Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1280: Chương 1280
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nhưng thật ra Vân Yên cũng không biết thật.Giờ có vẻ những điều này không còn quan trọng nữa.Quan trọng là Thiên Tông lại có thêm một yêu nghiệt, là kiểu trong hàng ngàn người mới có một.“Wow, cô ta biết bay!”Trong khi hai người đang nói chuyện, tiếng kinh ngạc của mọi người vang lên xung quanh.Các đệ tử nội môn đều ngẩng đầu lên, thấy Hàn Tuyết lại biến ra một đôi cánh rồi bay lên trời.Những người từng nhìn thấy cảnh tượng này đều biết Hàn Tuyết lại sắp sử dụng tuyệt chiêu.“Lạnh!”, Man Đằng thốt ra một từ.Trước đó hắn ta bị một chưởng từ trên trời giáng xuống này… đánh thành tượng băng.Dù là lúc này, cả người hắn ta cũng đều ớn lạnh, theo lời Dương Phong thì đó là khí lạnh Âm Băng.Ầm!Mặc Đao cầm đao lên, đứng trên võ đài, hắn ta cũng ngẩng đầu lên nhìn.Vừa rồi hắn ta đã được trải nghiệm đại chiêu của Hàn Tuyết, chưởng pháp từ trên trời xuống… rất mạnh.“Mở”.Mặc Đao hét lên một tiếng, cấm pháp lập tức mở ra.Ở mi tâm hắn ta xuất hiện một phù văn hình đao, theo đó, khí thế của hắn ta lại đạt đến cực điểm.Một đòn quyết định cuối cùng rồi, nếu còn không tăng lực chiến đấu của mình thì rất khó để đỡ được đòn tấn công này.“Sắp quyết định được thắng thua!”, các khán giả đều ngồi thẳng lưng lại.“Để xem ai mạnh ai yếu!”, Triệu Bân cũng đang theo dõi trận đấu.Đến giờ hắn cũng không chắc ai trong Mặc Đao và Hàn Tuyết sẽ thắng.Sở dĩ đặt cược Mặc Đao thắng có lẽ là vì trực giác, nhưng hễ là người từng xông pha chiến trường thì đều có tính kiên nghị vô cùng, tính cách này… hắn có, Mặc Đao cũng có.“Thiên pháp: Lăng Tiêu Băng Ấn”.Trong không trung vang lên một tiếng hét, Hàn Tuyết đã ra đòn, một chưởng ấn xuống.Mặc Đao ngẩng đầu lên nhìn, đó là một bàn tay trong suốt, lớn khoảng mười trượng, trong chưởng đó có chữ triện Âm Băng lưu chuyển, uy lực chưởng này cực kỳ đáng sợ, còn mang theo uy lực kinh người.“Bá Đao: Phách Thiên Trảm”.Mặc Đao tiến đến một bước, nhảy lên không trung hét lên một tiếng.Đòn tấn công này của hắn ta vẫn là một đao mạnh nhất, đao quang khoảng mười trượng chém lên trời, tiếng đao vang lên làm chấn động lòng người, đao ý cực kỳ hung hãn khiến mây trời đều đổi sắc.Ầm!Một tiếng ầm vang lên, Hàn Băng Ấn đó bị một đao chém đứt.Nhưng vẫn chưa hết, đao ý hung hãn vẫn còn lực tiếp tục lao lên trời.Hàn Tuyết lạnh lùng lơ lửng trong không trung cũng bị ảnh hưởng, đôi cánh Hàn Băng đó lập tức bị gãy, lảo đảo một chốc rồi ngã xuống.Soạt!Sư phụ của Hàn Tuyết đứng bật dậy, dùng lực bình tĩnh đỡ lấy cô ta.
Nhưng thật ra Vân Yên cũng không biết thật.
Giờ có vẻ những điều này không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là Thiên Tông lại có thêm một yêu nghiệt, là kiểu trong hàng ngàn người mới có một.
“Wow, cô ta biết bay!”
Trong khi hai người đang nói chuyện, tiếng kinh ngạc của mọi người vang lên xung quanh.
Các đệ tử nội môn đều ngẩng đầu lên, thấy Hàn Tuyết lại biến ra một đôi cánh rồi bay lên trời.
Những người từng nhìn thấy cảnh tượng này đều biết Hàn Tuyết lại sắp sử dụng tuyệt chiêu.
“Lạnh!”, Man Đằng thốt ra một từ.
Trước đó hắn ta bị một chưởng từ trên trời giáng xuống này… đánh thành tượng băng.
Dù là lúc này, cả người hắn ta cũng đều ớn lạnh, theo lời Dương Phong thì đó là khí lạnh Âm Băng.
Ầm!
Mặc Đao cầm đao lên, đứng trên võ đài, hắn ta cũng ngẩng đầu lên nhìn.
Vừa rồi hắn ta đã được trải nghiệm đại chiêu của Hàn Tuyết, chưởng pháp từ trên trời xuống… rất mạnh.
“Mở”.
Mặc Đao hét lên một tiếng, cấm pháp lập tức mở ra.
Ở mi tâm hắn ta xuất hiện một phù văn hình đao, theo đó, khí thế của hắn ta lại đạt đến cực điểm.
Một đòn quyết định cuối cùng rồi, nếu còn không tăng lực chiến đấu của mình thì rất khó để đỡ được đòn tấn công này.
“Sắp quyết định được thắng thua!”, các khán giả đều ngồi thẳng lưng lại.
“Để xem ai mạnh ai yếu!”, Triệu Bân cũng đang theo dõi trận đấu.
