Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1411: Chương 1411
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tùm!Bọt nước tóe lên, Triệu Bân lại vồ vào khoảng không.Ý cảnh kia linh hoạt hơn cả cá, chủ yếu là vì không nhìn thấy, chỉ có thể bắt nó dựa vào cảm giác, thỉnh thoảng biến mất tăm mất tích, thỉnh thoảng hiện ra, dường như có linh trí cực cao, đang chơi trò trốn tìm cùng hắn.“Không bắt được mày thì ông đây theo họ của mày luôn”.Triệu Bân mắng thầm hết lần này đến lần khác, cứ liên tục đuổi bắt.Từ đằng xa, một bóng dáng thướt tha đứng thẳng trên cầu vòm, nhắm chặt đôi mắt đẹp, chắc hẳn đang tìm kiếm ý cảnh nào đó trên cầu, tĩnh tâm cảm ngộ, khiến người đi ngang qua cũng không dám làm phiền.Người này là Sở Vô Sương.Bởi vì Triệu Bân cứ liên tục vồ tới khiến cô ta bị giật mình.Nói thật lòng, thần sắc của cô ta có vẻ không vui, vốn đang ngộ đạo mà tâm cảnh bị quấy rầy.Thế nhưng, khi thấy người đó là Triệu Bân, cô ta không khỏi nhíu mày.“Đi đâu hả!”“Chạy, mày cứ chạy tiếp đi!”“Được, đúng là thua mày luôn”.Những lời mắng chửi của Triệu Bân liên tục vang lên, chỉ chăm chú đuổi theo ý cảnh, nghiễm nhiên không nhìn thấy Sở Vô Sương.Sở Vô Sương bước lên phía trước, thoáng cúi người ngả vào lan can của cầu vòm, nhìn xuống bên dưới.Dòng nước sông trong veo, liếc mắt là nhìn thấy đáy, đến cả cá còn chẳng có mấy con, tên này bắt gì ở đó? Không ít đệ tử trèo lên cầu vòm, túm túm nhìn hắn nhào tới nhào lui.Bắt con cá thôi cũng gây ra động tĩnh lớn thế này, chắc chẳng còn ai khác nữa.“Phong ấn cho ta!”Một tiếng quát lớn cực kỳ bá đạo.Chính là tên Man Đằng, dùng ngay thuật độn băng vừa mới học, khiến nước sông đông cứng lại.“Bắt đi!”Man Đằng nhếch miệng cười, bắt cá ấy mà, đóng băng nước sông vào mới dễ bắt chứ.Mặt mũi Triệu Bân sa sầm, nếu chỉ là bắt con cá, cần gì tới độn băng của ngươi?Sau đó chân nguyên của hắn chấn động, lớp băng lập tức nứt ra, lại trở thành dòng chảy.Tùm!Triệu Bân hai mắt sáng ngời, đột ngột nhào xuống.Lần này hắn ngắm chuẩn, tay bắt cũng chuẩn, võ hồn cũng chạm tới ý cảnh.Chính vì đã chạm tới ý cảnh nên tâm trí của hắn nhanh chóng bị lôi vào trong ý cảnh.Từ bên ngoài nhìn vào, hắn giống như một bức tượng, đứng đờ ra trong dòng sông, không hề nhúc nhích.Tuy hai mắt đang mở, nhưng đồng tử trống rỗng, thần thái trên gương mặt cũng cực kỳ đờ đẫn.Thần thái đắm chìm?Sở Vô Sương nhìn thấy mà thoáng chau mày.Nếu như cô ta đoán không sai thì chắc hẳn Cơ Ngân đã rơi vào trong ý cảnh.Hóa ra hắn không bắt cá.Nói cho đúng hơn, ban nãy Cơ Ngân đang bắt ý cảnh, lúc này đã bắt được rồi.
Tùm!
Bọt nước tóe lên, Triệu Bân lại vồ vào khoảng không.
Ý cảnh kia linh hoạt hơn cả cá, chủ yếu là vì không nhìn thấy, chỉ có thể bắt nó dựa vào cảm giác, thỉnh thoảng biến mất tăm mất tích, thỉnh thoảng hiện ra, dường như có linh trí cực cao, đang chơi trò trốn tìm cùng hắn.
“Không bắt được mày thì ông đây theo họ của mày luôn”.
Triệu Bân mắng thầm hết lần này đến lần khác, cứ liên tục đuổi bắt.
Từ đằng xa, một bóng dáng thướt tha đứng thẳng trên cầu vòm, nhắm chặt đôi mắt đẹp, chắc hẳn đang tìm kiếm ý cảnh nào đó trên cầu, tĩnh tâm cảm ngộ, khiến người đi ngang qua cũng không dám làm phiền.
Người này là Sở Vô Sương.
Bởi vì Triệu Bân cứ liên tục vồ tới khiến cô ta bị giật mình.
Nói thật lòng, thần sắc của cô ta có vẻ không vui, vốn đang ngộ đạo mà tâm cảnh bị quấy rầy.
Thế nhưng, khi thấy người đó là Triệu Bân, cô ta không khỏi nhíu mày.
“Đi đâu hả!”
“Chạy, mày cứ chạy tiếp đi!”
“Được, đúng là thua mày luôn”.
Những lời mắng chửi của Triệu Bân liên tục vang lên, chỉ chăm chú đuổi theo ý cảnh, nghiễm nhiên không nhìn thấy Sở Vô Sương.
Sở Vô Sương bước lên phía trước, thoáng cúi người ngả vào lan can của cầu vòm, nhìn xuống bên dưới.
