Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1391: Chương 1391

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sáng sớm, Triệu Bân đã ra khỏi phòng.Một đêm chờ đợi cũng là một đêm tu luyện.Cảnh giới Huyền Dương đã được củng cố, cả người đầy sức mạnh, tứ chi bách hải, lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch… Thậm chí mỗi một giọt máu đều như mới lột xác, đan hải cũng lớn hơn trước một chút, có thể tích trữ được nhiều chân nguyên hơn, khi võ tu đánh nhau, chân nguyên chính là sức mạnh, chỉ cần chân nguyên dồi dào thì có thể liều mạng dùng đại chiêu, người bình thường sẽ không thể chịu nổi sự tấn công điên cuồng như thế.Không phải ai cũng chịu đòn giỏi như Sở Vô Sương vậy.Điều khiến hắn vui sướng nhất vẫn là võ hồn, nó như vừa niết bàn sống lại vậy.Vì võ hồn lột xác nên đồng lực thiên nhãn cũng dồi dào hơn rất nhiều, dù dùng thiên nhãn thuấn thân thì đồng lực vẫn còn, nó có liên hệ trực tiếp với võ hồn và tu vi.“Dậy sớm thế?”Xích Yên và Mục Thanh Hàn đang bận rộn trong bếp.Đều là mỹ nữ, lên được phòng khách xuống được nhà bếp.Triệu Bân cười ha hả, cũng chạy tới giúp đỡ, chủ yếu là vo gạo, cái này hắn rành lắm.Vân Yên cũng bước ra, bộ váy trắng không nhiễm bụi trần.Có lẽ là vì bí pháp giấc mơ nên dù là ban ngày thì trông cô ta vẫn như một giấc mộng hư ảo.Có lẽ ngoài tật mộng du ra thì sư phụ này cũng không tệ lắm.Lăng Phi ra khỏi phòng với bước chân lảo đảo không cách nào đứng vững, suýt chút nữa đã té sấp mặt.Triệu Bân thấy thế thì bất giác nhíu mày.Cũng không thể trách nó, bởi vì hôm nay trạng thái của Lăng Phi không được tốt.Cái gọi là không được tốt đó chính là cả người toàn dấu chân, trên mặt còn có thêm một dấu bàn tay xinh xắn.Nhìn cái là biết ngay bị nữ nhân đánh.Triệu Bân nhìn sang Mục Thanh Hàn, lại liếc nhìn Xích Yên.Ánh mắt hai người nhìn Lăng Phi không hề thân thiện một chút nào.Lăng Phi thảm thương như thế cũng là kiệt tác của hai người họ.“Đáng đời”.Vân Yên chỉ liếc nhìn một cái, mặt mũi bình tĩnh vui vẻ nói.Mới từng đó tuổi đầu đã tranh thủ lúc say rượu trêu ghẹo sư tỷ, bị đánh là đáng!“Không biết, ta thật sự không biết gì hết mà”, mặt Lăng Phi có vẻ uất ức lắm.Bữa sáng được làm xong rất nhanh, cảnh tượng cực kỳ ấm áp.Hôm nay Triệu Bân ăn sáng rất nhanh, ăn xong lập tức thay đạo bào.Chờ suốt một đêm, cuối cùng cũng chờ đến lúc lấy đan Tỉnh Thần.Cơm nước xong, mọi người cùng kéo nhau xuống núi.Thế giới này rất nhỏ, đi tới đâu cũng có thể gặp được người quen.Vừa xuống đỉnh Tử Trúc thì đã thấy Vân Phượng cùng Liễu Như Nguyệt, Liễu Như Nguyệt thì chẳng có gì, cứ im lặng thế, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Triệu Bân, vẻ mặt Vân Phượng thì lại lạnh như băng.Triệu Bân vẫn hờ hững.Xích Yên và Mục Thanh Hàn thì cúi người chào.

Sáng sớm, Triệu Bân đã ra khỏi phòng.

