Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1441: Chương 1441
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Ta hiểu rồi!”, Triệu Bân vẫn chưa đặt chân xuống đất thì đã nghe tiếng Nguyệt Thần thốt lên.Giọng nói đó khiến đầu óc Triệu Bân cứ ong ong lên.Vì đầu óc ong ong lên nên hắn bước không vững, khụy xuống đất, quỳ một cái bịch.“Cái tên nhóc này, sao vừa vào cửa đã hành lễ lớn thế kia?”Lão đạo Âu Dương vội vã tiến về trước và còn nhét cho Triệu Bân một tấm ngân phiếu.Theo cách nói của Thiên Tông thì đấy là tiền lì xì.“Cô bị điên à?”Mặt Triệu Bân lại tối sầm, hắn đang mắng Nguyệt Thần: lo mà sửa mặt trăng của cô đi, hét cái gì mà hét.“Thì ra là vậy!”“Thì ra là vậy!”Nguyệt Thần không để tâm đến hắn, cô ta đang nâng mặt trăng đã bị hỏng hết một nửa và lẩm bẩm.Cô ta đã nghĩ thông một chuyện.Lời chúc phúc chín kiếp và lời chúc phúc của thần liên kết với nhau, lời chúc của thần còn có trước cả cửu thế, nói trắng ra, là lời chúc cửu thế đã đánh thức lời chúc của thần, quả nhiên vị thần đó là một vị thần có “cơ” to.“Sao lại không mang giày thế kia”.“Mát!”Lão đạo Âu Dương hỏi, câu trả lời của Triệu Bân vẫn sảng khoái như vậy.Sau khi nói với nhau vài câu thì lão đạo Âu Dương liền kéo Triệu Bân xuống địa cung.Không lâu sau, Hoàng Hiết chạy vào, không nhìn thấy hai người họ đâu thì vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi, đệ tử chân truyền như hắn ta mà cũng chưa từng được đặt chân xuống địa cung của sư phụ, đến giờ hắn ta vẫn chưa biết bên trong đó có thứ gì.Vậy mà giờ một người ngoài lại có thể vào đến hai lần, đúng là bực mình mà!“Ngươi hãy đợi đấy!”, Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi.Lần thứ hai đến địa cung, Triệu Bân vẫn bị lóa mắt, huyền thiết lấp lánh, huyền cương sáng choang, thứ nào cũng là hàng hiếm, bất cứ thứ gì cũng là món đồ cực kỳ khó tìm ở thế giới bên ngoài, nói chúng vô giá thì cũng không có gì quá đáng.Không ngờ lão đạo này lại cất giấu nhiều đến như vậy khiến hắn nhìn mà cũng phải thấy thèm thuồng.“Ta muốn đúc một thanh kim đao, cần thiên lôi của ngươi trợ uy”.Lão đạo Âu Dương đã đi ra ngoài lấy vật liệu, tổng cộng có đến mấy chục loại huyền thiết, hơn mấy trăm loại huyền cương, ánh lên đủ màu sắc, nhìn sơ qua là biết binh khí mà lão đạo Âu Dương muốn đúc có đẳng cấp rất cao.“Và phải chắt lọc tinh túy trước!”Lão đạo Âu Dương phân ra rất nhiều loại vật liệu, ý là muốn phân chia nhau ra để luyện chế.
“Ta hiểu rồi!”, Triệu Bân vẫn chưa đặt chân xuống đất thì đã nghe tiếng Nguyệt Thần thốt lên.
Giọng nói đó khiến đầu óc Triệu Bân cứ ong ong lên.
Vì đầu óc ong ong lên nên hắn bước không vững, khụy xuống đất, quỳ một cái bịch.
“Cái tên nhóc này, sao vừa vào cửa đã hành lễ lớn thế kia?”
Lão đạo Âu Dương vội vã tiến về trước và còn nhét cho Triệu Bân một tấm ngân phiếu.
Theo cách nói của Thiên Tông thì đấy là tiền lì xì.
“Cô bị điên à?”
Mặt Triệu Bân lại tối sầm, hắn đang mắng Nguyệt Thần: lo mà sửa mặt trăng của cô đi, hét cái gì mà hét.
“Thì ra là vậy!”
“Thì ra là vậy!”
Nguyệt Thần không để tâm đến hắn, cô ta đang nâng mặt trăng đã bị hỏng hết một nửa và lẩm bẩm.
Cô ta đã nghĩ thông một chuyện.
Lời chúc phúc chín kiếp và lời chúc phúc của thần liên kết với nhau, lời chúc của thần còn có trước cả cửu thế, nói trắng ra, là lời chúc cửu thế đã đánh thức lời chúc của thần, quả nhiên vị thần đó là một vị thần có “cơ” to.
“Sao lại không mang giày thế kia”.
“Mát!”
Lão đạo Âu Dương hỏi, câu trả lời của Triệu Bân vẫn sảng khoái như vậy.
Sau khi nói với nhau vài câu thì lão đạo Âu Dương liền kéo Triệu Bân xuống địa cung.
