Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1453: Chương 1453
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân im lặng, hắn chỉ nói bóng gió nhưng quả nhiên có thể khai thác được không ít thông tin.Trận pháp cấp Tiên, chuyện này đúng là khiến cho người ta phải thất kinh.Là ai đã bày ra trận pháp này? Đại Hạ Hồng Uyên sao?Càng lúc hắn lại càng cảm thấy khó hiểu.Mẹ của hắn rốt cuộc liên quan đến bí mật kinh khủng gì mà lại bị nhốt trong hình tháp với một trận pháp cấp Tiên?Ngục giam cao cấp bậc này thì ngay cả những kẻ phạm tội giết người cũng không đủ tư cách để bị nhốt vào, chẳng phải hay sao?Những người bị nhốt vào hình tháp đều là trọng phạm trong số những trọng phạm.“Nghe nói gì chưa? Trong trận tỷ thí tân tông ở Thiên Tông năm nay thì người đứng nhất chính là một tên tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh”.“Tin tức này có từ hôm qua rồi.Cái tên đó tên là Cơ Ngân, bây giờ hắn đã đột phá lên cảnh giới Huyền Dương rồi”.“Nhưng hắn đã đánh bại Sở Vô Sương, điều này làm sao có thể chứ?”Một khi đã nổi danh thì đi đến chỗ nào cũng có thể trở thành giai thoại.Ở Đế Đô này cũng không khác mấy.Đế Đô phồn hoa, đường phố náo nhiệt, sao có thể thiếu được tiếng bàn tán nghị luận chứ.Thời điểm tỷ thí tân tông diễn ra cũng trùng hợp với thời gian Đế Đô bị phong tỏa, cho nên có một số tin tức đến bây giờ mới được truyền đến đã gây nên chấn động toàn thành.Trên tất cả những con phố ngõ hẻm, quán trà quán rượu, đều có thể nghe thấy người ta nhắc đến tên của Cơ Ngân, có người nghi hoặc, có người khiếp sợ, cũng có người thổn thức tặc lưỡi.Thực sự là ở khắp nơi đều vang lên tiếng bàn tán xôn xao về chuyện này, hơn nữa cũng có rất nhiều thính giả chăm chú lắng nghe, hai mắt như phát sáng.Nhân sinh có muôn vàn sắc thái.Một tin tức chấn động như vậy lại khiến cho nơi Đế Đô phồn hoa có thêm một chút náo nhiệt.Triệu Bân nhẹ nhàng đi qua, nghe hết những giai thoại của mình.Có rất nhiều chuyện hắn nghe kể không hề liên quan gì đến hắn nhưng lại bị đổ lên đầu hắn, chủ yếu là do những người kể chuyện muốn thêm mắm dặm muối vào cái tên Cơ Ngân để tạo nên một huyền thoại khiến cho nhiều thính giả ưu ái hơn, truyền đi rộng khắp hơn, càng truyền đi thì câu chuyện lại càng biến thành một giai thoại hết sức tà hồ.“Đến đây”.Huyễn Mộng tóm lấy Triệu Bân, mặc kệ Triệu Bân có đồng ý hay không thì cô ta cũng đã lôi hắn vào một cửa hàng.Lúc Triệu Bân định thần lại thì mới nhận ra đó là một cửa hàng bán y phục.Những y phục ở đây được sắp xếp hết sức gọn gàng, bộ nào cũng có màu sắc rực rỡ như những đóa hoa tươi, đẹp không sao tả xiết.“Song Phượng Đào Hoa : Triệu Bân lầm bầm, nhận ra châm pháp của Đào Tiên Tử.Hoặc là nói hắn đã nhận ra châm pháp của mẹ mình.Đơn Phượng châm và Song Phượng châm có những nét giống nhau đến kỳ lạ.
Triệu Bân im lặng, hắn chỉ nói bóng gió nhưng quả nhiên có thể khai thác được không ít thông tin.
Trận pháp cấp Tiên, chuyện này đúng là khiến cho người ta phải thất kinh.
Là ai đã bày ra trận pháp này? Đại Hạ Hồng Uyên sao?
Càng lúc hắn lại càng cảm thấy khó hiểu.
Mẹ của hắn rốt cuộc liên quan đến bí mật kinh khủng gì mà lại bị nhốt trong hình tháp với một trận pháp cấp Tiên?
Ngục giam cao cấp bậc này thì ngay cả những kẻ phạm tội giết người cũng không đủ tư cách để bị nhốt vào, chẳng phải hay sao?
Những người bị nhốt vào hình tháp đều là trọng phạm trong số những trọng phạm.
“Nghe nói gì chưa? Trong trận tỷ thí tân tông ở Thiên Tông năm nay thì người đứng nhất chính là một tên tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh”.
“Tin tức này có từ hôm qua rồi.
Cái tên đó tên là Cơ Ngân, bây giờ hắn đã đột phá lên cảnh giới Huyền Dương rồi”.
“Nhưng hắn đã đánh bại Sở Vô Sương, điều này làm sao có thể chứ?”
Một khi đã nổi danh thì đi đến chỗ nào cũng có thể trở thành giai thoại.
Ở Đế Đô này cũng không khác mấy.
Đế Đô phồn hoa, đường phố náo nhiệt, sao có thể thiếu được tiếng bàn tán nghị luận chứ.