Một đêm chờ đợi cũng là một đêm tu luyện.

Cảnh giới Huyền Dương đã được củng cố, cả người đầy sức mạnh, tứ chi bách hải, lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch… Thậm chí mỗi một giọt máu đều như mới lột xác, đan hải cũng lớn hơn trước một chút, có thể tích trữ được nhiều chân nguyên hơn, khi võ tu đánh nhau, chân nguyên chính là sức mạnh, chỉ cần chân nguyên dồi dào thì có thể liều mạng dùng đại chiêu, người bình thường sẽ không thể chịu nổi sự tấn công điên cuồng như thế.

Không phải ai cũng chịu đòn giỏi như Sở Vô Sương vậy.

Điều khiến hắn vui sướng nhất vẫn là võ hồn, nó như vừa niết bàn sống lại vậy.

Vì võ hồn lột xác nên đồng lực thiên nhãn cũng dồi dào hơn rất nhiều, dù dùng thiên nhãn thuấn thân thì đồng lực vẫn còn, nó có liên hệ trực tiếp với võ hồn và tu vi.

“Dậy sớm thế?”

Xích Yên và Mục Thanh Hàn đang bận rộn trong bếp.

Đều là mỹ nữ, lên được phòng khách xuống được nhà bếp.

Triệu Bân cười ha hả, cũng chạy tới giúp đỡ, chủ yếu là vo gạo, cái này hắn rành lắm.

Vân Yên cũng bước ra, bộ váy trắng không nhiễm bụi trần.

Có lẽ là vì bí pháp giấc mơ nên dù là ban ngày thì trông cô ta vẫn như một giấc mộng hư ảo.

Có lẽ ngoài tật mộng du ra thì sư phụ này cũng không tệ lắm.

Lăng Phi ra khỏi phòng với bước chân lảo đảo không cách nào đứng vững, suýt chút nữa đã té sấp mặt.

Triệu Bân thấy thế thì bất giác nhíu mày.

Cũng không thể trách nó, bởi vì hôm nay trạng thái của Lăng Phi không được tốt.

Cái gọi là không được tốt đó chính là cả người toàn dấu chân, trên mặt còn có thêm một dấu bàn tay xinh xắn.

Nhìn cái là biết ngay bị nữ nhân đánh.

Triệu Bân nhìn sang Mục Thanh Hàn, lại liếc nhìn Xích Yên.

Ánh mắt hai người nhìn Lăng Phi không hề thân thiện một chút nào.

Lăng Phi thảm thương như thế cũng là kiệt tác của hai người họ.

“Đáng đời”.

Vân Yên chỉ liếc nhìn một cái, mặt mũi bình tĩnh vui vẻ nói.

Mới từng đó tuổi đầu đã tranh thủ lúc say rượu trêu ghẹo sư tỷ, bị đánh là đáng!

“Không biết, ta thật sự không biết gì hết mà”, mặt Lăng Phi có vẻ uất ức lắm.

Bữa sáng được làm xong rất nhanh, cảnh tượng cực kỳ ấm áp.

Hôm nay Triệu Bân ăn sáng rất nhanh, ăn xong lập tức thay đạo bào.

Chờ suốt một đêm, cuối cùng cũng chờ đến lúc lấy đan Tỉnh Thần.

Cơm nước xong, mọi người cùng kéo nhau xuống núi.

Thế giới này rất nhỏ, đi tới đâu cũng có thể gặp được người quen.

Vừa xuống đỉnh Tử Trúc thì đã thấy Vân Phượng cùng Liễu Như Nguyệt, Liễu Như Nguyệt thì chẳng có gì, cứ im lặng thế, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Triệu Bân, vẻ mặt Vân Phượng thì lại lạnh như băng.

Triệu Bân vẫn hờ hững.