Dòng nước sông trong veo, liếc mắt là nhìn thấy đáy, đến cả cá còn chẳng có mấy con, tên này bắt gì ở đó? Không ít đệ tử trèo lên cầu vòm, túm túm nhìn hắn nhào tới nhào lui.
Bắt con cá thôi cũng gây ra động tĩnh lớn thế này, chắc chẳng còn ai khác nữa.
“Phong ấn cho ta!”
Một tiếng quát lớn cực kỳ bá đạo.
Chính là tên Man Đằng, dùng ngay thuật độn băng vừa mới học, khiến nước sông đông cứng lại.
“Bắt đi!”
Man Đằng nhếch miệng cười, bắt cá ấy mà, đóng băng nước sông vào mới dễ bắt chứ.
Mặt mũi Triệu Bân sa sầm, nếu chỉ là bắt con cá, cần gì tới độn băng của ngươi?
Sau đó chân nguyên của hắn chấn động, lớp băng lập tức nứt ra, lại trở thành dòng chảy.
Tùm!
Triệu Bân hai mắt sáng ngời, đột ngột nhào xuống.
Lần này hắn ngắm chuẩn, tay bắt cũng chuẩn, võ hồn cũng chạm tới ý cảnh.
Chính vì đã chạm tới ý cảnh nên tâm trí của hắn nhanh chóng bị lôi vào trong ý cảnh.
Từ bên ngoài nhìn vào, hắn giống như một bức tượng, đứng đờ ra trong dòng sông, không hề nhúc nhích.
Tuy hai mắt đang mở, nhưng đồng tử trống rỗng, thần thái trên gương mặt cũng cực kỳ đờ đẫn.
Thần thái đắm chìm?
Sở Vô Sương nhìn thấy mà thoáng chau mày.
Nếu như cô ta đoán không sai thì chắc hẳn Cơ Ngân đã rơi vào trong ý cảnh.
Hóa ra hắn không bắt cá.
Nói cho đúng hơn, ban nãy Cơ Ngân đang bắt ý cảnh, lúc này đã bắt được rồi.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tùm!Bọt nước tóe lên, Triệu Bân lại vồ vào khoảng không.Ý cảnh kia linh hoạt hơn cả cá, chủ yếu là vì không nhìn thấy, chỉ có thể bắt nó dựa vào cảm giác, thỉnh thoảng biến mất tăm mất tích, thỉnh thoảng hiện ra, dường như có linh trí cực cao, đang chơi trò trốn tìm cùng hắn.“Không bắt được mày thì ông đây theo họ của mày luôn”.Triệu Bân mắng thầm hết lần này đến lần khác, cứ liên tục đuổi bắt.Từ đằng xa, một bóng dáng thướt tha đứng thẳng trên cầu vòm, nhắm chặt đôi mắt đẹp, chắc hẳn đang tìm kiếm ý cảnh nào đó trên cầu, tĩnh tâm cảm ngộ, khiến người đi ngang qua cũng không dám làm phiền.Người này là Sở Vô Sương.Bởi vì Triệu Bân cứ liên tục vồ tới khiến cô ta bị giật mình.Nói thật lòng, thần sắc của cô ta có vẻ không vui, vốn đang ngộ đạo mà tâm cảnh bị quấy rầy.Thế nhưng, khi thấy người đó là Triệu Bân, cô ta không khỏi nhíu mày.“Đi đâu hả!”“Chạy, mày cứ chạy tiếp đi!”“Được, đúng là thua mày luôn”.Những lời mắng chửi của Triệu Bân liên tục vang lên, chỉ chăm chú đuổi theo ý cảnh, nghiễm nhiên không nhìn thấy Sở Vô Sương.Sở Vô Sương bước lên phía trước, thoáng cúi người ngả vào lan can của cầu vòm, nhìn xuống bên dưới.Dòng nước sông trong veo, liếc mắt là nhìn thấy đáy, đến cả cá còn chẳng có mấy con, tên này bắt gì ở đó? Không ít đệ tử trèo lên cầu vòm, túm túm nhìn hắn nhào tới nhào lui.Bắt con cá thôi cũng gây ra động tĩnh lớn thế này, chắc chẳng còn ai khác nữa.“Phong ấn cho ta!”Một tiếng quát lớn cực kỳ bá đạo.Chính là tên Man Đằng, dùng ngay thuật độn băng vừa mới học, khiến nước sông đông cứng lại.“Bắt đi!”Man Đằng nhếch miệng cười, bắt cá ấy mà, đóng băng nước sông vào mới dễ bắt chứ.Mặt mũi Triệu Bân sa sầm, nếu chỉ là bắt con cá, cần gì tới độn băng của ngươi?Sau đó chân nguyên của hắn chấn động, lớp băng lập tức nứt ra, lại trở thành dòng chảy.Tùm!Triệu Bân hai mắt sáng ngời, đột ngột nhào xuống.Lần này hắn ngắm chuẩn, tay bắt cũng chuẩn, võ hồn cũng chạm tới ý cảnh.Chính vì đã chạm tới ý cảnh nên tâm trí của hắn nhanh chóng bị lôi vào trong ý cảnh.Từ bên ngoài nhìn vào, hắn giống như một bức tượng, đứng đờ ra trong dòng sông, không hề nhúc nhích.Tuy hai mắt đang mở, nhưng đồng tử trống rỗng, thần thái trên gương mặt cũng cực kỳ đờ đẫn.Thần thái đắm chìm?Sở Vô Sương nhìn thấy mà thoáng chau mày.Nếu như cô ta đoán không sai thì chắc hẳn Cơ Ngân đã rơi vào trong ý cảnh.Hóa ra hắn không bắt cá.Nói cho đúng hơn, ban nãy Cơ Ngân đang bắt ý cảnh, lúc này đã bắt được rồi.