Đến giờ hắn cũng không chắc ai trong Mặc Đao và Hàn Tuyết sẽ thắng.
Sở dĩ đặt cược Mặc Đao thắng có lẽ là vì trực giác, nhưng hễ là người từng xông pha chiến trường thì đều có tính kiên nghị vô cùng, tính cách này… hắn có, Mặc Đao cũng có.
“Thiên pháp: Lăng Tiêu Băng Ấn”.
Trong không trung vang lên một tiếng hét, Hàn Tuyết đã ra đòn, một chưởng ấn xuống.
Mặc Đao ngẩng đầu lên nhìn, đó là một bàn tay trong suốt, lớn khoảng mười trượng, trong chưởng đó có chữ triện Âm Băng lưu chuyển, uy lực chưởng này cực kỳ đáng sợ, còn mang theo uy lực kinh người.
“Bá Đao: Phách Thiên Trảm”.
Mặc Đao tiến đến một bước, nhảy lên không trung hét lên một tiếng.
Đòn tấn công này của hắn ta vẫn là một đao mạnh nhất, đao quang khoảng mười trượng chém lên trời, tiếng đao vang lên làm chấn động lòng người, đao ý cực kỳ hung hãn khiến mây trời đều đổi sắc.
Ầm!
Một tiếng ầm vang lên, Hàn Băng Ấn đó bị một đao chém đứt.
Nhưng vẫn chưa hết, đao ý hung hãn vẫn còn lực tiếp tục lao lên trời.
Hàn Tuyết lạnh lùng lơ lửng trong không trung cũng bị ảnh hưởng, đôi cánh Hàn Băng đó lập tức bị gãy, lảo đảo một chốc rồi ngã xuống.
Soạt!
Sư phụ của Hàn Tuyết đứng bật dậy, dùng lực bình tĩnh đỡ lấy cô ta.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nhưng thật ra Vân Yên cũng không biết thật.Giờ có vẻ những điều này không còn quan trọng nữa.Quan trọng là Thiên Tông lại có thêm một yêu nghiệt, là kiểu trong hàng ngàn người mới có một.“Wow, cô ta biết bay!”Trong khi hai người đang nói chuyện, tiếng kinh ngạc của mọi người vang lên xung quanh.Các đệ tử nội môn đều ngẩng đầu lên, thấy Hàn Tuyết lại biến ra một đôi cánh rồi bay lên trời.Những người từng nhìn thấy cảnh tượng này đều biết Hàn Tuyết lại sắp sử dụng tuyệt chiêu.“Lạnh!”, Man Đằng thốt ra một từ.Trước đó hắn ta bị một chưởng từ trên trời giáng xuống này… đánh thành tượng băng.Dù là lúc này, cả người hắn ta cũng đều ớn lạnh, theo lời Dương Phong thì đó là khí lạnh Âm Băng.Ầm!Mặc Đao cầm đao lên, đứng trên võ đài, hắn ta cũng ngẩng đầu lên nhìn.Vừa rồi hắn ta đã được trải nghiệm đại chiêu của Hàn Tuyết, chưởng pháp từ trên trời xuống… rất mạnh.“Mở”.Mặc Đao hét lên một tiếng, cấm pháp lập tức mở ra.Ở mi tâm hắn ta xuất hiện một phù văn hình đao, theo đó, khí thế của hắn ta lại đạt đến cực điểm.Một đòn quyết định cuối cùng rồi, nếu còn không tăng lực chiến đấu của mình thì rất khó để đỡ được đòn tấn công này.“Sắp quyết định được thắng thua!”, các khán giả đều ngồi thẳng lưng lại.“Để xem ai mạnh ai yếu!”, Triệu Bân cũng đang theo dõi trận đấu.Đến giờ hắn cũng không chắc ai trong Mặc Đao và Hàn Tuyết sẽ thắng.Sở dĩ đặt cược Mặc Đao thắng có lẽ là vì trực giác, nhưng hễ là người từng xông pha chiến trường thì đều có tính kiên nghị vô cùng, tính cách này… hắn có, Mặc Đao cũng có.“Thiên pháp: Lăng Tiêu Băng Ấn”.Trong không trung vang lên một tiếng hét, Hàn Tuyết đã ra đòn, một chưởng ấn xuống.Mặc Đao ngẩng đầu lên nhìn, đó là một bàn tay trong suốt, lớn khoảng mười trượng, trong chưởng đó có chữ triện Âm Băng lưu chuyển, uy lực chưởng này cực kỳ đáng sợ, còn mang theo uy lực kinh người.“Bá Đao: Phách Thiên Trảm”.Mặc Đao tiến đến một bước, nhảy lên không trung hét lên một tiếng.Đòn tấn công này của hắn ta vẫn là một đao mạnh nhất, đao quang khoảng mười trượng chém lên trời, tiếng đao vang lên làm chấn động lòng người, đao ý cực kỳ hung hãn khiến mây trời đều đổi sắc.Ầm!Một tiếng ầm vang lên, Hàn Băng Ấn đó bị một đao chém đứt.Nhưng vẫn chưa hết, đao ý hung hãn vẫn còn lực tiếp tục lao lên trời.Hàn Tuyết lạnh lùng lơ lửng trong không trung cũng bị ảnh hưởng, đôi cánh Hàn Băng đó lập tức bị gãy, lảo đảo một chốc rồi ngã xuống.Soạt!Sư phụ của Hàn Tuyết đứng bật dậy, dùng lực bình tĩnh đỡ lấy cô ta.