Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1302: Chương 1302
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ù!Mặc Đao chém xuống, chém đứt tượng Bồ Tát.Có lẽ vì uy lực của đao quá mạnh nên sau khi chém tan tượng Bồ Tát thì vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục chém xuống, đến khi đao quang chỉ còn cách Bát Nhã ba tấc thì mới dừng lại.Là Mặc Đao đã nương tay, nếu còn chém tiếp xuống thì nhất định Bát Nhã sẽ phải chết.“Ta đã thua rồi!”, Bát Nhã tự cười giễu chính mình,Câu nói hôm qua cô ta đã nói, hôm nay lại phải nói lại một lần nữa.Mặc Đao lịch sự trả lời lại một câu rồi rút đao, xuống sàn đấu, hắn ta vẫn ít nói như vậy, ngồi xuống rồi nhắm mắt lại, cố sức khôi phục lại chân nguyên đã tiêu hao, tiếp theo vẫn còn có trận chiến ác liệt hơn.Ầy!Bát Nhã than thở rồi cũng xuống sàn đấu.Trận đấu đầu tiên của hôm nay cũng là trận đấu cuối cùng.Cô ta là người đầu tiên bị loại, không còn cơ hội được thi vớt nữa.“Đặc sắc!”Bên dưới vang lên tiếng than đầy sợ hãi, đó là tiếng than thở cho Mặc Đao, cũng dành cho cả Bát Nhã.Nữ tử Phật gia, dù vẫn chưa dùng đến lực chiến cao nhất nhưng vẫn phải sợ hãi về tư chất của bọn họ.Bàn về Mặc Đao, chẳng có những thứ bí thuật hoa hòe màu mè gì, một thanh đao chém xuống, vô cùng mạnh mẽ.“Có thể đánh lại tên đó không?”, Mục Thanh Hàn nhìn nhìn Triệu Bân.“Cũng được”, Triệu Bân trả lời rất ngắn gọn, ngoài Sở Vô Sương ra thì ai lên cũng chẳng sao cả.Câu cũng được đó khiến Mục Thanh Hàn ho khan.Xem đi! Tiểu sư đệ nhà cô ta, đến bây giờ vẫn chưa dùng hết sức ư?“Sở Vô Sương, Hàn Tuyết, lên đài”.Ngô Huyền Thông cao giọng nói, cho Sở Vô Sương đủ thể diện.Soạt!Hàn Tuyết bước lên đài, tư thái khí chất lãnh lẽo.Man Đằng nhìn tới lại thấy rùng mình.Dương Phong cũng thấy cả người không được thoải mái, cực kỳ sợ khí lạnh đáng sợ đó.Soạt!Sở Vô Sương vẫn như một nàng tiên giáng trần, nhanh nhẹn đáp xuống.Cô ta mới là người thu hút sự chú ý của tất cả mọi người nhất, hầu như ai cũng dõi mắt về phía Sở Vô Sương, thậm chí là người yêu nghiệt như Hàn Tuyết, bàn về khí thế và phong thái đều rơi xuống thế hạ phong.Ánh mắt Hàn Tuyết đầy kiêng dè.Người mạnh như tiểu Vô Niệm cũng bị treo lên đánh bôm bốp, chẳng thể đụng nổi một ngón tay Sở Vô Sương, có lẽ cô ta cũng thế, đứa con cưng của trời sinh sinh ra trong Sở gia sâu không thể lường trước được, đến tận hôm nay cô ta vẫn chưa dùng đến sức mạnh thật sự!Dù thế, Hàn Tuyết vẫn muốn đánh trận này.Chủ yếu là muốn nhìn thử xem mình thua kém Sở Vô Sương đến đâu.
Ù!
Mặc Đao chém xuống, chém đứt tượng Bồ Tát.
Có lẽ vì uy lực của đao quá mạnh nên sau khi chém tan tượng Bồ Tát thì vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục chém xuống, đến khi đao quang chỉ còn cách Bát Nhã ba tấc thì mới dừng lại.
Là Mặc Đao đã nương tay, nếu còn chém tiếp xuống thì nhất định Bát Nhã sẽ phải chết.
“Ta đã thua rồi!”, Bát Nhã tự cười giễu chính mình,
Câu nói hôm qua cô ta đã nói, hôm nay lại phải nói lại một lần nữa.
Mặc Đao lịch sự trả lời lại một câu rồi rút đao, xuống sàn đấu, hắn ta vẫn ít nói như vậy, ngồi xuống rồi nhắm mắt lại, cố sức khôi phục lại chân nguyên đã tiêu hao, tiếp theo vẫn còn có trận chiến ác liệt hơn.
Ầy!
Bát Nhã than thở rồi cũng xuống sàn đấu.
Trận đấu đầu tiên của hôm nay cũng là trận đấu cuối cùng.
Cô ta là người đầu tiên bị loại, không còn cơ hội được thi vớt nữa.
“Đặc sắc!”
Bên dưới vang lên tiếng than đầy sợ hãi, đó là tiếng than thở cho Mặc Đao, cũng dành cho cả Bát Nhã.
Nữ tử Phật gia, dù vẫn chưa dùng đến lực chiến cao nhất nhưng vẫn phải sợ hãi về tư chất của bọn họ.
Bàn về Mặc Đao, chẳng có những thứ bí thuật hoa hòe màu mè gì, một thanh đao chém xuống, vô cùng mạnh mẽ.
“Có thể đánh lại tên đó không?”, Mục Thanh Hàn nhìn nhìn Triệu Bân.