Không lâu sau, Hoàng Hiết chạy vào, không nhìn thấy hai người họ đâu thì vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi, đệ tử chân truyền như hắn ta mà cũng chưa từng được đặt chân xuống địa cung của sư phụ, đến giờ hắn ta vẫn chưa biết bên trong đó có thứ gì.
Vậy mà giờ một người ngoài lại có thể vào đến hai lần, đúng là bực mình mà!
“Ngươi hãy đợi đấy!”, Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi.
Lần thứ hai đến địa cung, Triệu Bân vẫn bị lóa mắt, huyền thiết lấp lánh, huyền cương sáng choang, thứ nào cũng là hàng hiếm, bất cứ thứ gì cũng là món đồ cực kỳ khó tìm ở thế giới bên ngoài, nói chúng vô giá thì cũng không có gì quá đáng.
Không ngờ lão đạo này lại cất giấu nhiều đến như vậy khiến hắn nhìn mà cũng phải thấy thèm thuồng.
“Ta muốn đúc một thanh kim đao, cần thiên lôi của ngươi trợ uy”.
Lão đạo Âu Dương đã đi ra ngoài lấy vật liệu, tổng cộng có đến mấy chục loại huyền thiết, hơn mấy trăm loại huyền cương, ánh lên đủ màu sắc, nhìn sơ qua là biết binh khí mà lão đạo Âu Dương muốn đúc có đẳng cấp rất cao.
“Và phải chắt lọc tinh túy trước!”
Lão đạo Âu Dương phân ra rất nhiều loại vật liệu, ý là muốn phân chia nhau ra để luyện chế.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Ta hiểu rồi!”, Triệu Bân vẫn chưa đặt chân xuống đất thì đã nghe tiếng Nguyệt Thần thốt lên.Giọng nói đó khiến đầu óc Triệu Bân cứ ong ong lên.Vì đầu óc ong ong lên nên hắn bước không vững, khụy xuống đất, quỳ một cái bịch.“Cái tên nhóc này, sao vừa vào cửa đã hành lễ lớn thế kia?”Lão đạo Âu Dương vội vã tiến về trước và còn nhét cho Triệu Bân một tấm ngân phiếu.Theo cách nói của Thiên Tông thì đấy là tiền lì xì.“Cô bị điên à?”Mặt Triệu Bân lại tối sầm, hắn đang mắng Nguyệt Thần: lo mà sửa mặt trăng của cô đi, hét cái gì mà hét.“Thì ra là vậy!”“Thì ra là vậy!”Nguyệt Thần không để tâm đến hắn, cô ta đang nâng mặt trăng đã bị hỏng hết một nửa và lẩm bẩm.Cô ta đã nghĩ thông một chuyện.Lời chúc phúc chín kiếp và lời chúc phúc của thần liên kết với nhau, lời chúc của thần còn có trước cả cửu thế, nói trắng ra, là lời chúc cửu thế đã đánh thức lời chúc của thần, quả nhiên vị thần đó là một vị thần có “cơ” to.“Sao lại không mang giày thế kia”.“Mát!”Lão đạo Âu Dương hỏi, câu trả lời của Triệu Bân vẫn sảng khoái như vậy.Sau khi nói với nhau vài câu thì lão đạo Âu Dương liền kéo Triệu Bân xuống địa cung.Không lâu sau, Hoàng Hiết chạy vào, không nhìn thấy hai người họ đâu thì vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi, đệ tử chân truyền như hắn ta mà cũng chưa từng được đặt chân xuống địa cung của sư phụ, đến giờ hắn ta vẫn chưa biết bên trong đó có thứ gì.Vậy mà giờ một người ngoài lại có thể vào đến hai lần, đúng là bực mình mà!“Ngươi hãy đợi đấy!”, Hoàng Hiết nghiến răng nghiến lợi.Lần thứ hai đến địa cung, Triệu Bân vẫn bị lóa mắt, huyền thiết lấp lánh, huyền cương sáng choang, thứ nào cũng là hàng hiếm, bất cứ thứ gì cũng là món đồ cực kỳ khó tìm ở thế giới bên ngoài, nói chúng vô giá thì cũng không có gì quá đáng.Không ngờ lão đạo này lại cất giấu nhiều đến như vậy khiến hắn nhìn mà cũng phải thấy thèm thuồng.“Ta muốn đúc một thanh kim đao, cần thiên lôi của ngươi trợ uy”.Lão đạo Âu Dương đã đi ra ngoài lấy vật liệu, tổng cộng có đến mấy chục loại huyền thiết, hơn mấy trăm loại huyền cương, ánh lên đủ màu sắc, nhìn sơ qua là biết binh khí mà lão đạo Âu Dương muốn đúc có đẳng cấp rất cao.“Và phải chắt lọc tinh túy trước!”Lão đạo Âu Dương phân ra rất nhiều loại vật liệu, ý là muốn phân chia nhau ra để luyện chế.