Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1389: Chương 1389

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Không biết tên to tướng đó bị ai đánh, bây giờ đang được treo lủng lẳng trên cái cây bên sườn núi.Hiện tại đang lắc lư qua lại theo từng cơn gió.“Chuyện gì thế này”, Triệu Bân cũng ngước mắt lên, Man Đằng bị đánh khá thảm ha!“Sau này có nói gì với tên đó thì tốt nhất nên nói dễ hiểu một chút”, Kiếm Nam bùi ngùi nói, sau khi rót một ngụm rượu lại bổ sung tiếp câu sau: “Hắn… Đầu óc không được tốt lắm”.“Tệ đến mức nào”, Triệu Bân tùy ý hỏi.“Hắn hỏi ta cách để cưa cẩm con gái nhà người ta, thì ta bảo là cứ liều mạng tấn công mãi không tha”.“Liều mạng tấn công, ừm… Không sai tí nào”, Triệu Bân tiện tay xách ra bầu rượu.“Đúng là không vấn đề gì, ba ngày hắn đi đánh con người ta tám trận”.“Thế…”Khóe miệng Triệu Bân giật giật, lại nhìn sang Man Đằng theo bản năng.Tên đó, không phải là đầu óc không được tốt, phải nói là một thằng ngu hàng thật giá thật!Khóe miệng Thanh Dao cũng run rẩy, bất giác nhìn Man Đằng thêm mấy lần.Đánh nữ nhân… Ngươi cũng ra tay được!“Chắc sư muội đó vẫn còn nằm trên giường dưỡng thương đấy nhỉ?”, Kiếm Nam hít một hơi thật sâu, giọng nói đầy ẩn ý: “Chủ nhân đỉnh Vũ Hoa đã nổi trận lôi đình, đánh cho tên này một trận, đánh xong bèn treo hắn lên đây, đến nay sư phụ hắn vẫn chưa dám muối mặt đến đây nhận người về”.“Nhìn, nhìn cái mốc xì ấy, thả lão tử xuống”, Man Đằng gào lên nói.“Treo đó ổn, treo đó an toàn”, mọi người cùng đáp, nhất trí đến lạ.Thả xuống cho ngươi đi đánh con gái nhà người ta nữa à.Nói đi nói lại, mọi người vẫn phải thả Man Đằng xuống, bị đánh không phải nặng bình thường đâu, một tên to con như thế mà cả người toàn vết thương, cơ thể méo mó, nhất là gương mặt đó, bây giờ vẫn còn méo mó kìa? Mọi người đứng nhìn mà rất muốn chạy lên bóp lại cho thẳng.“Cách của ngươi… Dùng không được!”, Man Đằng nhìn Kiếm Nam.“Cưa cẩm ấy à! Chảy chút máu là chuyện bình thường”, Kiếm Nam nói lời sâu sắc.Vẻ mặt của mọi người cũng muốn nói lên rằng: Bị mấy trận đòn là hiểu ra ngay ấy mà.“Đi, uống rượu thôi”.Mọi người phủi bụi trên người, khoác vai kéo nhau đi.Toàn là bọn đàn ông con trai cả, Thanh Dao sẽ không tham gia vào mà quay về ngọn núi của mình.“Uống thoải mái đi mọi người… Cơ công tử trả tiền”.Chẳng mấy chốc.tửu lầuThiên Tông vang lên tiếng gào rống như thế.Theo bọn họ nói thì Cơ Ngân là kẻ có tiền, là người kiếm được cả bộn trong tỷ thí tân tông.Kết quả là tối nay tửu lâu Thiên Tông cực kỳ náo nhiệt, không chỉ đệ từ mà cả trường lão cũng tới.uống rượu không mất tiền, không uống cho đã cái miệng thì còn chờ gì nữa, vì bữa này mà ba ngày nay họ chưa ăn cơm.

Không biết tên to tướng đó bị ai đánh, bây giờ đang được treo lủng lẳng trên cái cây bên sườn núi.

Hiện tại đang lắc lư qua lại theo từng cơn gió.

“Chuyện gì thế này”, Triệu Bân cũng ngước mắt lên, Man Đằng bị đánh khá thảm ha!

“Sau này có nói gì với tên đó thì tốt nhất nên nói dễ hiểu một chút”, Kiếm Nam bùi ngùi nói, sau khi rót một ngụm rượu lại bổ sung tiếp câu sau: “Hắn… Đầu óc không được tốt lắm”.

“Tệ đến mức nào”, Triệu Bân tùy ý hỏi.

“Hắn hỏi ta cách để cưa cẩm con gái nhà người ta, thì ta bảo là cứ liều mạng tấn công mãi không tha”.

“Liều mạng tấn công, ừm… Không sai tí nào”, Triệu Bân tiện tay xách ra bầu rượu.

“Đúng là không vấn đề gì, ba ngày hắn đi đánh con người ta tám trận”.

“Thế…”

Khóe miệng Triệu Bân giật giật, lại nhìn sang Man Đằng theo bản năng.

Tên đó, không phải là đầu óc không được tốt, phải nói là một thằng ngu hàng thật giá thật!

Khóe miệng Thanh Dao cũng run rẩy, bất giác nhìn Man Đằng thêm mấy lần.

Đánh nữ nhân… Ngươi cũng ra tay được!

“Chắc sư muội đó vẫn còn nằm trên giường dưỡng thương đấy nhỉ?”, Kiếm Nam hít một hơi thật sâu, giọng nói đầy ẩn ý: “Chủ nhân đỉnh Vũ Hoa đã nổi trận lôi đình, đánh cho tên này một trận, đánh xong bèn treo hắn lên đây, đến nay sư phụ hắn vẫn chưa dám muối mặt đến đây nhận người về”.

