Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1238: Chương 1238

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hai mươi mốt người rút thăm, có hai mươi hai bảng tên được treo trên tường, bảng tên của Sở Vô Sương được Ngô Huyền Thông treo lên, sau khi treo xong còn nhìn Lâm Tà với ánh mắt thương hại, đối thủ ngẫu nhiên mà Lâm Tà bốc được chính là Sở Vô Sương, hơn nữa… Còn là trận đầu.“Dùng hết may mắn rồi”, Tô Vũ thở dài một tiếng.Hôm quá đụng độ với Mặc Đao đang bị thương nặng, không cần đánh vẫn thăng cấp.Hôm nay ấy hả! Một phát trúng ngay người mạnh nhất, ừm… Cũng chính là Sở Vô Sương đó.“Cũng khá là may mắn”.Mục Thanh Hàn cười, cô ta nói mình và cũng nói Triệu Bân.Hai người đánh với đệ tử không quá mạnh, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì có thể dễ dàng thăng cấp.“Tay ta ấy à! Chắc mới khai quang!”“Ta cũng may mắn vừa vừa”.Danh sách đối đầu đã được công bố, có người mừng, cũng có kẻ lo.“Lần này cho ngươi tránh được một kiếp”, Đường Hạo và Man Đằng đều đen mặt nhìn Triệu Bân.Cầu nguyện tới cầu nguyện lui vẫn không thể bốc trúng hắn.Người rút thăm đều đã xuống đài.Chỉ còn mỗi mình Lâm Tà ở lại, không chỉ là đệ tử dưới dài mà cả Ngô Huyền Thông cùng với các trưởng lão đều nhướng mày, trông Lâm Tà có vẻ đang muốn tìm Sở Vô Sương luyện tay luyện chân đấy!Cũng đúng, bỏ quyền sẽ hoàn toàn bị loại ra khỏi cuộc chơi, đánh một trận thì vẫn còn cơ hội.Triệu Bân lẳng lặng nhìn, cũng có rất nhiều người giống hắn, từ khi tỷ thí tân tông bắt đầu đến nay vẫn chưa được thấy Sở Vô Sương ra tay lần nào! Ai cũng muốn nhìn thử xem rốt cuộc đứa con cưng của trời đó có tư chất thế nào.“Sư tỷ, cho ta vinh hạnh được đánh vài chiêu nhé”, Lâm Tà cười nói.“Ngươi không đủ tư cách làm đối thủ của ta”, Sở Vô Sương khẽ nói.Cô ta còn chẳng thèm mở mắt ra nhìn, giọng nói hờ hững, trong trẻo nhưng lạnh giá.Cô ta vừa dứt lời thì làn khói nhẹ nhàng bốc lên từ người cô ta, sau đó bay xuống đài chiến đấu, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy hóa thành hình người, đó là dáng vẻ của Sở Vô Sương đang bay lơ lửng.“Phân thân?”, tất cả mọi người cùng nhíu mày.Đúng vậy, là phân thân.Sở Vô Sương đã nói Lâm Tà không đủ tư cách làm đối thủ của cô ta, chỉ xứng đánh với phân thân của cô ta.Đó là sự khinh thường lộ liễu.“Pha hành động này đúng là con mẹ nó chói mắt”, Kiếm Nam nhếch miệng chậc lưỡi.“Cô ta có tư cách đó”, Tô Vũ cười gượng: “Người ta như thế! Không phục cũng không được!”“Hay cho một cái phân thân”.Triệu Bân thì thầm, hắn nhìn phân thân của Sở Vô Sương, không biết nó có được bao nhiêu lực chiến của bản thể, dù là phân thân thì thiên nhãn của hắn vẫn không thể nhìn thấu, có một sức mạnh thần bí nào đó ngăn cản hắn nhìn lén, đó chỉ là một phân thân mà thôi, muốn nhìn xuyên bản thể của Sở Vô Sương thì mơ cũng không nên mơ.Xấu hổ nhất vẫn là Lâm Tà.

