Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1419: Chương 1419
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đã nói là tiểu sư đệ nhà nàng ta đa tài đa nghệ mà.“Sao thế?”“Tiếng động lớn từ đâu ra thế?”Các đệ tử ở xung quanh thi ngay kéo đến từng tốp một.Khi nhìn thấy cảnh đó thì liền ngây ra, sao lại máu me thế này.Đấy là Ngụy Trượng sao?Đấy là Cơ Ngân sao?Ngụy Trượng đã bị đập đến tàn phế rồi sao?Cơ Ngân đang nhân lúc người ta gặp nạn cướp của đấy sao?Trước sự chứng kiến của mọi người, Triệu Bân đã đứng dậy, trói chặt Ngụy Trượng lại.Sau đó hắn tìm một cái cây bị cong và treo tên này lên trên đó.Hắn đã nương tình rồi đấy nhé!Nếu không phải vì có Mục Thanh Hàn ở đó thì nhất định hắn đã “lột” sạch Ngụy Trượng rồi.Dù là thế này thì cũng đủ để Ngụy Trượng phải khó chịu rồi, không nằm mười ngày nửa tháng thì đừng mong xuống giường.“Bí Phủ nghiêm cấm ẩu đả, Cơ Ngân… Ngươi quá đáng lắm rồi!”Không biết tên nào lên tiếng hét lớn, giọng điệu đầy nghĩa khí.Đừng tưởng rằng giành được quán quân thì có thể phớt lờ đi quy tắc, vua mà phạm tội cũng xử như dân thường thôi.Rất nhanh sau đó, lại có một người nữa bị treo lên cái cây cong đầu.Lúc này, tất cả mọi người đều im lặng.Lúc này, những để tử còn muốn thể hiện mình đều đã từ bỏ ý định này hết.Theo cách nói của Triệu Bân, đối phó với những người lắm lời, thích khó dễ người khác thì dùng nắm đấm là nhanh nhất.Ở đó có quá nhiều đệ tử không chịu an phận, hai tên bị treo lên cây là để cảnh cáo những người còn lại.“Về nhà thôi!”Triệu Bân phủi tay, gọi Mục Thanh Hàn.Mục Thanh Hàn ho gượng, vội vã đi theo.Chuyện đó khiến nàng ta trông giống với một tiểu sư muội hơn, còn Cơ Ngân thì lại giống đại sư huynh.“E là sư phụ của hắn ta sẽ không bỏ qua đâu!”, Mục Thanh Hàn nói.“Là do hắn ra tay trước!”, Triệu Bân nhún nhẹ vai.Bất quá thì lại bị Vân Yên treo lên lần nữa thôi.Dù sao thì hắn sẽ không trả lại mấy bảo bối mà mình đã lấy đâu.Đó là đạo đức nghề nghiệp, một khi bảo bối đã vào túi hắn thì hắn sẽ không đưa cho ai hết.“Khiêm tốn chút đi!”, Mục Thanh Hàn cười gượng.“Hiểu rồi!”, Triệu Bân mỉm cười rồi cởi giày ra.Mất ba ngày lĩnh ngộ đại địa linh chú, hắn đã có được mấy phần tinh túy.Nếu như không phải vì ý cảnh tan biến mất thì hắn vẫn còn đang tiếp tục lĩnh hội.
Đã nói là tiểu sư đệ nhà nàng ta đa tài đa nghệ mà.
“Sao thế?”
“Tiếng động lớn từ đâu ra thế?”
Các đệ tử ở xung quanh thi ngay kéo đến từng tốp một.
Khi nhìn thấy cảnh đó thì liền ngây ra, sao lại máu me thế này.
Đấy là Ngụy Trượng sao?
Đấy là Cơ Ngân sao?
Ngụy Trượng đã bị đập đến tàn phế rồi sao?
Cơ Ngân đang nhân lúc người ta gặp nạn cướp của đấy sao?
Trước sự chứng kiến của mọi người, Triệu Bân đã đứng dậy, trói chặt Ngụy Trượng lại.
Sau đó hắn tìm một cái cây bị cong và treo tên này lên trên đó.
Hắn đã nương tình rồi đấy nhé!
Nếu không phải vì có Mục Thanh Hàn ở đó thì nhất định hắn đã “lột” sạch Ngụy Trượng rồi.
Dù là thế này thì cũng đủ để Ngụy Trượng phải khó chịu rồi, không nằm mười ngày nửa tháng thì đừng mong xuống giường.
“Bí Phủ nghiêm cấm ẩu đả, Cơ Ngân… Ngươi quá đáng lắm rồi!”
Không biết tên nào lên tiếng hét lớn, giọng điệu đầy nghĩa khí.
Đừng tưởng rằng giành được quán quân thì có thể phớt lờ đi quy tắc, vua mà phạm tội cũng xử như dân thường thôi.
Rất nhanh sau đó, lại có một người nữa bị treo lên cái cây cong đầu.
