kình địch, khiến cho hắn ta không ngừng lộ ra sơ hở, cho nên Triệu Bân mới có thể phát hiện.“Huyết Y Môn”.Triệu Bân trầm ngâm, hắn đã chắc chắn đến tám phần rằng thanh niên tóc đỏ kia là người của Huyết Y Môn, cho dù khí tức của đối phương đã thay đổi, cho dù tu vi của đối phương đã được nâng cao, thì Triệu Bân vẫn có thể nắm bắt được chút manh mối.Đây chính là năng lực quan sát bẩm sinh của hắn chứ không phải là tiềm năng thiên phú mới được đánh thức.Hắn đã có thể tự luyện ra võ hồn cho nên năng lực quan sát bẩm sinh của hắn lại càng trở nên chính xác, vì vậy có thể phân biệt được không ít công pháp đặc biệt.Thật sự quá náo nhiệt.

“Nếu là nữ đệ tử thì ngươi cũng đập người ta kiểu đó sao?”, lão Trần Huyền cau mày hỏi.

“Ta cũng có sĩ diện chứ”, Triệu Bân hít sâu một hơi rồi nói.

Nếu như hắn dám đập nữ đệ tử kiểu đó thì Vân Yên chắc chắn sẽ đánh hắn tàn phế.

Cho nên mới nói, muốn đập người thì cũng phải nhìn đối thủ là ai, nam thì không thể tha, nhưng nữ thì… thôi vậy.

Lão Trần Huyền cuối cùng cũng không trừng mắt nhìn hắn nữa.

Nói thực ra thì ông ta cũng không tin, cái tên Cơ Ngân này có quá nhiều thủ đoạn.

Có khi lúc đánh với nữ đệ tử thì hắn lại rút ra một đoạn côn cũng không chừng.

“Cô còn chạy?”

Nữ đệ tử áo xanh khẽ quát lên giận dữ, cuối cùng cô ta cũng đã bắt được nữ đệ tử áo tím, vừa bắt được thì cô ta liền không nhiều lời, ngay lập tức tung chiêu, nữ đệ tử áo tím bị trúng đòn bất ngờ liền ngã khỏi đài chiến đấu.

“Sư phụ, đệ tử đã cố gắng hết sức rồi”.

Nữ đệ tử áo tím ho khan một tiếng nói, bộ dạng hết sức chật vật.

Sư phụ của cô ta không đáp, chỉ tập trung trị thương cho Mặc Đao.

Vèo! Vèo!

Trận hồi sinh thứ ba, hai đệ tử lên đài.

Một thiếu niên tóc trắng, một thanh niên tóc đỏ.

Hai người này cũng không tệ, vừa nhảy lên đài đã không nhiều lời vô nghĩa, bắt đầu trận chiến ngay lập tức, kiếm khí va chạm leng keng không ngừng, một bên khí huyết mãnh liệt một bên khí thế bạo ngược, sức mạnh có thể nói là ngang nhau, trong thời gian ngắn bất phân thắng bại.

Hửm?

Triệu Bân đang đếm tiền, bất chợt ngước mắt nhìn lên chiến trường.

Một thiếu niên tóc trắng, một thanh niên tóc đỏ, hai mái tóc đều có màu sắc dị thường.

Nói cách khác, bọn họ đều có huyết mạch đặc biệt.

Triệu Bân biết thiếu niên tóc trắng, hắn đã từng gặp thiếu niên tóc trắng trong ngày khảo hạch gia nhập Thiên Tông.

Hắn quan sát thanh niên tóc đỏ, người này tên là Giang Hồng, dường như hắn ta đã gặp được một cơ duyên tốt.

“Công pháp của Giang Hồng”.

Triệu Bân lẩm bẩm, hắn khẽ cau mày bởi vì hắn cảm thấy quen thuộc với công pháp mà Giang Hồng tu luyện, nói cách khác, hắn đã từng nhìn thấy loại công pháp tương tự, hơn nữa còn nhìn thấy không chỉ một lần.

Giang Hồng lần này đã gặp phải kình địch, khiến cho hắn ta không ngừng lộ ra sơ hở, cho nên Triệu Bân mới có thể phát hiện.

“Huyết Y Môn”.

Triệu Bân trầm ngâm, hắn đã chắc chắn đến tám phần rằng thanh niên tóc đỏ kia là người của Huyết Y Môn, cho dù khí tức của đối phương đã thay đổi, cho dù tu vi của đối phương đã được nâng cao, thì Triệu Bân vẫn có thể nắm bắt được chút manh mối.

