Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 1428: Chương 1428

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bàn về sự quan trọng của huynh đệ thì Lăng Phi đang ôm một tô cơm đút cho hắn từng miếng một ấy chứ? Còn sợ làm Vân Yên tỉnh giấc, sáng nay sư phụ có nói phải bỏ đói ba ngày ba đêm.Bị treo là thế nhưng cũng không thể làm chậm trễ việc tu luyện của người nào đó.Giữa đêm, tiếng xương va chạm lách cách lại vang lên, cũng có tiếng sấm sét xoẹt xoẹt.Là Triệu Bân… Đang lặng lẽ rèn thể luyện hồn, thời gian cực kỳ quý báu, không thể lãng phí được, trong đêm không có bóng người qua lại, cũng chẳng có ai chạy tới hỏi hắn về những bí mật, có hỏi cũng ném hết cho nữ soái Xích Diễm.Nữ soái ngoài biên giới, có lẽ sẽ không về trong khoảng thời gian ngắn.Hắn lại nhắm mắt, tĩnh tâm tìm hiểu đại địa linh chú.Dù đã mất đi ý cảnh nhưng dường như bên tai hắn vẫn có thể nghe thấy giọng nói khe khẽ của nữ tử tộc Linh, góc nghiêng đó hắn càng nghĩ càng thấy quen, chắc chắn đã từng gặp nhau, nhưng nhất thời… Không thể nhớ được là ai.Trong y thức, Nguyệt Thần đã sửa xong ánh trăng.Bấy giờ, cô nương kia đang nằm trên đó… Nằm vẫn là thoải mái nhất.Cô ta còn bớt chút thời gian đưa mắt nhìn Triệu Bân, thầm nghĩ xem… Lần này có đùa hơi quá rồi không.Không sao… Tên này chịu đòn tốt.Tại sao phải gọi cô ta là thần? Cô ta có nhiều lý do lắm.Đây chính là cuộc sống, có lẽ sẽ xảy ra nhiều thứ không như ý… Chịu là được.“Thoải mái”, Nguyệt Thần thích thú, chậm rãi chìm vào mộng đẹp.Từ khi mặt trăng sụp xuống, mấy ngày rồi cô ta không được ngủ ngon, trước khi ngủ vẫn không quên mắng một câu.Triệu Bân là một đứa trẻ biết phấn đấu.Mọi người đang ngủ, chỉ có mình hắn bận tìm tòi bí pháp.Đại địa linh chú của tộc Linh cực kỳ uyên bác sâu xa, cực kỳ ảo diệu, mấy ngày lĩnh ngộ, lại hiểu sâu hơn một phần, nếu bây giờ để hắn đứng dưới mặt đất thì chắc chắn sẽ mượn được nhiều lực đại địa hơn, am hiểu sâu sắc hơn.Có lẽ là đang tập trung quá, hắn bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ say.Có lẽ vì không ngủ trên giường, thậm chí còn lắc lư trong gió nên đã mơ một giấc mơ.Trong mơ, dường như hắn đã trông thấy tiên cảnh, rộng mênh mông vô bờ, núi cao hùng vĩ, sông lớn hoành hành ngang dọc, không thể thấy rõ lắm vì mây mù cứ lượn lờ, mông lung, trong mơ hồ có thể trông thấy ánh sáng từ cõi tiên, một khi nở rộ, sẽ là vĩnh hằng bất diệt, có cả đình đài lầu các, như ngọn núi cao lớn được khắc chú vĩnh hằng, tang thương, cổ xưa, rộng lớn… Rất giống nền văn minh cấp Thần.“Đây là… Đâu thế”, hắn khẽ nói, không người nào nghe thấy.Hắn như một hồn ma lang thang trong cõi tiên cảnh vĩnh hằng trong giấc mơ ấy.Hắn không biết đâu là thật đâu là ảo, chỉ vì cảm giác đó, khi thì chân thật rồi lại hư ảo.“Thật quen thuộc”, hắn lại khẽ nói.Đúng là hắn đã từng đến cõi tiên cảnh vĩnh hằng trong giấc mơ này rời.Nghe mấy người già nói, nếu cảm thấy nơi nào đó trong mơ quen thuộc thì đó chính là kiếp trước.Khi hắn đang mê man, thì chợt nghe thấy tiếng nổ rung vang trời.Tuy đang trong mộng nhưng tinh thần hắn vẫn chấn động, ngửa đầu lên nhìn theo bản năng.

