Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1312: Chương 1312

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu đã không thể trốn được thì đành phải chống đỡ thôi.Triệu Bân nói xong bèn siết chặt nắm đấm, chân nguyên bao quanh cả bàn tay, tất cả sức mạnh đều tập trung vào đó.“Tên đó… Định dùng tay không để đỡ đòn hả trời!”Thấy hắn như thế, đa số đệ tử ở đây đều đứng dậy theo bản năng.Bấy giờ, cả các trưởng lão cũng phải nhíu mày, tay không đỡ đòn Cực Diệt Thiên Linh này, định tìm chết hay gì!“Tới đi”.Khi tất cả mọi người đều tròn mắt kinh ngạc thì Triệu Bân đi tới, một quyền nghịch thiên được đấm ra.Răng rắc!Âm thanh đó trong trẻo nhưng cũng đầy chấn động.Là tiếng kiếm quang vỡ tan, một đấm của Cơ Ngân khiến nó vỡ nát.Chưa hết, dư âm sức mạnh của nắm đấm còn bay thẳng lên trời khiến Liễu Như Nguyệt khiếp sợ không thôi, ập đến rất nhanh khiến cô ta không thể giữ vững thăng bằng, rơi xuống… Như con diều đứt dây.Trong quá trình rơi xuống, vầng sáng bao quanh người dần tan biến, chân nguyên đã bị hao mòn hết, không còn sự huyền ảo đó nữa.“Thế này quá là…”Tất cả mọi người giật mình, nhìn Triệu Bân với ánh mắt khó tin.Chỉ trong nháy mắt, Cơ Ngân trong ấn tượng của bọn họ đã thay đổi, bóng lưng ấy còn cao hơn cả bia đá, chói mắt đến lạ, tay không của hắn cứng rắn đến mức nào! Mà lại dùng một đấm đánh tan kiếm quang của Cực Diệt Thiên Linh? Sức mạnh đó đáng sợ đến mức nào, hắn thật sự là cảnh giới Chân Linh ư, nên biết rằng Liễu Như Nguyệt là cảnh giới Huyền Dương đấy!“Một… Một đấm?”Mục Thanh Hàn vẫn còn gọi tiểu sư đệ một giây trước thì bây giờ đang nuốt nước bọt thật mạnh, cô ta lo nghĩ quá nhiều, đánh giá thấp Cơ Ngân quá rồi, hắn quả là kh*ng b*!Sự kinh ngạc của cô ta cũng là nỗi khiếp sợ của Vân Yên.Khoảnh khắc Cực Diệt Thiên Linh đánh xuống, cô ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cứu người rồi, kết quả là cô ta đã lo lắng thái quá, tiểu đồ đệ nhà cô ta có thể giải quyết được tình huống này.“Nguyệt nhi”, Vân Phượng đã rời khỏi chỗ ngồi, dùng lực nhẹ nhàng đỡ người.Liễu Như Nguyệt vững vàng đáp xuống đất, máu cứ chảy dọc bên khóe miệng, ánh mắt nhìn Triệu Bân… Đã thay đổi.Sự kiêu ngạo của cô ta gặp phải cú sốc trước nay chưa từng có, thể Thiên Linh đấy! Lại thua bởi một cảnh giới Chân Linh, không biết là cô ta đã đánh giá cao bản thân, hay đánh giá Cơ Ngân quá thấp, thất bại thảm hại.“Ta… Thua”, lần đầu tiên đứa con gái cưng của trời cao phải cúi đầu.“Cực Diệt Thiên Linh, dồn hết lực huyết mạch”.Triệu Vân không nhìn tới Liễu Như Nguyệt, hắn xoay người xuống đài, miệng còn lẩm bẩm.Một đòn của Liễu Như Nguyệt vẫn rất mạnh.Bí thuật Cực Diệt Thiên Linh này hắn cũng thấy rất hay.Rõ là một trận chiến có thể kết thúc trong vài hiệp, lại đánh tận mấy chục hiệp vì hắn đang lén học hỏi bí thuật, ngoài mặt là chiến đấu, lại một công đôi việc, tranh thủ học hỏi bí pháp, hay có thể nói là hắn không lên đài để đánh nhau mà đến để học bí pháp.Tài nhiều không nặng người.Hắn lén học hỏi bí pháp cũng chỉ để đối phó Sở Vô Sương.Chẳng hạn như Cực Diệt Thiên Linh, nếu như có thể am hiểu được bí pháp này thì Sở Vô Sương có thể vất vả thêm một chút.