Đây chính là năng lực quan sát bẩm sinh của hắn chứ không phải là tiềm năng thiên phú mới được đánh thức.

Hắn đã có thể tự luyện ra võ hồn cho nên năng lực quan sát bẩm sinh của hắn lại càng trở nên chính xác, vì vậy có thể phân biệt được không ít công pháp đặc biệt.

Thật sự quá náo nhiệt.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Nếu là nữ đệ tử thì ngươi cũng đập người ta kiểu đó sao?”, lão Trần Huyền cau mày hỏi.“Ta cũng có sĩ diện chứ”, Triệu Bân hít sâu một hơi rồi nói.Nếu như hắn dám đập nữ đệ tử kiểu đó thì Vân Yên chắc chắn sẽ đánh hắn tàn phế.Cho nên mới nói, muốn đập người thì cũng phải nhìn đối thủ là ai, nam thì không thể tha, nhưng nữ thì… thôi vậy.Lão Trần Huyền cuối cùng cũng không trừng mắt nhìn hắn nữa.Nói thực ra thì ông ta cũng không tin, cái tên Cơ Ngân này có quá nhiều thủ đoạn.Có khi lúc đánh với nữ đệ tử thì hắn lại rút ra một đoạn côn cũng không chừng.“Cô còn chạy?”Nữ đệ tử áo xanh khẽ quát lên giận dữ, cuối cùng cô ta cũng đã bắt được nữ đệ tử áo tím, vừa bắt được thì cô ta liền không nhiều lời, ngay lập tức tung chiêu, nữ đệ tử áo tím bị trúng đòn bất ngờ liền ngã khỏi đài chiến đấu.“Sư phụ, đệ tử đã cố gắng hết sức rồi”.Nữ đệ tử áo tím ho khan một tiếng nói, bộ dạng hết sức chật vật.Sư phụ của cô ta không đáp, chỉ tập trung trị thương cho Mặc Đao.Vèo! Vèo!Trận hồi sinh thứ ba, hai đệ tử lên đài.Một thiếu niên tóc trắng, một thanh niên tóc đỏ.Hai người này cũng không tệ, vừa nhảy lên đài đã không nhiều lời vô nghĩa, bắt đầu trận chiến ngay lập tức, kiếm khí va chạm leng keng không ngừng, một bên khí huyết mãnh liệt một bên khí thế bạo ngược, sức mạnh có thể nói là ngang nhau, trong thời gian ngắn bất phân thắng bại.Hửm?Triệu Bân đang đếm tiền, bất chợt ngước mắt nhìn lên chiến trường.Một thiếu niên tóc trắng, một thanh niên tóc đỏ, hai mái tóc đều có màu sắc dị thường.Nói cách khác, bọn họ đều có huyết mạch đặc biệt.Triệu Bân biết thiếu niên tóc trắng, hắn đã từng gặp thiếu niên tóc trắng trong ngày khảo hạch gia nhập Thiên Tông.Hắn quan sát thanh niên tóc đỏ, người này tên là Giang Hồng, dường như hắn ta đã gặp được một cơ duyên tốt.“Công pháp của Giang Hồng”.Triệu Bân lẩm bẩm, hắn khẽ cau mày bởi vì hắn cảm thấy quen thuộc với công pháp mà Giang Hồng tu luyện, nói cách khác, hắn đã từng nhìn thấy loại công pháp tương tự, hơn nữa còn nhìn thấy không chỉ một lần.Giang Hồng lần này đã gặp phải kình địch, khiến cho hắn ta không ngừng lộ ra sơ hở, cho nên Triệu Bân mới có thể phát hiện.“Huyết Y Môn”.Triệu Bân trầm ngâm, hắn đã chắc chắn đến tám phần rằng thanh niên tóc đỏ kia là người của Huyết Y Môn, cho dù khí tức của đối phương đã thay đổi, cho dù tu vi của đối phương đã được nâng cao, thì Triệu Bân vẫn có thể nắm bắt được chút manh mối.Đây chính là năng lực quan sát bẩm sinh của hắn chứ không phải là tiềm năng thiên phú mới được đánh thức.Hắn đã có thể tự luyện ra võ hồn cho nên năng lực quan sát bẩm sinh của hắn lại càng trở nên chính xác, vì vậy có thể phân biệt được không ít công pháp đặc biệt.Thật sự quá náo nhiệt.

Chương 1229: Chương 1229