“Nhìn, nhìn cái mốc xì ấy, thả lão tử xuống”, Man Đằng gào lên nói.

“Treo đó ổn, treo đó an toàn”, mọi người cùng đáp, nhất trí đến lạ.

Thả xuống cho ngươi đi đánh con gái nhà người ta nữa à.

Nói đi nói lại, mọi người vẫn phải thả Man Đằng xuống, bị đánh không phải nặng bình thường đâu, một tên to con như thế mà cả người toàn vết thương, cơ thể méo mó, nhất là gương mặt đó, bây giờ vẫn còn méo mó kìa? Mọi người đứng nhìn mà rất muốn chạy lên bóp lại cho thẳng.

“Cách của ngươi… Dùng không được!”, Man Đằng nhìn Kiếm Nam.

“Cưa cẩm ấy à! Chảy chút máu là chuyện bình thường”, Kiếm Nam nói lời sâu sắc.

Vẻ mặt của mọi người cũng muốn nói lên rằng: Bị mấy trận đòn là hiểu ra ngay ấy mà.

“Đi, uống rượu thôi”.

Mọi người phủi bụi trên người, khoác vai kéo nhau đi.

Toàn là bọn đàn ông con trai cả, Thanh Dao sẽ không tham gia vào mà quay về ngọn núi của mình.

“Uống thoải mái đi mọi người… Cơ công tử trả tiền”.

Chẳng mấy chốc.

tửu lầuThiên Tông vang lên tiếng gào rống như thế.

Theo bọn họ nói thì Cơ Ngân là kẻ có tiền, là người kiếm được cả bộn trong tỷ thí tân tông.

Kết quả là tối nay tửu lâu Thiên Tông cực kỳ náo nhiệt, không chỉ đệ từ mà cả trường lão cũng tới.

uống rượu không mất tiền, không uống cho đã cái miệng thì còn chờ gì nữa, vì bữa này mà ba ngày nay họ chưa ăn cơm.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Không biết tên to tướng đó bị ai đánh, bây giờ đang được treo lủng lẳng trên cái cây bên sườn núi.Hiện tại đang lắc lư qua lại theo từng cơn gió.“Chuyện gì thế này”, Triệu Bân cũng ngước mắt lên, Man Đằng bị đánh khá thảm ha!“Sau này có nói gì với tên đó thì tốt nhất nên nói dễ hiểu một chút”, Kiếm Nam bùi ngùi nói, sau khi rót một ngụm rượu lại bổ sung tiếp câu sau: “Hắn… Đầu óc không được tốt lắm”.“Tệ đến mức nào”, Triệu Bân tùy ý hỏi.“Hắn hỏi ta cách để cưa cẩm con gái nhà người ta, thì ta bảo là cứ liều mạng tấn công mãi không tha”.“Liều mạng tấn công, ừm… Không sai tí nào”, Triệu Bân tiện tay xách ra bầu rượu.“Đúng là không vấn đề gì, ba ngày hắn đi đánh con người ta tám trận”.“Thế…”Khóe miệng Triệu Bân giật giật, lại nhìn sang Man Đằng theo bản năng.Tên đó, không phải là đầu óc không được tốt, phải nói là một thằng ngu hàng thật giá thật!Khóe miệng Thanh Dao cũng run rẩy, bất giác nhìn Man Đằng thêm mấy lần.Đánh nữ nhân… Ngươi cũng ra tay được!“Chắc sư muội đó vẫn còn nằm trên giường dưỡng thương đấy nhỉ?”, Kiếm Nam hít một hơi thật sâu, giọng nói đầy ẩn ý: “Chủ nhân đỉnh Vũ Hoa đã nổi trận lôi đình, đánh cho tên này một trận, đánh xong bèn treo hắn lên đây, đến nay sư phụ hắn vẫn chưa dám muối mặt đến đây nhận người về”.“Nhìn, nhìn cái mốc xì ấy, thả lão tử xuống”, Man Đằng gào lên nói.“Treo đó ổn, treo đó an toàn”, mọi người cùng đáp, nhất trí đến lạ.Thả xuống cho ngươi đi đánh con gái nhà người ta nữa à.Nói đi nói lại, mọi người vẫn phải thả Man Đằng xuống, bị đánh không phải nặng bình thường đâu, một tên to con như thế mà cả người toàn vết thương, cơ thể méo mó, nhất là gương mặt đó, bây giờ vẫn còn méo mó kìa? Mọi người đứng nhìn mà rất muốn chạy lên bóp lại cho thẳng.“Cách của ngươi… Dùng không được!”, Man Đằng nhìn Kiếm Nam.“Cưa cẩm ấy à! Chảy chút máu là chuyện bình thường”, Kiếm Nam nói lời sâu sắc.Vẻ mặt của mọi người cũng muốn nói lên rằng: Bị mấy trận đòn là hiểu ra ngay ấy mà.“Đi, uống rượu thôi”.Mọi người phủi bụi trên người, khoác vai kéo nhau đi.Toàn là bọn đàn ông con trai cả, Thanh Dao sẽ không tham gia vào mà quay về ngọn núi của mình.“Uống thoải mái đi mọi người… Cơ công tử trả tiền”.Chẳng mấy chốc.tửu lầuThiên Tông vang lên tiếng gào rống như thế.Theo bọn họ nói thì Cơ Ngân là kẻ có tiền, là người kiếm được cả bộn trong tỷ thí tân tông.Kết quả là tối nay tửu lâu Thiên Tông cực kỳ náo nhiệt, không chỉ đệ từ mà cả trường lão cũng tới.uống rượu không mất tiền, không uống cho đã cái miệng thì còn chờ gì nữa, vì bữa này mà ba ngày nay họ chưa ăn cơm.

Chương 1389: Chương 1389