Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1401: Chương 1401

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chẳng lẽ huyết mạch của Liễu Tâm Như có liên quan đến Phật gia?Hai mắt Triệu Bân sáng ngời, thuận tiện còn liếc nhìn vào trong ý thức.Nguyệt Thần chỉ quan tâm đến việc sửa mặt trăng mà không để ý đến hắn, huyết mạch của Liễu Tâm Như không liên quan gì đến Phật gia, sở dĩ phải có hoa Bồ Đề là bởi vì trong hoa Bồ Đề có ẩn chứa lực niết bàn, lực niết bàn này sẽ hỗ trợ cho Liễu Tâm Như lột xác.Tất nhiên, mặc dù có lực niết bàn nhưng cũng không chắc chắn sẽ thành công.Lại nói, mọi việc đều phụ thuộc vào bản thân Liễu Tâm Như, dù sao cũng là niết bàn của chính mình, ngoại lực cũng chỉ giống như đan dược, cho dù là hoa Bồ Đề cũng không có ích lợi gì lớn.“Đa tạ”.Triệu Bân để lại một câu rồi tiêu sái rời đi.Trước khi đi, hắn cũng không quên đặt Hàn Tuyết lại vị trí cũ.“Thật là một kẻ kỳ quái”, ánh mắt của ai cũng đều nhìn hắn như nhìn quái nhân.“Đúng rồi, đất Phật ở đâu?”, Triệu Bân quay đầu lại hỏi Sở Vô Sương.“Ta không biết”, Sở Vô Sương nhẹ lắc đầu.“Đa tạ”.Triệu Bân không hỏi nữa, chuyện của Phật gia hỏi Bát Nhã là thích hợp nhất.Hắn quay lại bàn của Tô Vũ và Kiếm Nam.Mấy người này đang rất chuyên tâm theo dõi Man Đằng, sợ mất dấu hắn ta.“Nghe nói ngươi được thưởng một bộ công pháp cấp thiên hả”, Kiếm Nam chậm rãi nói.Triệu Bân cuối cùng cũng đã lấy lại tinh thần.Kiếm Nam không nói thì hắn cũng quên mất mình có một bộ công pháp cấp thiên còn chưa kịp xem.Sau khi nhấp một ngụm rượu, hắn lấy ra bộ công pháp đó.Thấy vậy, các đệ tử và trưởng lão xung quanh đều nhìn nghiêng, ánh mắt lóe lên.Đó là công pháp cấp thiên đó! Cả triều Long Đại Hạ tìm khắp cũng không ra được mấy bộ, đừng nói đến đệ tử, rất nhiều trưởng lão cũng chưa từng thấy qua công pháp cấp thiên, cấp bậc bí thuật này có bao nhiêu tiền cũng mua không được, cũng chỉ có Thiên Tông dám quyết đoán đem công pháp quý giá nhường này thưởng cho đệ tử, bên ngoài có mơ mới tìm được nơi thứ hai!“Con mợ nó! Huyền Thiên tâm pháp”, Tô Vũ hét lên khi nhìn thấy nó.Tất cả những người trong bàn cũng nhìn sang, hầu hết bọn họ đều chưa từng nhìn thấy qua công pháp cấp thiên.Lúc này hẳn là lần đầu tiên mới được nhìn thấy công pháp cấp thiên quý giá như vậy.Triệu Bân đọc tên công pháp, sau đó liền nhẹ nhàng mở ra.Sau khi đọc đại khái, hắn nhận ra đó là một loại công pháp luyện khí lực, loại công pháp luyện khí lực này bên ngoài cũng có bán, nhưng đa số đều là cấp thấp, tất nhiên không thể so sánh được với Huyền Thiên tâm pháp.Nhưng đối với hắn, công pháp này cũng chẳng có ích lợi gì.Cho dù là công pháp cấp thiên nhưng vẫn còn kém xa Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.Nguyệt Thần đã nói:Công pháp xây dựng nền tảng của võ tu không gì có thể so sánh được với công pháp luyện thể của Man Thần.“Lại là công pháp luyện thể”.