Lúc này, tất cả mọi người đều im lặng.
Lúc này, những để tử còn muốn thể hiện mình đều đã từ bỏ ý định này hết.
Theo cách nói của Triệu Bân, đối phó với những người lắm lời, thích khó dễ người khác thì dùng nắm đấm là nhanh nhất.
Ở đó có quá nhiều đệ tử không chịu an phận, hai tên bị treo lên cây là để cảnh cáo những người còn lại.
“Về nhà thôi!”
Triệu Bân phủi tay, gọi Mục Thanh Hàn.
Mục Thanh Hàn ho gượng, vội vã đi theo.
Chuyện đó khiến nàng ta trông giống với một tiểu sư muội hơn, còn Cơ Ngân thì lại giống đại sư huynh.
“E là sư phụ của hắn ta sẽ không bỏ qua đâu!”, Mục Thanh Hàn nói.
“Là do hắn ra tay trước!”, Triệu Bân nhún nhẹ vai.
Bất quá thì lại bị Vân Yên treo lên lần nữa thôi.
Dù sao thì hắn sẽ không trả lại mấy bảo bối mà mình đã lấy đâu.
Đó là đạo đức nghề nghiệp, một khi bảo bối đã vào túi hắn thì hắn sẽ không đưa cho ai hết.
“Khiêm tốn chút đi!”, Mục Thanh Hàn cười gượng.
“Hiểu rồi!”, Triệu Bân mỉm cười rồi cởi giày ra.
Mất ba ngày lĩnh ngộ đại địa linh chú, hắn đã có được mấy phần tinh túy.
Nếu như không phải vì ý cảnh tan biến mất thì hắn vẫn còn đang tiếp tục lĩnh hội.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đã nói là tiểu sư đệ nhà nàng ta đa tài đa nghệ mà.“Sao thế?”“Tiếng động lớn từ đâu ra thế?”Các đệ tử ở xung quanh thi ngay kéo đến từng tốp một.Khi nhìn thấy cảnh đó thì liền ngây ra, sao lại máu me thế này.Đấy là Ngụy Trượng sao?Đấy là Cơ Ngân sao?Ngụy Trượng đã bị đập đến tàn phế rồi sao?Cơ Ngân đang nhân lúc người ta gặp nạn cướp của đấy sao?Trước sự chứng kiến của mọi người, Triệu Bân đã đứng dậy, trói chặt Ngụy Trượng lại.Sau đó hắn tìm một cái cây bị cong và treo tên này lên trên đó.Hắn đã nương tình rồi đấy nhé!Nếu không phải vì có Mục Thanh Hàn ở đó thì nhất định hắn đã “lột” sạch Ngụy Trượng rồi.Dù là thế này thì cũng đủ để Ngụy Trượng phải khó chịu rồi, không nằm mười ngày nửa tháng thì đừng mong xuống giường.“Bí Phủ nghiêm cấm ẩu đả, Cơ Ngân… Ngươi quá đáng lắm rồi!”Không biết tên nào lên tiếng hét lớn, giọng điệu đầy nghĩa khí.Đừng tưởng rằng giành được quán quân thì có thể phớt lờ đi quy tắc, vua mà phạm tội cũng xử như dân thường thôi.Rất nhanh sau đó, lại có một người nữa bị treo lên cái cây cong đầu.Lúc này, tất cả mọi người đều im lặng.Lúc này, những để tử còn muốn thể hiện mình đều đã từ bỏ ý định này hết.Theo cách nói của Triệu Bân, đối phó với những người lắm lời, thích khó dễ người khác thì dùng nắm đấm là nhanh nhất.Ở đó có quá nhiều đệ tử không chịu an phận, hai tên bị treo lên cây là để cảnh cáo những người còn lại.“Về nhà thôi!”Triệu Bân phủi tay, gọi Mục Thanh Hàn.Mục Thanh Hàn ho gượng, vội vã đi theo.Chuyện đó khiến nàng ta trông giống với một tiểu sư muội hơn, còn Cơ Ngân thì lại giống đại sư huynh.“E là sư phụ của hắn ta sẽ không bỏ qua đâu!”, Mục Thanh Hàn nói.“Là do hắn ra tay trước!”, Triệu Bân nhún nhẹ vai.Bất quá thì lại bị Vân Yên treo lên lần nữa thôi.Dù sao thì hắn sẽ không trả lại mấy bảo bối mà mình đã lấy đâu.Đó là đạo đức nghề nghiệp, một khi bảo bối đã vào túi hắn thì hắn sẽ không đưa cho ai hết.“Khiêm tốn chút đi!”, Mục Thanh Hàn cười gượng.“Hiểu rồi!”, Triệu Bân mỉm cười rồi cởi giày ra.Mất ba ngày lĩnh ngộ đại địa linh chú, hắn đã có được mấy phần tinh túy.Nếu như không phải vì ý cảnh tan biến mất thì hắn vẫn còn đang tiếp tục lĩnh hội.