Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1342: Chương 1342

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Các yêu nghiệt thiên tài trong cả nội môn và ngoại môn cũng đều hoảng sợ không thôi.Bọn họ đều biết rõ bản thân mình chắc chắn không thể nào chống lại được đường kiếm đầy uy lực này của Triệu Bân.“Tên nhóc, hay lắm!”, các trưởng lão đều phấn khích, bọn họ tất nhiên có thể nhìn ra được một kiếm này có bao nhiêu uy lực.“Vô dụng thôi”, Sở Vô Sương lãnh đạm nói, cô ta rất tự tin với Thủy Mạc Thiên Hoa của mình.Tự tin cũng tốt, nhưng quá tự tin thì dễ bị vả mặt.Cô ta vừa dứt lời thì một kiếm của Triệu Bân đã đâm tới, một kiếm lôi phong đầy uy lực đã xuyên thủng Thủy Mạc Thiên Hoa của cô ta.“Con mợ nó!”Người điềm đạm như Dương Phong cũng không nhịn được phải văng tục một tiếng.Các trưởng lão và đệ tử biết về Thủy Mạc Thiên Hoa của Sở Vô Sương đều bị chấn động, hai mắt trợn to.Thủy Mạc Thiên Hoa bấy lâu nay đã giúp cho Sở Vô Sương có năng lực vạn pháp bất xâm, cũng chính nó đã khiến cho không ai có thể lại gần Sở Vô Sương.Thủy Mạc Thiên Hoa mạnh mẽ đến như vậy mà cũng bị Cơ Ngân phá được.Điều đáng sợ chính là Cơ Ngân chỉ có cảnh giới Chân Linh, vậy mà hắn vẫn có thể phá được lớp phòng ngự huyền thoại của Sở Vô Sương.“Chuyện này…”, Mục Thanh Hàn sửng sốt.Chính nàng ta đã nói cho Triệu Bân biết về lớp phòng ngự vạn pháp bất xâm của Sở Vô Sương.Lần này chính nàng ta cũng đã bị vả mặt! Tiểu sư đệ của nàng ta đã có thể phá được lớp phòng ngự mà nàng ta cho là vạn pháp bất xâm chỉ bằng một đường kiếm.“Ta đã nói từ sớm rồi, trên đời này làm gì có lớp phòng ngự nào vạn pháp bất xâm đâu”, Huyễn Mộng cười nói.Một kiếm của Cơ Ngân đâm tới hết sức uy lực, còn có thiên lôi trợ uy khiến cho kiếm uy tăng lên gấp bội, chắc chắn có thể phá được Thủy Mạc Thiên Hoa.Nếu như Ma Tử của cô ta có ở đây thì hắn ta cũng có thể phá được.“Làm sao có thể?”, Sở Vô Sương vẫn là người kinh hãi nhất.Thủy Mạc Thiên Hoa mà cô ta luôn tự hào nay đã bị một tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh phá được.Trong chớp mắt cô ta đã phải chịu đả kích rất lớn, trước nay chưa từng có ai làm được điều đó, bây giờ ngay cả nội tâm cao ngạo của cô ta cũng đã bị công kích cực mạnh, nếu như phân định thắng bại bằng một chiêu thì trong chiêu này cô ta đã thua Triệu Bân, trong khi tu vi của cô ta còn cao hơn Triệu Bân.Keng!Âm thanh đâm xuyên qua của thanh kiếm đã đưa cô ta trở lại với thực tại.Đường kiếm của Cơ Ngân mạnh khủng khiếp, không chỉ có thể phá được Thủy Mạc Thiên Hoa mà còn có thể tiếp tục đâm tới thân thể của Sở Vô Sương.Leng keng!Kiếm của Triệu Bân đã đâm trúng Sở Vô Sương, nhưng lại tạo ra tiếng động như vậy.Tuy Triệu Bân đã xuyên thủng được Thủy Mạc Thiên Hoa của Sở Vô Sương nhưng hắn vẫn không thể xuyên thủng được lớp phòng ngự trên thân thể của cô ta, lớp phòng ngự trên thân thể của cô ta tỏa sáng lấp lánh, đó chính là một lớp áo giáp cực kỳ cứng rắn bảo vệ thân thể của cô ta, kiếm của Triệu Bân đâm trúng lớp áo giáp kêu lên leng keng và tóe lửa, thanh kiếm bị chệch khỏi quỹ đạo, cuối cùng chỉ sượt qua người Sở Vô Sương.Cho nên mới nói.Trước đó hắn chưa thi triển Thiên Nhãn thuấn thân là điều cực kỳ chính xác.Mặc dù Triệu Bân đã thi triển thuấn thân tuyệt sát nhưng vẫn khó có thể phá vỡ lớp phòng ngự của Sở Vô Sương, đường kiếm lệch khỏi quỹ đạo đã cho thấy điều đó, hắn muốn rạch ra một khe nhỏ trên áo giáp của cô ta cũng không thể.Sức mạnh của Thiên Nhãn có hạn, lần này hắn chỉ có một cơ hội, nếu như lãng phí cơ hội này thì hắn không thể có được cơ hội thứ hai.