Hai mươi mốt người rút thăm, có hai mươi hai bảng tên được treo trên tường, bảng tên của Sở Vô Sương được Ngô Huyền Thông treo lên, sau khi treo xong còn nhìn Lâm Tà với ánh mắt thương hại, đối thủ ngẫu nhiên mà Lâm Tà bốc được chính là Sở Vô Sương, hơn nữa… Còn là trận đầu.

“Dùng hết may mắn rồi”, Tô Vũ thở dài một tiếng.

Hôm quá đụng độ với Mặc Đao đang bị thương nặng, không cần đánh vẫn thăng cấp.

Hôm nay ấy hả! Một phát trúng ngay người mạnh nhất, ừm… Cũng chính là Sở Vô Sương đó.

“Cũng khá là may mắn”.

Mục Thanh Hàn cười, cô ta nói mình và cũng nói Triệu Bân.

Hai người đánh với đệ tử không quá mạnh, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì có thể dễ dàng thăng cấp.

“Tay ta ấy à! Chắc mới khai quang!”

“Ta cũng may mắn vừa vừa”.

Danh sách đối đầu đã được công bố, có người mừng, cũng có kẻ lo.

“Lần này cho ngươi tránh được một kiếp”, Đường Hạo và Man Đằng đều đen mặt nhìn Triệu Bân.

Cầu nguyện tới cầu nguyện lui vẫn không thể bốc trúng hắn.

Người rút thăm đều đã xuống đài.

Chỉ còn mỗi mình Lâm Tà ở lại, không chỉ là đệ tử dưới dài mà cả Ngô Huyền Thông cùng với các trưởng lão đều nhướng mày, trông Lâm Tà có vẻ đang muốn tìm Sở Vô Sương luyện tay luyện chân đấy!

Cũng đúng, bỏ quyền sẽ hoàn toàn bị loại ra khỏi cuộc chơi, đánh một trận thì vẫn còn cơ hội.

Triệu Bân lẳng lặng nhìn, cũng có rất nhiều người giống hắn, từ khi tỷ thí tân tông bắt đầu đến nay vẫn chưa được thấy Sở Vô Sương ra tay lần nào! Ai cũng muốn nhìn thử xem rốt cuộc đứa con cưng của trời đó có tư chất thế nào.

“Sư tỷ, cho ta vinh hạnh được đánh vài chiêu nhé”, Lâm Tà cười nói.

“Ngươi không đủ tư cách làm đối thủ của ta”, Sở Vô Sương khẽ nói.

Cô ta còn chẳng thèm mở mắt ra nhìn, giọng nói hờ hững, trong trẻo nhưng lạnh giá.

Cô ta vừa dứt lời thì làn khói nhẹ nhàng bốc lên từ người cô ta, sau đó bay xuống đài chiến đấu, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy hóa thành hình người, đó là dáng vẻ của Sở Vô Sương đang bay lơ lửng.

“Phân thân?”, tất cả mọi người cùng nhíu mày.

Đúng vậy, là phân thân.

Sở Vô Sương đã nói Lâm Tà không đủ tư cách làm đối thủ của cô ta, chỉ xứng đánh với phân thân của cô ta.

Đó là sự khinh thường lộ liễu.

“Pha hành động này đúng là con mẹ nó chói mắt”, Kiếm Nam nhếch miệng chậc lưỡi.

“Cô ta có tư cách đó”, Tô Vũ cười gượng: “Người ta như thế! Không phục cũng không được!”

“Hay cho một cái phân thân”.

Triệu Bân thì thầm, hắn nhìn phân thân của Sở Vô Sương, không biết nó có được bao nhiêu lực chiến của bản thể, dù là phân thân thì thiên nhãn của hắn vẫn không thể nhìn thấu, có một sức mạnh thần bí nào đó ngăn cản hắn nhìn lén, đó chỉ là một phân thân mà thôi, muốn nhìn xuyên bản thể của Sở Vô Sương thì mơ cũng không nên mơ.

