Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1376: Chương 1376

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chủ yếu cũng bởi vì lý do của hắn khá hợp lý.Hơn nữa, hai người phụ nữ trước mặt cũng tin tưởng hắn.“Còn đan hải thì sao?”, Linh Lung lại nhìn hắn không chớp mắt hỏi: “Tại sao ngươi có đan hải?”“Chuyện này… nói ra thì rất dài”, Triệu Bân làm ra vẻ thâm trầm nói, hắn vẫn đứng thẳng tắp như tre như trúc, ngước mặt nhìn lên bầu trời, bộ dáng phối hợp hoàn hảo với mây mù lượn lờ nơi đây khiến cho người ta cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui.Sau khi làm xong hết các động tác tỏ ra mình là người hết sức chính trực đang nhớ về quá khứ thăng trầm thì hắn mới tiếp tục mở miệng nói: “Lúc nhỏ đệ tử rất nghịch ngợm, năm bốn tuổi vào rừng ăn phải một loại quả kỳ lạ rồi ngất đi, sau khi tỉnh lại liền có thể mở ra đan hải”.“Thiên lôi thì sao?”“Khi đệ tử lên năm tuổi…”“Bí pháp tái sinh là do ai truyền cho ngươi?”“Khi đệ tử lên sáu tuổi…”“Kiếm pháp của ngươi học được từ đâu?”“Khi đệ tử lên bảy tuổi…”Những đoạn đối thoại này thật quá ly kỳ.Mỗi khi Linh Lung đặt một câu hỏi thì Triệu Bân đều sẽ hết sức nghiêm túc kể cho cô ta nghe một câu chuyện xưa.Đừng nói tới Linh Lung, ngay cả Vân Yên cũng đã quắc mắt lên.Không nghe không biết, vừa nghe kể thì đã muốn nhảy dựng lên vì kinh ngạc, những gì mà ngươi trải qua thật đúng là… con mợ nó quá ly kỳ, trên đời này làm gì có nhiều cơ hội tốt đến như vậy, làm gì có nhiều cơ duyên kỳ ảo đến như vậy, thế mà lại có thể hội tụ hết trên người của ngươi?Từ ba tuổi nói đến hơn mười tuổi.Dường như ngươi không hề đi tìm may mắn mà vẫn có thể tình cờ gặp được may mắn!Cũng không đúng, cái này hoàn toàn không phải là ngươi tình cờ gặp được may mắn, mà may mắn đã tự vác xác đến gặp ngươi rồi nhảy lên người của ngươi!“Nói nhiều như vậy, có phải là ngươi chỉ đang muốn nói cho hai người bọn ta biết ngươi là người có nhân phẩm tốt hay không?”, Linh Lung vừa nói vừa lấy ra một bầu rượu, cười tà nhìn Triệu Bân, Triệu Bân cũng đang cười nhưng toàn thân lại cảm thấy lạnh run.“Chắc là do trời xanh chiếu cố”, Triệu Bân khẽ nói.“Ta thấy nên tống hắn vào hình ngục đi, ở đó hỏi chuyện tiếp sẽ tốt hơn”, Linh Lung nói.“Sở Lam mấy ngày nữa sẽ trở về, trực tiếp hỏi thẳng cô ta thì sẽ còn biết được nhiều hơn”, Vân Yên cười nói.“Tỉnh rồi sao?”Trong lúc họ đang nói chuyện thì bỗng có một cơn gió lớn nổi lên.Dương Huyền Tông đã tới, do bước đi quá vội vàng cho nên ông ta đã vô tình tạo ra gió lớn hất bay Triệu Bân rơi vào Thiên Trì một lần nữa.Triệu Bân cũng không nhàn rỗi, ngay lập tức ra sức hấp thụ một lượng lớn tinh hoa.Dương Huyền Tông lại phải xách hắn ra ngoài.“Người này thật mạnh”, Triệu Bân run lên, trong lòng hết sức kiêng kị Dương Huyền Tông, nếu như hắn đoán không sai thì ông ta hẳn đã đạt tới cảnh giới chuẩn thiên, khí tức huyền ảo của ông ta không hề thua kém Tử Y Hầu, cả hai đều vô cùng kh*ng b*.“Còn không mau bái kiến chưởng giáo!”, Vân Yên nói với Triệu Bân.Nghe vậy, Triệu Bân vội hốt hoảng đứng vững, chắp tay cúi đầu nói: “Bái kiến chưởng giáo”.“Đúng là nhân tài”.

