Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1352: Chương 1352
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Lúc này mọi người đều nhìn cô ta với ánh mắt thương cảm.Tại sao lại thế?Sở Vô Sương… có lẽ là đệ tử nữ đầu tiên bị Cơ Ngân đánh ngã.Đây là lần đầu tiên, còn là kiệt tác của Cơ NgânCách đó không xa, Triệu Bân bò dậy, hắn cũng lảo đảo, cú va chạm của đòn tấn công này khiến hắn vừa thảm vừa khổ.Sở Vô Sương suýt ngất, hắn cũng choáng váng.Hắn ôm trán lảo đảo mấy bước… mới đứng vững.“Cơ Ngân, ngươi…”Sở Vô Sương thở hổn hà hổn hển, ánh mắt nhìn Triệu Bân rực lửa, gương mặt lạnh lùng cũng đỏ bừng, không biết là do ngượng hay bị ngã choáng váng nữa, dù sao thì cũng rất mất mặt.Đã lớn thế rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô ta cảm xấu hổ như thế.“Vẫn nên lùi ra sau ngồi đi”.Đám người Tô Vũ ho khan một trận, đều dịch về phía chỗ ngồi.Người họ Sở đó bị quật một trận, chắc máu nóng sắp dâng lên rồi.Nếu cô ta mà phát điên thì không phải chuyện đùa nữa, cô ta có thể sẽ hất tung cả võ đài luôn ấy chứ.Tóm lại, đứng càng xa đài chiến đấu càng tốt, đỡ bị sóng dư âm đánh trúng.Ầm!Họ vừa đi thì Sở Vô Sương cũng phát điên, một chân đạp nát võ đài, sau đó lao đến chỗ Triệu Bân, uy lực một chưởng này của cô ta mạnh hơn lúc trước rất nhiều.Phụ nữ mà nổi giận vẫn rất đáng sợ đó!Xoẹt!Triệu Bân lại chui xuống đấtThế nhưng lần này không dễ gì né được, hắn không thể chui xuống được nữa.Tại sao lại thế? Vì Sở Vô Sương đã áp cấm chế lên võ đài, đề phòng trường hợp hắn lại độn địa.Nhưng không né được đòn cũng không sao, hắn cứ thế chịu một chưởng của Sở Vô Sương.Hắn chưa thể phá được áo giáp của Sở Vô Sương, nhưng đòn tấn công này của cô ta lại đánh tan chân nguyên hộ thể của hắn, xương cốt trong cơ thể lại vang lên tiếng răng rắc.“Chịu một roi của ta đi”, Triệu Bân hét lên, sau đó lấy roi sắt ra đánh tới.Bang!Roi sắt đánh vào người Sở Vô Sương… vang lên tiếng bang bang.Roi sắt chuyên đánh vào tinh thần lại không có tác dụng với Sở Vô Sương.Cũng phải thôi, Ma Tử đều có thể đỡ được thì càng đừng nói đến Sở Vô Sương.Bốp!Một đòn không có tác dụng, Triệu Bân lại bị một chiêu nữa đánh trúng.Cũng không biết là trùng hợp hay là cố ý mà một chưởng này của Sở Vô Sương lại đánh vào mặt hắn, một cú tát rất vang, đó là mặt của Triệu Bân đấy, mọi người đều chấn kinh.Vẫn chưa xong…
Lúc này mọi người đều nhìn cô ta với ánh mắt thương cảm.
Tại sao lại thế?
Sở Vô Sương… có lẽ là đệ tử nữ đầu tiên bị Cơ Ngân đánh ngã.
Đây là lần đầu tiên, còn là kiệt tác của Cơ Ngân
Cách đó không xa, Triệu Bân bò dậy, hắn cũng lảo đảo, cú va chạm của đòn tấn công này khiến hắn vừa thảm vừa khổ.
Sở Vô Sương suýt ngất, hắn cũng choáng váng.
Hắn ôm trán lảo đảo mấy bước… mới đứng vững.
“Cơ Ngân, ngươi…”
Sở Vô Sương thở hổn hà hổn hển, ánh mắt nhìn Triệu Bân rực lửa, gương mặt lạnh lùng cũng đỏ bừng, không biết là do ngượng hay bị ngã choáng váng nữa, dù sao thì cũng rất mất mặt.
Đã lớn thế rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô ta cảm xấu hổ như thế.
“Vẫn nên lùi ra sau ngồi đi”.
Đám người Tô Vũ ho khan một trận, đều dịch về phía chỗ ngồi.
Người họ Sở đó bị quật một trận, chắc máu nóng sắp dâng lên rồi.
Nếu cô ta mà phát điên thì không phải chuyện đùa nữa, cô ta có thể sẽ hất tung cả võ đài luôn ấy chứ.
Tóm lại, đứng càng xa đài chiến đấu càng tốt, đỡ bị sóng dư âm đánh trúng.
Ầm!
