Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1335: Chương 1335
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Xong, lần này kết thúc rồi”, Tô Vũ hít một hơi thật sâu.“Bị giam trong đó thì phá vỡ xông ra là được mà”, Kiếm Nam xen vào một câu.“Phá vỡ? Thế thì cứ phá ra được hẵng nói”, Dương Phong lên tiếng: “Đó là Bảo Tháp Linh Lung ngũ sắc, là phong ấn của cả năm loại thuộc tính, không có một người cùng tu vi nào có thể phá nổi chứ đừng nói đến Cơ Ngân mới tới cảnh giới Chân Linh”.“Ta bảo mà! Không thể sống quá mười hiệp đâu”, có người cười nói.“Có thể đánh lùi Sở Vô Sương, có thể ép Sở Vô Sương phải dùng đến tháp Linh Lung thì Cơ Ngân cũng có thể hất mặt lên trời rồi”, cũng có người nói như thế: “Đừng quên, Cơ Ngân chỉ là cảnh giới Chân Linh thôi!”“Giam”, Sở Vô Sương thản nhiên nói.“Giam giữ ta?”, Triệu Bân hừ lạnh, nhanh chóng mở thiên cang hộ thể, màu vàng chói lóa hiện ra với hắn làm trung tâm, khí thế mạnh mẽ, uy lực bá đạo, phá tan kiếm khí bên trong tòa tháp, hất tung phong ấn giam cầm ngũ sắc, sức bùng nổ của thiên cang hộ thể có thể dễ dàng phá vỡ Bảo Tháp Linh Lung.“Đó là… Thiên cang hộ thể?”, tất cả mọi người ngạc nhiên.Có rất nhiều người ngoái đầu nhìn lướt qua Vệ Xuyên.“Tại sao hắn lại có thiên cang hộ thể”, Vệ Xuyên đã đứng dậy, không thể tin nổi.Thiên cang hộ thể, phòng ngự tuyệt đối.Đó là bí thuật của Dương Thiên thế gia, không truyền ra ngoài nên người ngoài hoàn toàn không thể biết.Nay lại được Cơ Ngân sử dụng, làm sao hắn ta có thể tin được.“Hắn học được thiên cang hộ thể ở đâu thế?”, Linh Lung nhìn sang Vân Yên.“Có… Có trời mới biết được”, Vân Yên kinh ngạc bật thốt, cô ta cũng không biết thiên cang hộ thể có sức phòng ngự tuyệt đối này, tất nhiên không phải do cô ta dạy, Cơ Ngân lại biết bí pháp này, hơn nữa còn thực hiện nó mạnh và bá đạo hơn cả Vệ Xuyên.“Có thể thấy… Là học trộm”, Đào Tiên Tử cười khẽ.Những lời cô ta nói, Vân Yên và Linh Lung chỉ xem là đùa.Bí thuật của Dương Thiên thế gia, đến tận hôm nay vẫn là đơn truyền nhất mạch, làm gì có chuyện học trộm được.Vấn đề là, Triệu Bân thật sự học trộm.Nói là học trộm cũng không đúng, phải nói là cải tiến.Quyết Diễn Thiên Võ chính là một cái tên khác hắn đặt cho bí thuật này, hắn có ưu thế vượt trội đó là thêm vào uy áp của Thiên Võ, nó không chỉ là phá tan tháp Linh Lung đơn giản như thế, cả người thực hiện bí thuật là Sở Vô Sương cũng bị đánh văng, bị thương là điều chắc chắn.Nhưng tốt nhất là không nên dùng uy thế của Thiên Võ.Dùng uy thế Thiên Võ thì chẳng khác gì nói cho Linh Lung biết thân phận của hắn.Hắn đến đây để báo thù, nếu không đứng trước sức mạnh tuyệt đối thì không nên để lộ thân phận, hơn nữa… Thân phận của Linh Lung còn khá là đặc biệt, Đại Hạ Hồng Uyên từng bị hắn nhắc đến, e là không dùng được nữa.“Ngươi học được thiên cang hộ thể từ đâu thế”, Sở Vô Sương thản nhiên hỏi.Câu hỏi đó cũng là thắc mắc của những người có mặt ở đây.Nhất là Vệ Xuyên, hắn ta nhìn chằm chằm Cơ Ngân, bí thuật nhà ta… Ngươi học đâu ra thế.“Nữ soái dạy”, Triệu Bân cười nói, hắn đã chuẩn bị sẵn lý do để giải thích.