Chủ yếu cũng bởi vì lý do của hắn khá hợp lý.

Hơn nữa, hai người phụ nữ trước mặt cũng tin tưởng hắn.

“Còn đan hải thì sao?”, Linh Lung lại nhìn hắn không chớp mắt hỏi: “Tại sao ngươi có đan hải?”

“Chuyện này… nói ra thì rất dài”, Triệu Bân làm ra vẻ thâm trầm nói, hắn vẫn đứng thẳng tắp như tre như trúc, ngước mặt nhìn lên bầu trời, bộ dáng phối hợp hoàn hảo với mây mù lượn lờ nơi đây khiến cho người ta cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Sau khi làm xong hết các động tác tỏ ra mình là người hết sức chính trực đang nhớ về quá khứ thăng trầm thì hắn mới tiếp tục mở miệng nói: “Lúc nhỏ đệ tử rất nghịch ngợm, năm bốn tuổi vào rừng ăn phải một loại quả kỳ lạ rồi ngất đi, sau khi tỉnh lại liền có thể mở ra đan hải”.

“Thiên lôi thì sao?”

“Khi đệ tử lên năm tuổi…”

“Bí pháp tái sinh là do ai truyền cho ngươi?”

“Khi đệ tử lên sáu tuổi…”

“Kiếm pháp của ngươi học được từ đâu?”

“Khi đệ tử lên bảy tuổi…”

Những đoạn đối thoại này thật quá ly kỳ.

Mỗi khi Linh Lung đặt một câu hỏi thì Triệu Bân đều sẽ hết sức nghiêm túc kể cho cô ta nghe một câu chuyện xưa.

Đừng nói tới Linh Lung, ngay cả Vân Yên cũng đã quắc mắt lên.

Không nghe không biết, vừa nghe kể thì đã muốn nhảy dựng lên vì kinh ngạc, những gì mà ngươi trải qua thật đúng là… con mợ nó quá ly kỳ, trên đời này làm gì có nhiều cơ hội tốt đến như vậy, làm gì có nhiều cơ duyên kỳ ảo đến như vậy, thế mà lại có thể hội tụ hết trên người của ngươi?

Từ ba tuổi nói đến hơn mười tuổi.

Dường như ngươi không hề đi tìm may mắn mà vẫn có thể tình cờ gặp được may mắn!

Cũng không đúng, cái này hoàn toàn không phải là ngươi tình cờ gặp được may mắn, mà may mắn đã tự vác xác đến gặp ngươi rồi nhảy lên người của ngươi!

“Nói nhiều như vậy, có phải là ngươi chỉ đang muốn nói cho hai người bọn ta biết ngươi là người có nhân phẩm tốt hay không?”, Linh Lung vừa nói vừa lấy ra một bầu rượu, cười tà nhìn Triệu Bân, Triệu Bân cũng đang cười nhưng toàn thân lại cảm thấy lạnh run.

“Chắc là do trời xanh chiếu cố”, Triệu Bân khẽ nói.

“Ta thấy nên tống hắn vào hình ngục đi, ở đó hỏi chuyện tiếp sẽ tốt hơn”, Linh Lung nói.

“Sở Lam mấy ngày nữa sẽ trở về, trực tiếp hỏi thẳng cô ta thì sẽ còn biết được nhiều hơn”, Vân Yên cười nói.

“Tỉnh rồi sao?”

Trong lúc họ đang nói chuyện thì bỗng có một cơn gió lớn nổi lên.

Dương Huyền Tông đã tới, do bước đi quá vội vàng cho nên ông ta đã vô tình tạo ra gió lớn hất bay Triệu Bân rơi vào Thiên Trì một lần nữa.

Triệu Bân cũng không nhàn rỗi, ngay lập tức ra sức hấp thụ một lượng lớn tinh hoa.

Dương Huyền Tông lại phải xách hắn ra ngoài.

“Người này thật mạnh”, Triệu Bân run lên, trong lòng hết sức kiêng kị Dương Huyền Tông, nếu như hắn đoán không sai thì ông ta hẳn đã đạt tới cảnh giới chuẩn thiên, khí tức huyền ảo của ông ta không hề thua kém Tử Y Hầu, cả hai đều vô cùng kh*ng b*.

“Còn không mau bái kiến chưởng giáo!”, Vân Yên nói với Triệu Bân.

Nghe vậy, Triệu Bân vội hốt hoảng đứng vững, chắp tay cúi đầu nói: “Bái kiến chưởng giáo”.