Chẳng lẽ huyết mạch của Liễu Tâm Như có liên quan đến Phật gia?

Hai mắt Triệu Bân sáng ngời, thuận tiện còn liếc nhìn vào trong ý thức.

Nguyệt Thần chỉ quan tâm đến việc sửa mặt trăng mà không để ý đến hắn, huyết mạch của Liễu Tâm Như không liên quan gì đến Phật gia, sở dĩ phải có hoa Bồ Đề là bởi vì trong hoa Bồ Đề có ẩn chứa lực niết bàn, lực niết bàn này sẽ hỗ trợ cho Liễu Tâm Như lột xác.

Tất nhiên, mặc dù có lực niết bàn nhưng cũng không chắc chắn sẽ thành công.

Lại nói, mọi việc đều phụ thuộc vào bản thân Liễu Tâm Như, dù sao cũng là niết bàn của chính mình, ngoại lực cũng chỉ giống như đan dược, cho dù là hoa Bồ Đề cũng không có ích lợi gì lớn.

“Đa tạ”.

Triệu Bân để lại một câu rồi tiêu sái rời đi.

Trước khi đi, hắn cũng không quên đặt Hàn Tuyết lại vị trí cũ.

“Thật là một kẻ kỳ quái”, ánh mắt của ai cũng đều nhìn hắn như nhìn quái nhân.

“Đúng rồi, đất Phật ở đâu?”, Triệu Bân quay đầu lại hỏi Sở Vô Sương.

“Ta không biết”, Sở Vô Sương nhẹ lắc đầu.

“Đa tạ”.

Triệu Bân không hỏi nữa, chuyện của Phật gia hỏi Bát Nhã là thích hợp nhất.

Hắn quay lại bàn của Tô Vũ và Kiếm Nam.

Mấy người này đang rất chuyên tâm theo dõi Man Đằng, sợ mất dấu hắn ta.

“Nghe nói ngươi được thưởng một bộ công pháp cấp thiên hả”, Kiếm Nam chậm rãi nói.

Triệu Bân cuối cùng cũng đã lấy lại tinh thần.

Kiếm Nam không nói thì hắn cũng quên mất mình có một bộ công pháp cấp thiên còn chưa kịp xem.

Sau khi nhấp một ngụm rượu, hắn lấy ra bộ công pháp đó.

Thấy vậy, các đệ tử và trưởng lão xung quanh đều nhìn nghiêng, ánh mắt lóe lên.

Đó là công pháp cấp thiên đó! Cả triều Long Đại Hạ tìm khắp cũng không ra được mấy bộ, đừng nói đến đệ tử, rất nhiều trưởng lão cũng chưa từng thấy qua công pháp cấp thiên, cấp bậc bí thuật này có bao nhiêu tiền cũng mua không được, cũng chỉ có Thiên Tông dám quyết đoán đem công pháp quý giá nhường này thưởng cho đệ tử, bên ngoài có mơ mới tìm được nơi thứ hai!

“Con mợ nó! Huyền Thiên tâm pháp”, Tô Vũ hét lên khi nhìn thấy nó.

Tất cả những người trong bàn cũng nhìn sang, hầu hết bọn họ đều chưa từng nhìn thấy qua công pháp cấp thiên.

Lúc này hẳn là lần đầu tiên mới được nhìn thấy công pháp cấp thiên quý giá như vậy.

Triệu Bân đọc tên công pháp, sau đó liền nhẹ nhàng mở ra.

Sau khi đọc đại khái, hắn nhận ra đó là một loại công pháp luyện khí lực, loại công pháp luyện khí lực này bên ngoài cũng có bán, nhưng đa số đều là cấp thấp, tất nhiên không thể so sánh được với Huyền Thiên tâm pháp.

Nhưng đối với hắn, công pháp này cũng chẳng có ích lợi gì.

Cho dù là công pháp cấp thiên nhưng vẫn còn kém xa Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.

Nguyệt Thần đã nói:

Công pháp xây dựng nền tảng của võ tu không gì có thể so sánh được với công pháp luyện thể của Man Thần.