Nếu đã không thể trốn được thì đành phải chống đỡ thôi.

Triệu Bân nói xong bèn siết chặt nắm đấm, chân nguyên bao quanh cả bàn tay, tất cả sức mạnh đều tập trung vào đó.

“Tên đó… Định dùng tay không để đỡ đòn hả trời!”

Thấy hắn như thế, đa số đệ tử ở đây đều đứng dậy theo bản năng.

Bấy giờ, cả các trưởng lão cũng phải nhíu mày, tay không đỡ đòn Cực Diệt Thiên Linh này, định tìm chết hay gì!

“Tới đi”.

Khi tất cả mọi người đều tròn mắt kinh ngạc thì Triệu Bân đi tới, một quyền nghịch thiên được đấm ra.

Răng rắc!

Âm thanh đó trong trẻo nhưng cũng đầy chấn động.

Là tiếng kiếm quang vỡ tan, một đấm của Cơ Ngân khiến nó vỡ nát.

Chưa hết, dư âm sức mạnh của nắm đấm còn bay thẳng lên trời khiến Liễu Như Nguyệt khiếp sợ không thôi, ập đến rất nhanh khiến cô ta không thể giữ vững thăng bằng, rơi xuống… Như con diều đứt dây.

Trong quá trình rơi xuống, vầng sáng bao quanh người dần tan biến, chân nguyên đã bị hao mòn hết, không còn sự huyền ảo đó nữa.

“Thế này quá là…”

Tất cả mọi người giật mình, nhìn Triệu Bân với ánh mắt khó tin.

Chỉ trong nháy mắt, Cơ Ngân trong ấn tượng của bọn họ đã thay đổi, bóng lưng ấy còn cao hơn cả bia đá, chói mắt đến lạ, tay không của hắn cứng rắn đến mức nào! Mà lại dùng một đấm đánh tan kiếm quang của Cực Diệt Thiên Linh? Sức mạnh đó đáng sợ đến mức nào, hắn thật sự là cảnh giới Chân Linh ư, nên biết rằng Liễu Như Nguyệt là cảnh giới Huyền Dương đấy!

“Một… Một đấm?”

Mục Thanh Hàn vẫn còn gọi tiểu sư đệ một giây trước thì bây giờ đang nuốt nước bọt thật mạnh, cô ta lo nghĩ quá nhiều, đánh giá thấp Cơ Ngân quá rồi, hắn quả là kh*ng b*!

Sự kinh ngạc của cô ta cũng là nỗi khiếp sợ của Vân Yên.

Khoảnh khắc Cực Diệt Thiên Linh đánh xuống, cô ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cứu người rồi, kết quả là cô ta đã lo lắng thái quá, tiểu đồ đệ nhà cô ta có thể giải quyết được tình huống này.

“Nguyệt nhi”, Vân Phượng đã rời khỏi chỗ ngồi, dùng lực nhẹ nhàng đỡ người.

Liễu Như Nguyệt vững vàng đáp xuống đất, máu cứ chảy dọc bên khóe miệng, ánh mắt nhìn Triệu Bân… Đã thay đổi.

Sự kiêu ngạo của cô ta gặp phải cú sốc trước nay chưa từng có, thể Thiên Linh đấy! Lại thua bởi một cảnh giới Chân Linh, không biết là cô ta đã đánh giá cao bản thân, hay đánh giá Cơ Ngân quá thấp, thất bại thảm hại.

“Ta… Thua”, lần đầu tiên đứa con gái cưng của trời cao phải cúi đầu.

“Cực Diệt Thiên Linh, dồn hết lực huyết mạch”.

Triệu Vân không nhìn tới Liễu Như Nguyệt, hắn xoay người xuống đài, miệng còn lẩm bẩm.

Một đòn của Liễu Như Nguyệt vẫn rất mạnh.

Bí thuật Cực Diệt Thiên Linh này hắn cũng thấy rất hay.

Rõ là một trận chiến có thể kết thúc trong vài hiệp, lại đánh tận mấy chục hiệp vì hắn đang lén học hỏi bí thuật, ngoài mặt là chiến đấu, lại một công đôi việc, tranh thủ học hỏi bí pháp, hay có thể nói là hắn không lên đài để đánh nhau mà đến để học bí pháp.

Tài nhiều không nặng người.

Hắn lén học hỏi bí pháp cũng chỉ để đối phó Sở Vô Sương.