Họ vừa đi thì Sở Vô Sương cũng phát điên, một chân đạp nát võ đài, sau đó lao đến chỗ Triệu Bân, uy lực một chưởng này của cô ta mạnh hơn lúc trước rất nhiều.
Phụ nữ mà nổi giận vẫn rất đáng sợ đó!
Xoẹt!
Triệu Bân lại chui xuống đất
Thế nhưng lần này không dễ gì né được, hắn không thể chui xuống được nữa.
Tại sao lại thế? Vì Sở Vô Sương đã áp cấm chế lên võ đài, đề phòng trường hợp hắn lại độn địa.
Nhưng không né được đòn cũng không sao, hắn cứ thế chịu một chưởng của Sở Vô Sương.
Hắn chưa thể phá được áo giáp của Sở Vô Sương, nhưng đòn tấn công này của cô ta lại đánh tan chân nguyên hộ thể của hắn, xương cốt trong cơ thể lại vang lên tiếng răng rắc.
“Chịu một roi của ta đi”, Triệu Bân hét lên, sau đó lấy roi sắt ra đánh tới.
Bang!
Roi sắt đánh vào người Sở Vô Sương… vang lên tiếng bang bang.
Roi sắt chuyên đánh vào tinh thần lại không có tác dụng với Sở Vô Sương.
Cũng phải thôi, Ma Tử đều có thể đỡ được thì càng đừng nói đến Sở Vô Sương.
Bốp!
Một đòn không có tác dụng, Triệu Bân lại bị một chiêu nữa đánh trúng.
Cũng không biết là trùng hợp hay là cố ý mà một chưởng này của Sở Vô Sương lại đánh vào mặt hắn, một cú tát rất vang, đó là mặt của Triệu Bân đấy, mọi người đều chấn kinh.
Vẫn chưa xong…
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Lúc này mọi người đều nhìn cô ta với ánh mắt thương cảm.Tại sao lại thế?Sở Vô Sương… có lẽ là đệ tử nữ đầu tiên bị Cơ Ngân đánh ngã.Đây là lần đầu tiên, còn là kiệt tác của Cơ NgânCách đó không xa, Triệu Bân bò dậy, hắn cũng lảo đảo, cú va chạm của đòn tấn công này khiến hắn vừa thảm vừa khổ.Sở Vô Sương suýt ngất, hắn cũng choáng váng.Hắn ôm trán lảo đảo mấy bước… mới đứng vững.“Cơ Ngân, ngươi…”Sở Vô Sương thở hổn hà hổn hển, ánh mắt nhìn Triệu Bân rực lửa, gương mặt lạnh lùng cũng đỏ bừng, không biết là do ngượng hay bị ngã choáng váng nữa, dù sao thì cũng rất mất mặt.Đã lớn thế rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô ta cảm xấu hổ như thế.“Vẫn nên lùi ra sau ngồi đi”.Đám người Tô Vũ ho khan một trận, đều dịch về phía chỗ ngồi.Người họ Sở đó bị quật một trận, chắc máu nóng sắp dâng lên rồi.Nếu cô ta mà phát điên thì không phải chuyện đùa nữa, cô ta có thể sẽ hất tung cả võ đài luôn ấy chứ.Tóm lại, đứng càng xa đài chiến đấu càng tốt, đỡ bị sóng dư âm đánh trúng.Ầm!Họ vừa đi thì Sở Vô Sương cũng phát điên, một chân đạp nát võ đài, sau đó lao đến chỗ Triệu Bân, uy lực một chưởng này của cô ta mạnh hơn lúc trước rất nhiều.Phụ nữ mà nổi giận vẫn rất đáng sợ đó!Xoẹt!Triệu Bân lại chui xuống đấtThế nhưng lần này không dễ gì né được, hắn không thể chui xuống được nữa.Tại sao lại thế? Vì Sở Vô Sương đã áp cấm chế lên võ đài, đề phòng trường hợp hắn lại độn địa.Nhưng không né được đòn cũng không sao, hắn cứ thế chịu một chưởng của Sở Vô Sương.Hắn chưa thể phá được áo giáp của Sở Vô Sương, nhưng đòn tấn công này của cô ta lại đánh tan chân nguyên hộ thể của hắn, xương cốt trong cơ thể lại vang lên tiếng răng rắc.“Chịu một roi của ta đi”, Triệu Bân hét lên, sau đó lấy roi sắt ra đánh tới.Bang!Roi sắt đánh vào người Sở Vô Sương… vang lên tiếng bang bang.Roi sắt chuyên đánh vào tinh thần lại không có tác dụng với Sở Vô Sương.Cũng phải thôi, Ma Tử đều có thể đỡ được thì càng đừng nói đến Sở Vô Sương.Bốp!Một đòn không có tác dụng, Triệu Bân lại bị một chiêu nữa đánh trúng.Cũng không biết là trùng hợp hay là cố ý mà một chưởng này của Sở Vô Sương lại đánh vào mặt hắn, một cú tát rất vang, đó là mặt của Triệu Bân đấy, mọi người đều chấn kinh.Vẫn chưa xong…