Xấu hổ nhất vẫn là Lâm Tà.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hai mươi mốt người rút thăm, có hai mươi hai bảng tên được treo trên tường, bảng tên của Sở Vô Sương được Ngô Huyền Thông treo lên, sau khi treo xong còn nhìn Lâm Tà với ánh mắt thương hại, đối thủ ngẫu nhiên mà Lâm Tà bốc được chính là Sở Vô Sương, hơn nữa… Còn là trận đầu.“Dùng hết may mắn rồi”, Tô Vũ thở dài một tiếng.Hôm quá đụng độ với Mặc Đao đang bị thương nặng, không cần đánh vẫn thăng cấp.Hôm nay ấy hả! Một phát trúng ngay người mạnh nhất, ừm… Cũng chính là Sở Vô Sương đó.“Cũng khá là may mắn”.Mục Thanh Hàn cười, cô ta nói mình và cũng nói Triệu Bân.Hai người đánh với đệ tử không quá mạnh, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì có thể dễ dàng thăng cấp.“Tay ta ấy à! Chắc mới khai quang!”“Ta cũng may mắn vừa vừa”.Danh sách đối đầu đã được công bố, có người mừng, cũng có kẻ lo.“Lần này cho ngươi tránh được một kiếp”, Đường Hạo và Man Đằng đều đen mặt nhìn Triệu Bân.Cầu nguyện tới cầu nguyện lui vẫn không thể bốc trúng hắn.Người rút thăm đều đã xuống đài.Chỉ còn mỗi mình Lâm Tà ở lại, không chỉ là đệ tử dưới dài mà cả Ngô Huyền Thông cùng với các trưởng lão đều nhướng mày, trông Lâm Tà có vẻ đang muốn tìm Sở Vô Sương luyện tay luyện chân đấy!Cũng đúng, bỏ quyền sẽ hoàn toàn bị loại ra khỏi cuộc chơi, đánh một trận thì vẫn còn cơ hội.Triệu Bân lẳng lặng nhìn, cũng có rất nhiều người giống hắn, từ khi tỷ thí tân tông bắt đầu đến nay vẫn chưa được thấy Sở Vô Sương ra tay lần nào! Ai cũng muốn nhìn thử xem rốt cuộc đứa con cưng của trời đó có tư chất thế nào.“Sư tỷ, cho ta vinh hạnh được đánh vài chiêu nhé”, Lâm Tà cười nói.“Ngươi không đủ tư cách làm đối thủ của ta”, Sở Vô Sương khẽ nói.Cô ta còn chẳng thèm mở mắt ra nhìn, giọng nói hờ hững, trong trẻo nhưng lạnh giá.Cô ta vừa dứt lời thì làn khói nhẹ nhàng bốc lên từ người cô ta, sau đó bay xuống đài chiến đấu, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy hóa thành hình người, đó là dáng vẻ của Sở Vô Sương đang bay lơ lửng.“Phân thân?”, tất cả mọi người cùng nhíu mày.Đúng vậy, là phân thân.Sở Vô Sương đã nói Lâm Tà không đủ tư cách làm đối thủ của cô ta, chỉ xứng đánh với phân thân của cô ta.Đó là sự khinh thường lộ liễu.“Pha hành động này đúng là con mẹ nó chói mắt”, Kiếm Nam nhếch miệng chậc lưỡi.“Cô ta có tư cách đó”, Tô Vũ cười gượng: “Người ta như thế! Không phục cũng không được!”“Hay cho một cái phân thân”.Triệu Bân thì thầm, hắn nhìn phân thân của Sở Vô Sương, không biết nó có được bao nhiêu lực chiến của bản thể, dù là phân thân thì thiên nhãn của hắn vẫn không thể nhìn thấu, có một sức mạnh thần bí nào đó ngăn cản hắn nhìn lén, đó chỉ là một phân thân mà thôi, muốn nhìn xuyên bản thể của Sở Vô Sương thì mơ cũng không nên mơ.Xấu hổ nhất vẫn là Lâm Tà.

Chương 1238: Chương 1238