Xích Yên và Mục Thanh Hàn thì cúi người chào.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sáng sớm, Triệu Bân đã ra khỏi phòng.Một đêm chờ đợi cũng là một đêm tu luyện.Cảnh giới Huyền Dương đã được củng cố, cả người đầy sức mạnh, tứ chi bách hải, lục phủ ngũ tạng, kỳ kinh bát mạch… Thậm chí mỗi một giọt máu đều như mới lột xác, đan hải cũng lớn hơn trước một chút, có thể tích trữ được nhiều chân nguyên hơn, khi võ tu đánh nhau, chân nguyên chính là sức mạnh, chỉ cần chân nguyên dồi dào thì có thể liều mạng dùng đại chiêu, người bình thường sẽ không thể chịu nổi sự tấn công điên cuồng như thế.Không phải ai cũng chịu đòn giỏi như Sở Vô Sương vậy.Điều khiến hắn vui sướng nhất vẫn là võ hồn, nó như vừa niết bàn sống lại vậy.Vì võ hồn lột xác nên đồng lực thiên nhãn cũng dồi dào hơn rất nhiều, dù dùng thiên nhãn thuấn thân thì đồng lực vẫn còn, nó có liên hệ trực tiếp với võ hồn và tu vi.“Dậy sớm thế?”Xích Yên và Mục Thanh Hàn đang bận rộn trong bếp.Đều là mỹ nữ, lên được phòng khách xuống được nhà bếp.Triệu Bân cười ha hả, cũng chạy tới giúp đỡ, chủ yếu là vo gạo, cái này hắn rành lắm.Vân Yên cũng bước ra, bộ váy trắng không nhiễm bụi trần.Có lẽ là vì bí pháp giấc mơ nên dù là ban ngày thì trông cô ta vẫn như một giấc mộng hư ảo.Có lẽ ngoài tật mộng du ra thì sư phụ này cũng không tệ lắm.Lăng Phi ra khỏi phòng với bước chân lảo đảo không cách nào đứng vững, suýt chút nữa đã té sấp mặt.Triệu Bân thấy thế thì bất giác nhíu mày.Cũng không thể trách nó, bởi vì hôm nay trạng thái của Lăng Phi không được tốt.Cái gọi là không được tốt đó chính là cả người toàn dấu chân, trên mặt còn có thêm một dấu bàn tay xinh xắn.Nhìn cái là biết ngay bị nữ nhân đánh.Triệu Bân nhìn sang Mục Thanh Hàn, lại liếc nhìn Xích Yên.Ánh mắt hai người nhìn Lăng Phi không hề thân thiện một chút nào.Lăng Phi thảm thương như thế cũng là kiệt tác của hai người họ.“Đáng đời”.Vân Yên chỉ liếc nhìn một cái, mặt mũi bình tĩnh vui vẻ nói.Mới từng đó tuổi đầu đã tranh thủ lúc say rượu trêu ghẹo sư tỷ, bị đánh là đáng!“Không biết, ta thật sự không biết gì hết mà”, mặt Lăng Phi có vẻ uất ức lắm.Bữa sáng được làm xong rất nhanh, cảnh tượng cực kỳ ấm áp.Hôm nay Triệu Bân ăn sáng rất nhanh, ăn xong lập tức thay đạo bào.Chờ suốt một đêm, cuối cùng cũng chờ đến lúc lấy đan Tỉnh Thần.Cơm nước xong, mọi người cùng kéo nhau xuống núi.Thế giới này rất nhỏ, đi tới đâu cũng có thể gặp được người quen.Vừa xuống đỉnh Tử Trúc thì đã thấy Vân Phượng cùng Liễu Như Nguyệt, Liễu Như Nguyệt thì chẳng có gì, cứ im lặng thế, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Triệu Bân, vẻ mặt Vân Phượng thì lại lạnh như băng.Triệu Bân vẫn hờ hững.Xích Yên và Mục Thanh Hàn thì cúi người chào.

Chương 1391: Chương 1391