“Lại là công pháp luyện thể”.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chẳng lẽ huyết mạch của Liễu Tâm Như có liên quan đến Phật gia?Hai mắt Triệu Bân sáng ngời, thuận tiện còn liếc nhìn vào trong ý thức.Nguyệt Thần chỉ quan tâm đến việc sửa mặt trăng mà không để ý đến hắn, huyết mạch của Liễu Tâm Như không liên quan gì đến Phật gia, sở dĩ phải có hoa Bồ Đề là bởi vì trong hoa Bồ Đề có ẩn chứa lực niết bàn, lực niết bàn này sẽ hỗ trợ cho Liễu Tâm Như lột xác.Tất nhiên, mặc dù có lực niết bàn nhưng cũng không chắc chắn sẽ thành công.Lại nói, mọi việc đều phụ thuộc vào bản thân Liễu Tâm Như, dù sao cũng là niết bàn của chính mình, ngoại lực cũng chỉ giống như đan dược, cho dù là hoa Bồ Đề cũng không có ích lợi gì lớn.“Đa tạ”.Triệu Bân để lại một câu rồi tiêu sái rời đi.Trước khi đi, hắn cũng không quên đặt Hàn Tuyết lại vị trí cũ.“Thật là một kẻ kỳ quái”, ánh mắt của ai cũng đều nhìn hắn như nhìn quái nhân.“Đúng rồi, đất Phật ở đâu?”, Triệu Bân quay đầu lại hỏi Sở Vô Sương.“Ta không biết”, Sở Vô Sương nhẹ lắc đầu.“Đa tạ”.Triệu Bân không hỏi nữa, chuyện của Phật gia hỏi Bát Nhã là thích hợp nhất.Hắn quay lại bàn của Tô Vũ và Kiếm Nam.Mấy người này đang rất chuyên tâm theo dõi Man Đằng, sợ mất dấu hắn ta.“Nghe nói ngươi được thưởng một bộ công pháp cấp thiên hả”, Kiếm Nam chậm rãi nói.Triệu Bân cuối cùng cũng đã lấy lại tinh thần.Kiếm Nam không nói thì hắn cũng quên mất mình có một bộ công pháp cấp thiên còn chưa kịp xem.Sau khi nhấp một ngụm rượu, hắn lấy ra bộ công pháp đó.Thấy vậy, các đệ tử và trưởng lão xung quanh đều nhìn nghiêng, ánh mắt lóe lên.Đó là công pháp cấp thiên đó! Cả triều Long Đại Hạ tìm khắp cũng không ra được mấy bộ, đừng nói đến đệ tử, rất nhiều trưởng lão cũng chưa từng thấy qua công pháp cấp thiên, cấp bậc bí thuật này có bao nhiêu tiền cũng mua không được, cũng chỉ có Thiên Tông dám quyết đoán đem công pháp quý giá nhường này thưởng cho đệ tử, bên ngoài có mơ mới tìm được nơi thứ hai!“Con mợ nó! Huyền Thiên tâm pháp”, Tô Vũ hét lên khi nhìn thấy nó.Tất cả những người trong bàn cũng nhìn sang, hầu hết bọn họ đều chưa từng nhìn thấy qua công pháp cấp thiên.Lúc này hẳn là lần đầu tiên mới được nhìn thấy công pháp cấp thiên quý giá như vậy.Triệu Bân đọc tên công pháp, sau đó liền nhẹ nhàng mở ra.Sau khi đọc đại khái, hắn nhận ra đó là một loại công pháp luyện khí lực, loại công pháp luyện khí lực này bên ngoài cũng có bán, nhưng đa số đều là cấp thấp, tất nhiên không thể so sánh được với Huyền Thiên tâm pháp.Nhưng đối với hắn, công pháp này cũng chẳng có ích lợi gì.Cho dù là công pháp cấp thiên nhưng vẫn còn kém xa Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh.Nguyệt Thần đã nói:Công pháp xây dựng nền tảng của võ tu không gì có thể so sánh được với công pháp luyện thể của Man Thần.“Lại là công pháp luyện thể”.

Chương 1401: Chương 1401