“Xong, lần này kết thúc rồi”, Tô Vũ hít một hơi thật sâu.
“Bị giam trong đó thì phá vỡ xông ra là được mà”, Kiếm Nam xen vào một câu.
“Phá vỡ? Thế thì cứ phá ra được hẵng nói”, Dương Phong lên tiếng: “Đó là Bảo Tháp Linh Lung ngũ sắc, là phong ấn của cả năm loại thuộc tính, không có một người cùng tu vi nào có thể phá nổi chứ đừng nói đến Cơ Ngân mới tới cảnh giới Chân Linh”.
“Ta bảo mà! Không thể sống quá mười hiệp đâu”, có người cười nói.
“Có thể đánh lùi Sở Vô Sương, có thể ép Sở Vô Sương phải dùng đến tháp Linh Lung thì Cơ Ngân cũng có thể hất mặt lên trời rồi”, cũng có người nói như thế: “Đừng quên, Cơ Ngân chỉ là cảnh giới Chân Linh thôi!”
“Giam”, Sở Vô Sương thản nhiên nói.
“Giam giữ ta?”, Triệu Bân hừ lạnh, nhanh chóng mở thiên cang hộ thể, màu vàng chói lóa hiện ra với hắn làm trung tâm, khí thế mạnh mẽ, uy lực bá đạo, phá tan kiếm khí bên trong tòa tháp, hất tung phong ấn giam cầm ngũ sắc, sức bùng nổ của thiên cang hộ thể có thể dễ dàng phá vỡ Bảo Tháp Linh Lung.
“Đó là… Thiên cang hộ thể?”, tất cả mọi người ngạc nhiên.
Có rất nhiều người ngoái đầu nhìn lướt qua Vệ Xuyên.
“Tại sao hắn lại có thiên cang hộ thể”, Vệ Xuyên đã đứng dậy, không thể tin nổi.
Thiên cang hộ thể, phòng ngự tuyệt đối.
Đó là bí thuật của Dương Thiên thế gia, không truyền ra ngoài nên người ngoài hoàn toàn không thể biết.
Nay lại được Cơ Ngân sử dụng, làm sao hắn ta có thể tin được.
“Hắn học được thiên cang hộ thể ở đâu thế?”, Linh Lung nhìn sang Vân Yên.
“Có… Có trời mới biết được”, Vân Yên kinh ngạc bật thốt, cô ta cũng không biết thiên cang hộ thể có sức phòng ngự tuyệt đối này, tất nhiên không phải do cô ta dạy, Cơ Ngân lại biết bí pháp này, hơn nữa còn thực hiện nó mạnh và bá đạo hơn cả Vệ Xuyên.
“Có thể thấy… Là học trộm”, Đào Tiên Tử cười khẽ.
Những lời cô ta nói, Vân Yên và Linh Lung chỉ xem là đùa.
Bí thuật của Dương Thiên thế gia, đến tận hôm nay vẫn là đơn truyền nhất mạch, làm gì có chuyện học trộm được.
Vấn đề là, Triệu Bân thật sự học trộm.
Nói là học trộm cũng không đúng, phải nói là cải tiến.
Quyết Diễn Thiên Võ chính là một cái tên khác hắn đặt cho bí thuật này, hắn có ưu thế vượt trội đó là thêm vào uy áp của Thiên Võ, nó không chỉ là phá tan tháp Linh Lung đơn giản như thế, cả người thực hiện bí thuật là Sở Vô Sương cũng bị đánh văng, bị thương là điều chắc chắn.
Nhưng tốt nhất là không nên dùng uy thế của Thiên Võ.
Dùng uy thế Thiên Võ thì chẳng khác gì nói cho Linh Lung biết thân phận của hắn.
Hắn đến đây để báo thù, nếu không đứng trước sức mạnh tuyệt đối thì không nên để lộ thân phận, hơn nữa… Thân phận của Linh Lung còn khá là đặc biệt, Đại Hạ Hồng Uyên từng bị hắn nhắc đến, e là không dùng được nữa.
“Ngươi học được thiên cang hộ thể từ đâu thế”, Sở Vô Sương thản nhiên hỏi.
Câu hỏi đó cũng là thắc mắc của những người có mặt ở đây.
Nhất là Vệ Xuyên, hắn ta nhìn chằm chằm Cơ Ngân, bí thuật nhà ta… Ngươi học đâu ra thế.