“Đúng là nhân tài”.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chủ yếu cũng bởi vì lý do của hắn khá hợp lý.Hơn nữa, hai người phụ nữ trước mặt cũng tin tưởng hắn.“Còn đan hải thì sao?”, Linh Lung lại nhìn hắn không chớp mắt hỏi: “Tại sao ngươi có đan hải?”“Chuyện này… nói ra thì rất dài”, Triệu Bân làm ra vẻ thâm trầm nói, hắn vẫn đứng thẳng tắp như tre như trúc, ngước mặt nhìn lên bầu trời, bộ dáng phối hợp hoàn hảo với mây mù lượn lờ nơi đây khiến cho người ta cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui.Sau khi làm xong hết các động tác tỏ ra mình là người hết sức chính trực đang nhớ về quá khứ thăng trầm thì hắn mới tiếp tục mở miệng nói: “Lúc nhỏ đệ tử rất nghịch ngợm, năm bốn tuổi vào rừng ăn phải một loại quả kỳ lạ rồi ngất đi, sau khi tỉnh lại liền có thể mở ra đan hải”.“Thiên lôi thì sao?”“Khi đệ tử lên năm tuổi…”“Bí pháp tái sinh là do ai truyền cho ngươi?”“Khi đệ tử lên sáu tuổi…”“Kiếm pháp của ngươi học được từ đâu?”“Khi đệ tử lên bảy tuổi…”Những đoạn đối thoại này thật quá ly kỳ.Mỗi khi Linh Lung đặt một câu hỏi thì Triệu Bân đều sẽ hết sức nghiêm túc kể cho cô ta nghe một câu chuyện xưa.Đừng nói tới Linh Lung, ngay cả Vân Yên cũng đã quắc mắt lên.Không nghe không biết, vừa nghe kể thì đã muốn nhảy dựng lên vì kinh ngạc, những gì mà ngươi trải qua thật đúng là… con mợ nó quá ly kỳ, trên đời này làm gì có nhiều cơ hội tốt đến như vậy, làm gì có nhiều cơ duyên kỳ ảo đến như vậy, thế mà lại có thể hội tụ hết trên người của ngươi?Từ ba tuổi nói đến hơn mười tuổi.Dường như ngươi không hề đi tìm may mắn mà vẫn có thể tình cờ gặp được may mắn!Cũng không đúng, cái này hoàn toàn không phải là ngươi tình cờ gặp được may mắn, mà may mắn đã tự vác xác đến gặp ngươi rồi nhảy lên người của ngươi!“Nói nhiều như vậy, có phải là ngươi chỉ đang muốn nói cho hai người bọn ta biết ngươi là người có nhân phẩm tốt hay không?”, Linh Lung vừa nói vừa lấy ra một bầu rượu, cười tà nhìn Triệu Bân, Triệu Bân cũng đang cười nhưng toàn thân lại cảm thấy lạnh run.“Chắc là do trời xanh chiếu cố”, Triệu Bân khẽ nói.“Ta thấy nên tống hắn vào hình ngục đi, ở đó hỏi chuyện tiếp sẽ tốt hơn”, Linh Lung nói.“Sở Lam mấy ngày nữa sẽ trở về, trực tiếp hỏi thẳng cô ta thì sẽ còn biết được nhiều hơn”, Vân Yên cười nói.“Tỉnh rồi sao?”Trong lúc họ đang nói chuyện thì bỗng có một cơn gió lớn nổi lên.Dương Huyền Tông đã tới, do bước đi quá vội vàng cho nên ông ta đã vô tình tạo ra gió lớn hất bay Triệu Bân rơi vào Thiên Trì một lần nữa.Triệu Bân cũng không nhàn rỗi, ngay lập tức ra sức hấp thụ một lượng lớn tinh hoa.Dương Huyền Tông lại phải xách hắn ra ngoài.“Người này thật mạnh”, Triệu Bân run lên, trong lòng hết sức kiêng kị Dương Huyền Tông, nếu như hắn đoán không sai thì ông ta hẳn đã đạt tới cảnh giới chuẩn thiên, khí tức huyền ảo của ông ta không hề thua kém Tử Y Hầu, cả hai đều vô cùng kh*ng b*.“Còn không mau bái kiến chưởng giáo!”, Vân Yên nói với Triệu Bân.Nghe vậy, Triệu Bân vội hốt hoảng đứng vững, chắp tay cúi đầu nói: “Bái kiến chưởng giáo”.“Đúng là nhân tài”.

Chương 1376: Chương 1376