Bàn về sự quan trọng của huynh đệ thì Lăng Phi đang ôm một tô cơm đút cho hắn từng miếng một ấy chứ? Còn sợ làm Vân Yên tỉnh giấc, sáng nay sư phụ có nói phải bỏ đói ba ngày ba đêm.

Bị treo là thế nhưng cũng không thể làm chậm trễ việc tu luyện của người nào đó.

Giữa đêm, tiếng xương va chạm lách cách lại vang lên, cũng có tiếng sấm sét xoẹt xoẹt.

Là Triệu Bân… Đang lặng lẽ rèn thể luyện hồn, thời gian cực kỳ quý báu, không thể lãng phí được, trong đêm không có bóng người qua lại, cũng chẳng có ai chạy tới hỏi hắn về những bí mật, có hỏi cũng ném hết cho nữ soái Xích Diễm.

Nữ soái ngoài biên giới, có lẽ sẽ không về trong khoảng thời gian ngắn.

Hắn lại nhắm mắt, tĩnh tâm tìm hiểu đại địa linh chú.

Dù đã mất đi ý cảnh nhưng dường như bên tai hắn vẫn có thể nghe thấy giọng nói khe khẽ của nữ tử tộc Linh, góc nghiêng đó hắn càng nghĩ càng thấy quen, chắc chắn đã từng gặp nhau, nhưng nhất thời… Không thể nhớ được là ai.

Trong y thức, Nguyệt Thần đã sửa xong ánh trăng.

Bấy giờ, cô nương kia đang nằm trên đó… Nằm vẫn là thoải mái nhất.

Cô ta còn bớt chút thời gian đưa mắt nhìn Triệu Bân, thầm nghĩ xem… Lần này có đùa hơi quá rồi không.

Không sao… Tên này chịu đòn tốt.

Tại sao phải gọi cô ta là thần? Cô ta có nhiều lý do lắm.

Đây chính là cuộc sống, có lẽ sẽ xảy ra nhiều thứ không như ý… Chịu là được.

“Thoải mái”, Nguyệt Thần thích thú, chậm rãi chìm vào mộng đẹp.

Từ khi mặt trăng sụp xuống, mấy ngày rồi cô ta không được ngủ ngon, trước khi ngủ vẫn không quên mắng một câu.

Triệu Bân là một đứa trẻ biết phấn đấu.

Mọi người đang ngủ, chỉ có mình hắn bận tìm tòi bí pháp.

Đại địa linh chú của tộc Linh cực kỳ uyên bác sâu xa, cực kỳ ảo diệu, mấy ngày lĩnh ngộ, lại hiểu sâu hơn một phần, nếu bây giờ để hắn đứng dưới mặt đất thì chắc chắn sẽ mượn được nhiều lực đại địa hơn, am hiểu sâu sắc hơn.

Có lẽ là đang tập trung quá, hắn bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ say.

Có lẽ vì không ngủ trên giường, thậm chí còn lắc lư trong gió nên đã mơ một giấc mơ.

Trong mơ, dường như hắn đã trông thấy tiên cảnh, rộng mênh mông vô bờ, núi cao hùng vĩ, sông lớn hoành hành ngang dọc, không thể thấy rõ lắm vì mây mù cứ lượn lờ, mông lung, trong mơ hồ có thể trông thấy ánh sáng từ cõi tiên, một khi nở rộ, sẽ là vĩnh hằng bất diệt, có cả đình đài lầu các, như ngọn núi cao lớn được khắc chú vĩnh hằng, tang thương, cổ xưa, rộng lớn… Rất giống nền văn minh cấp Thần.

“Đây là… Đâu thế”, hắn khẽ nói, không người nào nghe thấy.

Hắn như một hồn ma lang thang trong cõi tiên cảnh vĩnh hằng trong giấc mơ ấy.

Hắn không biết đâu là thật đâu là ảo, chỉ vì cảm giác đó, khi thì chân thật rồi lại hư ảo.

“Thật quen thuộc”, hắn lại khẽ nói.

Đúng là hắn đã từng đến cõi tiên cảnh vĩnh hằng trong giấc mơ này rời.

Nghe mấy người già nói, nếu cảm thấy nơi nào đó trong mơ quen thuộc thì đó chính là kiếp trước.

Khi hắn đang mê man, thì chợt nghe thấy tiếng nổ rung vang trời.