“Nữ soái dạy”, Triệu Bân cười nói, hắn đã chuẩn bị sẵn lý do để giải thích.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Xong, lần này kết thúc rồi”, Tô Vũ hít một hơi thật sâu.“Bị giam trong đó thì phá vỡ xông ra là được mà”, Kiếm Nam xen vào một câu.“Phá vỡ? Thế thì cứ phá ra được hẵng nói”, Dương Phong lên tiếng: “Đó là Bảo Tháp Linh Lung ngũ sắc, là phong ấn của cả năm loại thuộc tính, không có một người cùng tu vi nào có thể phá nổi chứ đừng nói đến Cơ Ngân mới tới cảnh giới Chân Linh”.“Ta bảo mà! Không thể sống quá mười hiệp đâu”, có người cười nói.“Có thể đánh lùi Sở Vô Sương, có thể ép Sở Vô Sương phải dùng đến tháp Linh Lung thì Cơ Ngân cũng có thể hất mặt lên trời rồi”, cũng có người nói như thế: “Đừng quên, Cơ Ngân chỉ là cảnh giới Chân Linh thôi!”“Giam”, Sở Vô Sương thản nhiên nói.“Giam giữ ta?”, Triệu Bân hừ lạnh, nhanh chóng mở thiên cang hộ thể, màu vàng chói lóa hiện ra với hắn làm trung tâm, khí thế mạnh mẽ, uy lực bá đạo, phá tan kiếm khí bên trong tòa tháp, hất tung phong ấn giam cầm ngũ sắc, sức bùng nổ của thiên cang hộ thể có thể dễ dàng phá vỡ Bảo Tháp Linh Lung.“Đó là… Thiên cang hộ thể?”, tất cả mọi người ngạc nhiên.Có rất nhiều người ngoái đầu nhìn lướt qua Vệ Xuyên.“Tại sao hắn lại có thiên cang hộ thể”, Vệ Xuyên đã đứng dậy, không thể tin nổi.Thiên cang hộ thể, phòng ngự tuyệt đối.Đó là bí thuật của Dương Thiên thế gia, không truyền ra ngoài nên người ngoài hoàn toàn không thể biết.Nay lại được Cơ Ngân sử dụng, làm sao hắn ta có thể tin được.“Hắn học được thiên cang hộ thể ở đâu thế?”, Linh Lung nhìn sang Vân Yên.“Có… Có trời mới biết được”, Vân Yên kinh ngạc bật thốt, cô ta cũng không biết thiên cang hộ thể có sức phòng ngự tuyệt đối này, tất nhiên không phải do cô ta dạy, Cơ Ngân lại biết bí pháp này, hơn nữa còn thực hiện nó mạnh và bá đạo hơn cả Vệ Xuyên.“Có thể thấy… Là học trộm”, Đào Tiên Tử cười khẽ.Những lời cô ta nói, Vân Yên và Linh Lung chỉ xem là đùa.Bí thuật của Dương Thiên thế gia, đến tận hôm nay vẫn là đơn truyền nhất mạch, làm gì có chuyện học trộm được.Vấn đề là, Triệu Bân thật sự học trộm.Nói là học trộm cũng không đúng, phải nói là cải tiến.Quyết Diễn Thiên Võ chính là một cái tên khác hắn đặt cho bí thuật này, hắn có ưu thế vượt trội đó là thêm vào uy áp của Thiên Võ, nó không chỉ là phá tan tháp Linh Lung đơn giản như thế, cả người thực hiện bí thuật là Sở Vô Sương cũng bị đánh văng, bị thương là điều chắc chắn.Nhưng tốt nhất là không nên dùng uy thế của Thiên Võ.Dùng uy thế Thiên Võ thì chẳng khác gì nói cho Linh Lung biết thân phận của hắn.Hắn đến đây để báo thù, nếu không đứng trước sức mạnh tuyệt đối thì không nên để lộ thân phận, hơn nữa… Thân phận của Linh Lung còn khá là đặc biệt, Đại Hạ Hồng Uyên từng bị hắn nhắc đến, e là không dùng được nữa.“Ngươi học được thiên cang hộ thể từ đâu thế”, Sở Vô Sương thản nhiên hỏi.Câu hỏi đó cũng là thắc mắc của những người có mặt ở đây.Nhất là Vệ Xuyên, hắn ta nhìn chằm chằm Cơ Ngân, bí thuật nhà ta… Ngươi học đâu ra thế.“Nữ soái dạy”, Triệu Bân cười nói, hắn đã chuẩn bị sẵn lý do để giải thích.