Các yêu nghiệt thiên tài trong cả nội môn và ngoại môn cũng đều hoảng sợ không thôi.

Bọn họ đều biết rõ bản thân mình chắc chắn không thể nào chống lại được đường kiếm đầy uy lực này của Triệu Bân.

“Tên nhóc, hay lắm!”, các trưởng lão đều phấn khích, bọn họ tất nhiên có thể nhìn ra được một kiếm này có bao nhiêu uy lực.

“Vô dụng thôi”, Sở Vô Sương lãnh đạm nói, cô ta rất tự tin với Thủy Mạc Thiên Hoa của mình.

Tự tin cũng tốt, nhưng quá tự tin thì dễ bị vả mặt.

Cô ta vừa dứt lời thì một kiếm của Triệu Bân đã đâm tới, một kiếm lôi phong đầy uy lực đã xuyên thủng Thủy Mạc Thiên Hoa của cô ta.

“Con mợ nó!”

Người điềm đạm như Dương Phong cũng không nhịn được phải văng tục một tiếng.

Các trưởng lão và đệ tử biết về Thủy Mạc Thiên Hoa của Sở Vô Sương đều bị chấn động, hai mắt trợn to.

Thủy Mạc Thiên Hoa bấy lâu nay đã giúp cho Sở Vô Sương có năng lực vạn pháp bất xâm, cũng chính nó đã khiến cho không ai có thể lại gần Sở Vô Sương.

Thủy Mạc Thiên Hoa mạnh mẽ đến như vậy mà cũng bị Cơ Ngân phá được.

Điều đáng sợ chính là Cơ Ngân chỉ có cảnh giới Chân Linh, vậy mà hắn vẫn có thể phá được lớp phòng ngự huyền thoại của Sở Vô Sương.

“Chuyện này…”, Mục Thanh Hàn sửng sốt.

Chính nàng ta đã nói cho Triệu Bân biết về lớp phòng ngự vạn pháp bất xâm của Sở Vô Sương.

Lần này chính nàng ta cũng đã bị vả mặt! Tiểu sư đệ của nàng ta đã có thể phá được lớp phòng ngự mà nàng ta cho là vạn pháp bất xâm chỉ bằng một đường kiếm.

“Ta đã nói từ sớm rồi, trên đời này làm gì có lớp phòng ngự nào vạn pháp bất xâm đâu”, Huyễn Mộng cười nói.

Một kiếm của Cơ Ngân đâm tới hết sức uy lực, còn có thiên lôi trợ uy khiến cho kiếm uy tăng lên gấp bội, chắc chắn có thể phá được Thủy Mạc Thiên Hoa.