Chẳng hạn như Cực Diệt Thiên Linh, nếu như có thể am hiểu được bí pháp này thì Sở Vô Sương có thể vất vả thêm một chút.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nếu đã không thể trốn được thì đành phải chống đỡ thôi.Triệu Bân nói xong bèn siết chặt nắm đấm, chân nguyên bao quanh cả bàn tay, tất cả sức mạnh đều tập trung vào đó.“Tên đó… Định dùng tay không để đỡ đòn hả trời!”Thấy hắn như thế, đa số đệ tử ở đây đều đứng dậy theo bản năng.Bấy giờ, cả các trưởng lão cũng phải nhíu mày, tay không đỡ đòn Cực Diệt Thiên Linh này, định tìm chết hay gì!“Tới đi”.Khi tất cả mọi người đều tròn mắt kinh ngạc thì Triệu Bân đi tới, một quyền nghịch thiên được đấm ra.Răng rắc!Âm thanh đó trong trẻo nhưng cũng đầy chấn động.Là tiếng kiếm quang vỡ tan, một đấm của Cơ Ngân khiến nó vỡ nát.Chưa hết, dư âm sức mạnh của nắm đấm còn bay thẳng lên trời khiến Liễu Như Nguyệt khiếp sợ không thôi, ập đến rất nhanh khiến cô ta không thể giữ vững thăng bằng, rơi xuống… Như con diều đứt dây.Trong quá trình rơi xuống, vầng sáng bao quanh người dần tan biến, chân nguyên đã bị hao mòn hết, không còn sự huyền ảo đó nữa.“Thế này quá là…”Tất cả mọi người giật mình, nhìn Triệu Bân với ánh mắt khó tin.Chỉ trong nháy mắt, Cơ Ngân trong ấn tượng của bọn họ đã thay đổi, bóng lưng ấy còn cao hơn cả bia đá, chói mắt đến lạ, tay không của hắn cứng rắn đến mức nào! Mà lại dùng một đấm đánh tan kiếm quang của Cực Diệt Thiên Linh? Sức mạnh đó đáng sợ đến mức nào, hắn thật sự là cảnh giới Chân Linh ư, nên biết rằng Liễu Như Nguyệt là cảnh giới Huyền Dương đấy!“Một… Một đấm?”Mục Thanh Hàn vẫn còn gọi tiểu sư đệ một giây trước thì bây giờ đang nuốt nước bọt thật mạnh, cô ta lo nghĩ quá nhiều, đánh giá thấp Cơ Ngân quá rồi, hắn quả là kh*ng b*!Sự kinh ngạc của cô ta cũng là nỗi khiếp sợ của Vân Yên.Khoảnh khắc Cực Diệt Thiên Linh đánh xuống, cô ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cứu người rồi, kết quả là cô ta đã lo lắng thái quá, tiểu đồ đệ nhà cô ta có thể giải quyết được tình huống này.“Nguyệt nhi”, Vân Phượng đã rời khỏi chỗ ngồi, dùng lực nhẹ nhàng đỡ người.Liễu Như Nguyệt vững vàng đáp xuống đất, máu cứ chảy dọc bên khóe miệng, ánh mắt nhìn Triệu Bân… Đã thay đổi.Sự kiêu ngạo của cô ta gặp phải cú sốc trước nay chưa từng có, thể Thiên Linh đấy! Lại thua bởi một cảnh giới Chân Linh, không biết là cô ta đã đánh giá cao bản thân, hay đánh giá Cơ Ngân quá thấp, thất bại thảm hại.“Ta… Thua”, lần đầu tiên đứa con gái cưng của trời cao phải cúi đầu.“Cực Diệt Thiên Linh, dồn hết lực huyết mạch”.Triệu Vân không nhìn tới Liễu Như Nguyệt, hắn xoay người xuống đài, miệng còn lẩm bẩm.Một đòn của Liễu Như Nguyệt vẫn rất mạnh.Bí thuật Cực Diệt Thiên Linh này hắn cũng thấy rất hay.Rõ là một trận chiến có thể kết thúc trong vài hiệp, lại đánh tận mấy chục hiệp vì hắn đang lén học hỏi bí thuật, ngoài mặt là chiến đấu, lại một công đôi việc, tranh thủ học hỏi bí pháp, hay có thể nói là hắn không lên đài để đánh nhau mà đến để học bí pháp.Tài nhiều không nặng người.Hắn lén học hỏi bí pháp cũng chỉ để đối phó Sở Vô Sương.Chẳng hạn như Cực Diệt Thiên Linh, nếu như có thể am hiểu được bí pháp này thì Sở Vô Sương có thể vất vả thêm một chút.

Chương 1312: Chương 1312