Tuy đang trong mộng nhưng tinh thần hắn vẫn chấn động, ngửa đầu lên nhìn theo bản năng.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Bàn về sự quan trọng của huynh đệ thì Lăng Phi đang ôm một tô cơm đút cho hắn từng miếng một ấy chứ? Còn sợ làm Vân Yên tỉnh giấc, sáng nay sư phụ có nói phải bỏ đói ba ngày ba đêm.Bị treo là thế nhưng cũng không thể làm chậm trễ việc tu luyện của người nào đó.Giữa đêm, tiếng xương va chạm lách cách lại vang lên, cũng có tiếng sấm sét xoẹt xoẹt.Là Triệu Bân… Đang lặng lẽ rèn thể luyện hồn, thời gian cực kỳ quý báu, không thể lãng phí được, trong đêm không có bóng người qua lại, cũng chẳng có ai chạy tới hỏi hắn về những bí mật, có hỏi cũng ném hết cho nữ soái Xích Diễm.Nữ soái ngoài biên giới, có lẽ sẽ không về trong khoảng thời gian ngắn.Hắn lại nhắm mắt, tĩnh tâm tìm hiểu đại địa linh chú.Dù đã mất đi ý cảnh nhưng dường như bên tai hắn vẫn có thể nghe thấy giọng nói khe khẽ của nữ tử tộc Linh, góc nghiêng đó hắn càng nghĩ càng thấy quen, chắc chắn đã từng gặp nhau, nhưng nhất thời… Không thể nhớ được là ai.Trong y thức, Nguyệt Thần đã sửa xong ánh trăng.Bấy giờ, cô nương kia đang nằm trên đó… Nằm vẫn là thoải mái nhất.Cô ta còn bớt chút thời gian đưa mắt nhìn Triệu Bân, thầm nghĩ xem… Lần này có đùa hơi quá rồi không.Không sao… Tên này chịu đòn tốt.Tại sao phải gọi cô ta là thần? Cô ta có nhiều lý do lắm.Đây chính là cuộc sống, có lẽ sẽ xảy ra nhiều thứ không như ý… Chịu là được.“Thoải mái”, Nguyệt Thần thích thú, chậm rãi chìm vào mộng đẹp.Từ khi mặt trăng sụp xuống, mấy ngày rồi cô ta không được ngủ ngon, trước khi ngủ vẫn không quên mắng một câu.Triệu Bân là một đứa trẻ biết phấn đấu.Mọi người đang ngủ, chỉ có mình hắn bận tìm tòi bí pháp.Đại địa linh chú của tộc Linh cực kỳ uyên bác sâu xa, cực kỳ ảo diệu, mấy ngày lĩnh ngộ, lại hiểu sâu hơn một phần, nếu bây giờ để hắn đứng dưới mặt đất thì chắc chắn sẽ mượn được nhiều lực đại địa hơn, am hiểu sâu sắc hơn.Có lẽ là đang tập trung quá, hắn bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ say.Có lẽ vì không ngủ trên giường, thậm chí còn lắc lư trong gió nên đã mơ một giấc mơ.Trong mơ, dường như hắn đã trông thấy tiên cảnh, rộng mênh mông vô bờ, núi cao hùng vĩ, sông lớn hoành hành ngang dọc, không thể thấy rõ lắm vì mây mù cứ lượn lờ, mông lung, trong mơ hồ có thể trông thấy ánh sáng từ cõi tiên, một khi nở rộ, sẽ là vĩnh hằng bất diệt, có cả đình đài lầu các, như ngọn núi cao lớn được khắc chú vĩnh hằng, tang thương, cổ xưa, rộng lớn… Rất giống nền văn minh cấp Thần.“Đây là… Đâu thế”, hắn khẽ nói, không người nào nghe thấy.Hắn như một hồn ma lang thang trong cõi tiên cảnh vĩnh hằng trong giấc mơ ấy.Hắn không biết đâu là thật đâu là ảo, chỉ vì cảm giác đó, khi thì chân thật rồi lại hư ảo.“Thật quen thuộc”, hắn lại khẽ nói.Đúng là hắn đã từng đến cõi tiên cảnh vĩnh hằng trong giấc mơ này rời.Nghe mấy người già nói, nếu cảm thấy nơi nào đó trong mơ quen thuộc thì đó chính là kiếp trước.Khi hắn đang mê man, thì chợt nghe thấy tiếng nổ rung vang trời.Tuy đang trong mộng nhưng tinh thần hắn vẫn chấn động, ngửa đầu lên nhìn theo bản năng.

Chương 1428: Chương 1428