“Cũng được”, Triệu Bân trả lời rất ngắn gọn, ngoài Sở Vô Sương ra thì ai lên cũng chẳng sao cả.
Câu cũng được đó khiến Mục Thanh Hàn ho khan.
Xem đi! Tiểu sư đệ nhà cô ta, đến bây giờ vẫn chưa dùng hết sức ư?
“Sở Vô Sương, Hàn Tuyết, lên đài”.
Ngô Huyền Thông cao giọng nói, cho Sở Vô Sương đủ thể diện.
Soạt!
Hàn Tuyết bước lên đài, tư thái khí chất lãnh lẽo.
Man Đằng nhìn tới lại thấy rùng mình.
Dương Phong cũng thấy cả người không được thoải mái, cực kỳ sợ khí lạnh đáng sợ đó.
Soạt!
Sở Vô Sương vẫn như một nàng tiên giáng trần, nhanh nhẹn đáp xuống.
Cô ta mới là người thu hút sự chú ý của tất cả mọi người nhất, hầu như ai cũng dõi mắt về phía Sở Vô Sương, thậm chí là người yêu nghiệt như Hàn Tuyết, bàn về khí thế và phong thái đều rơi xuống thế hạ phong.
Ánh mắt Hàn Tuyết đầy kiêng dè.
Người mạnh như tiểu Vô Niệm cũng bị treo lên đánh bôm bốp, chẳng thể đụng nổi một ngón tay Sở Vô Sương, có lẽ cô ta cũng thế, đứa con cưng của trời sinh sinh ra trong Sở gia sâu không thể lường trước được, đến tận hôm nay cô ta vẫn chưa dùng đến sức mạnh thật sự!
Dù thế, Hàn Tuyết vẫn muốn đánh trận này.
Chủ yếu là muốn nhìn thử xem mình thua kém Sở Vô Sương đến đâu.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ù!Mặc Đao chém xuống, chém đứt tượng Bồ Tát.Có lẽ vì uy lực của đao quá mạnh nên sau khi chém tan tượng Bồ Tát thì vẫn chưa chịu dừng lại, tiếp tục chém xuống, đến khi đao quang chỉ còn cách Bát Nhã ba tấc thì mới dừng lại.Là Mặc Đao đã nương tay, nếu còn chém tiếp xuống thì nhất định Bát Nhã sẽ phải chết.“Ta đã thua rồi!”, Bát Nhã tự cười giễu chính mình,Câu nói hôm qua cô ta đã nói, hôm nay lại phải nói lại một lần nữa.Mặc Đao lịch sự trả lời lại một câu rồi rút đao, xuống sàn đấu, hắn ta vẫn ít nói như vậy, ngồi xuống rồi nhắm mắt lại, cố sức khôi phục lại chân nguyên đã tiêu hao, tiếp theo vẫn còn có trận chiến ác liệt hơn.Ầy!Bát Nhã than thở rồi cũng xuống sàn đấu.Trận đấu đầu tiên của hôm nay cũng là trận đấu cuối cùng.Cô ta là người đầu tiên bị loại, không còn cơ hội được thi vớt nữa.“Đặc sắc!”Bên dưới vang lên tiếng than đầy sợ hãi, đó là tiếng than thở cho Mặc Đao, cũng dành cho cả Bát Nhã.Nữ tử Phật gia, dù vẫn chưa dùng đến lực chiến cao nhất nhưng vẫn phải sợ hãi về tư chất của bọn họ.Bàn về Mặc Đao, chẳng có những thứ bí thuật hoa hòe màu mè gì, một thanh đao chém xuống, vô cùng mạnh mẽ.“Có thể đánh lại tên đó không?”, Mục Thanh Hàn nhìn nhìn Triệu Bân.“Cũng được”, Triệu Bân trả lời rất ngắn gọn, ngoài Sở Vô Sương ra thì ai lên cũng chẳng sao cả.Câu cũng được đó khiến Mục Thanh Hàn ho khan.Xem đi! Tiểu sư đệ nhà cô ta, đến bây giờ vẫn chưa dùng hết sức ư?“Sở Vô Sương, Hàn Tuyết, lên đài”.Ngô Huyền Thông cao giọng nói, cho Sở Vô Sương đủ thể diện.Soạt!Hàn Tuyết bước lên đài, tư thái khí chất lãnh lẽo.Man Đằng nhìn tới lại thấy rùng mình.Dương Phong cũng thấy cả người không được thoải mái, cực kỳ sợ khí lạnh đáng sợ đó.Soạt!Sở Vô Sương vẫn như một nàng tiên giáng trần, nhanh nhẹn đáp xuống.Cô ta mới là người thu hút sự chú ý của tất cả mọi người nhất, hầu như ai cũng dõi mắt về phía Sở Vô Sương, thậm chí là người yêu nghiệt như Hàn Tuyết, bàn về khí thế và phong thái đều rơi xuống thế hạ phong.Ánh mắt Hàn Tuyết đầy kiêng dè.Người mạnh như tiểu Vô Niệm cũng bị treo lên đánh bôm bốp, chẳng thể đụng nổi một ngón tay Sở Vô Sương, có lẽ cô ta cũng thế, đứa con cưng của trời sinh sinh ra trong Sở gia sâu không thể lường trước được, đến tận hôm nay cô ta vẫn chưa dùng đến sức mạnh thật sự!Dù thế, Hàn Tuyết vẫn muốn đánh trận này.Chủ yếu là muốn nhìn thử xem mình thua kém Sở Vô Sương đến đâu.