Nếu như Ma Tử của cô ta có ở đây thì hắn ta cũng có thể phá được.

“Làm sao có thể?”, Sở Vô Sương vẫn là người kinh hãi nhất.

Thủy Mạc Thiên Hoa mà cô ta luôn tự hào nay đã bị một tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh phá được.

Trong chớp mắt cô ta đã phải chịu đả kích rất lớn, trước nay chưa từng có ai làm được điều đó, bây giờ ngay cả nội tâm cao ngạo của cô ta cũng đã bị công kích cực mạnh, nếu như phân định thắng bại bằng một chiêu thì trong chiêu này cô ta đã thua Triệu Bân, trong khi tu vi của cô ta còn cao hơn Triệu Bân.

Keng!

Âm thanh đâm xuyên qua của thanh kiếm đã đưa cô ta trở lại với thực tại.

Đường kiếm của Cơ Ngân mạnh khủng khiếp, không chỉ có thể phá được Thủy Mạc Thiên Hoa mà còn có thể tiếp tục đâm tới thân thể của Sở Vô Sương.

Leng keng!

Kiếm của Triệu Bân đã đâm trúng Sở Vô Sương, nhưng lại tạo ra tiếng động như vậy.

Tuy Triệu Bân đã xuyên thủng được Thủy Mạc Thiên Hoa của Sở Vô Sương nhưng hắn vẫn không thể xuyên thủng được lớp phòng ngự trên thân thể của cô ta, lớp phòng ngự trên thân thể của cô ta tỏa sáng lấp lánh, đó chính là một lớp áo giáp cực kỳ cứng rắn bảo vệ thân thể của cô ta, kiếm của Triệu Bân đâm trúng lớp áo giáp kêu lên leng keng và tóe lửa, thanh kiếm bị chệch khỏi quỹ đạo, cuối cùng chỉ sượt qua người Sở Vô Sương.

Cho nên mới nói.

Trước đó hắn chưa thi triển Thiên Nhãn thuấn thân là điều cực kỳ chính xác.

Mặc dù Triệu Bân đã thi triển thuấn thân tuyệt sát nhưng vẫn khó có thể phá vỡ lớp phòng ngự của Sở Vô Sương, đường kiếm lệch khỏi quỹ đạo đã cho thấy điều đó, hắn muốn rạch ra một khe nhỏ trên áo giáp của cô ta cũng không thể.

Sức mạnh của Thiên Nhãn có hạn, lần này hắn chỉ có một cơ hội, nếu như lãng phí cơ hội này thì hắn không thể có được cơ hội thứ hai.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Các yêu nghiệt thiên tài trong cả nội môn và ngoại môn cũng đều hoảng sợ không thôi.Bọn họ đều biết rõ bản thân mình chắc chắn không thể nào chống lại được đường kiếm đầy uy lực này của Triệu Bân.“Tên nhóc, hay lắm!”, các trưởng lão đều phấn khích, bọn họ tất nhiên có thể nhìn ra được một kiếm này có bao nhiêu uy lực.“Vô dụng thôi”, Sở Vô Sương lãnh đạm nói, cô ta rất tự tin với Thủy Mạc Thiên Hoa của mình.Tự tin cũng tốt, nhưng quá tự tin thì dễ bị vả mặt.Cô ta vừa dứt lời thì một kiếm của Triệu Bân đã đâm tới, một kiếm lôi phong đầy uy lực đã xuyên thủng Thủy Mạc Thiên Hoa của cô ta.“Con mợ nó!”Người điềm đạm như Dương Phong cũng không nhịn được phải văng tục một tiếng.Các trưởng lão và đệ tử biết về Thủy Mạc Thiên Hoa của Sở Vô Sương đều bị chấn động, hai mắt trợn to.Thủy Mạc Thiên Hoa bấy lâu nay đã giúp cho Sở Vô Sương có năng lực vạn pháp bất xâm, cũng chính nó đã khiến cho không ai có thể lại gần Sở Vô Sương.Thủy Mạc Thiên Hoa mạnh mẽ đến như vậy mà cũng bị Cơ Ngân phá được.Điều đáng sợ chính là Cơ Ngân chỉ có cảnh giới Chân Linh, vậy mà hắn vẫn có thể phá được lớp phòng ngự huyền thoại của Sở Vô Sương.“Chuyện này…”, Mục Thanh Hàn sửng sốt.Chính nàng ta đã nói cho Triệu Bân biết về lớp phòng ngự vạn pháp bất xâm của Sở Vô Sương.Lần này chính nàng ta cũng đã bị vả mặt! Tiểu sư đệ của nàng ta đã có thể phá được lớp phòng ngự mà nàng ta cho là vạn pháp bất xâm chỉ bằng một đường kiếm.“Ta đã nói từ sớm rồi, trên đời này làm gì có lớp phòng ngự nào vạn pháp bất xâm đâu”, Huyễn Mộng cười nói.Một kiếm của Cơ Ngân đâm tới hết sức uy lực, còn có thiên lôi trợ uy khiến cho kiếm uy tăng lên gấp bội, chắc chắn có thể phá được Thủy Mạc Thiên Hoa.Nếu như Ma Tử của cô ta có ở đây thì hắn ta cũng có thể phá được.“Làm sao có thể?”, Sở Vô Sương vẫn là người kinh hãi nhất.Thủy Mạc Thiên Hoa mà cô ta luôn tự hào nay đã bị một tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh phá được.Trong chớp mắt cô ta đã phải chịu đả kích rất lớn, trước nay chưa từng có ai làm được điều đó, bây giờ ngay cả nội tâm cao ngạo của cô ta cũng đã bị công kích cực mạnh, nếu như phân định thắng bại bằng một chiêu thì trong chiêu này cô ta đã thua Triệu Bân, trong khi tu vi của cô ta còn cao hơn Triệu Bân.Keng!Âm thanh đâm xuyên qua của thanh kiếm đã đưa cô ta trở lại với thực tại.Đường kiếm của Cơ Ngân mạnh khủng khiếp, không chỉ có thể phá được Thủy Mạc Thiên Hoa mà còn có thể tiếp tục đâm tới thân thể của Sở Vô Sương.Leng keng!Kiếm của Triệu Bân đã đâm trúng Sở Vô Sương, nhưng lại tạo ra tiếng động như vậy.Tuy Triệu Bân đã xuyên thủng được Thủy Mạc Thiên Hoa của Sở Vô Sương nhưng hắn vẫn không thể xuyên thủng được lớp phòng ngự trên thân thể của cô ta, lớp phòng ngự trên thân thể của cô ta tỏa sáng lấp lánh, đó chính là một lớp áo giáp cực kỳ cứng rắn bảo vệ thân thể của cô ta, kiếm của Triệu Bân đâm trúng lớp áo giáp kêu lên leng keng và tóe lửa, thanh kiếm bị chệch khỏi quỹ đạo, cuối cùng chỉ sượt qua người Sở Vô Sương.Cho nên mới nói.Trước đó hắn chưa thi triển Thiên Nhãn thuấn thân là điều cực kỳ chính xác.Mặc dù Triệu Bân đã thi triển thuấn thân tuyệt sát nhưng vẫn khó có thể phá vỡ lớp phòng ngự của Sở Vô Sương, đường kiếm lệch khỏi quỹ đạo đã cho thấy điều đó, hắn muốn rạch ra một khe nhỏ trên áo giáp của cô ta cũng không thể.Sức mạnh của Thiên Nhãn có hạn, lần này hắn chỉ có một cơ hội, nếu như lãng phí cơ hội này thì hắn không thể có được cơ hội thứ hai.

Chương 1342: Chương 1342