Thời điểm tỷ thí tân tông diễn ra cũng trùng hợp với thời gian Đế Đô bị phong tỏa, cho nên có một số tin tức đến bây giờ mới được truyền đến đã gây nên chấn động toàn thành.
Trên tất cả những con phố ngõ hẻm, quán trà quán rượu, đều có thể nghe thấy người ta nhắc đến tên của Cơ Ngân, có người nghi hoặc, có người khiếp sợ, cũng có người thổn thức tặc lưỡi.
Thực sự là ở khắp nơi đều vang lên tiếng bàn tán xôn xao về chuyện này, hơn nữa cũng có rất nhiều thính giả chăm chú lắng nghe, hai mắt như phát sáng.
Nhân sinh có muôn vàn sắc thái.
Một tin tức chấn động như vậy lại khiến cho nơi Đế Đô phồn hoa có thêm một chút náo nhiệt.
Triệu Bân nhẹ nhàng đi qua, nghe hết những giai thoại của mình.
Có rất nhiều chuyện hắn nghe kể không hề liên quan gì đến hắn nhưng lại bị đổ lên đầu hắn, chủ yếu là do những người kể chuyện muốn thêm mắm dặm muối vào cái tên Cơ Ngân để tạo nên một huyền thoại khiến cho nhiều thính giả ưu ái hơn, truyền đi rộng khắp hơn, càng truyền đi thì câu chuyện lại càng biến thành một giai thoại hết sức tà hồ.
“Đến đây”.
Huyễn Mộng tóm lấy Triệu Bân, mặc kệ Triệu Bân có đồng ý hay không thì cô ta cũng đã lôi hắn vào một cửa hàng.
Lúc Triệu Bân định thần lại thì mới nhận ra đó là một cửa hàng bán y phục.
Những y phục ở đây được sắp xếp hết sức gọn gàng, bộ nào cũng có màu sắc rực rỡ như những đóa hoa tươi, đẹp không sao tả xiết.
“Song Phượng Đào Hoa : Triệu Bân lầm bầm, nhận ra châm pháp của Đào Tiên Tử.
Hoặc là nói hắn đã nhận ra châm pháp của mẹ mình.
Đơn Phượng châm và Song Phượng châm có những nét giống nhau đến kỳ lạ.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân im lặng, hắn chỉ nói bóng gió nhưng quả nhiên có thể khai thác được không ít thông tin.Trận pháp cấp Tiên, chuyện này đúng là khiến cho người ta phải thất kinh.Là ai đã bày ra trận pháp này? Đại Hạ Hồng Uyên sao?Càng lúc hắn lại càng cảm thấy khó hiểu.Mẹ của hắn rốt cuộc liên quan đến bí mật kinh khủng gì mà lại bị nhốt trong hình tháp với một trận pháp cấp Tiên?Ngục giam cao cấp bậc này thì ngay cả những kẻ phạm tội giết người cũng không đủ tư cách để bị nhốt vào, chẳng phải hay sao?Những người bị nhốt vào hình tháp đều là trọng phạm trong số những trọng phạm.“Nghe nói gì chưa? Trong trận tỷ thí tân tông ở Thiên Tông năm nay thì người đứng nhất chính là một tên tiểu võ tu cảnh giới Chân Linh”.“Tin tức này có từ hôm qua rồi.Cái tên đó tên là Cơ Ngân, bây giờ hắn đã đột phá lên cảnh giới Huyền Dương rồi”.“Nhưng hắn đã đánh bại Sở Vô Sương, điều này làm sao có thể chứ?”Một khi đã nổi danh thì đi đến chỗ nào cũng có thể trở thành giai thoại.Ở Đế Đô này cũng không khác mấy.Đế Đô phồn hoa, đường phố náo nhiệt, sao có thể thiếu được tiếng bàn tán nghị luận chứ.Thời điểm tỷ thí tân tông diễn ra cũng trùng hợp với thời gian Đế Đô bị phong tỏa, cho nên có một số tin tức đến bây giờ mới được truyền đến đã gây nên chấn động toàn thành.Trên tất cả những con phố ngõ hẻm, quán trà quán rượu, đều có thể nghe thấy người ta nhắc đến tên của Cơ Ngân, có người nghi hoặc, có người khiếp sợ, cũng có người thổn thức tặc lưỡi.Thực sự là ở khắp nơi đều vang lên tiếng bàn tán xôn xao về chuyện này, hơn nữa cũng có rất nhiều thính giả chăm chú lắng nghe, hai mắt như phát sáng.Nhân sinh có muôn vàn sắc thái.Một tin tức chấn động như vậy lại khiến cho nơi Đế Đô phồn hoa có thêm một chút náo nhiệt.Triệu Bân nhẹ nhàng đi qua, nghe hết những giai thoại của mình.Có rất nhiều chuyện hắn nghe kể không hề liên quan gì đến hắn nhưng lại bị đổ lên đầu hắn, chủ yếu là do những người kể chuyện muốn thêm mắm dặm muối vào cái tên Cơ Ngân để tạo nên một huyền thoại khiến cho nhiều thính giả ưu ái hơn, truyền đi rộng khắp hơn, càng truyền đi thì câu chuyện lại càng biến thành một giai thoại hết sức tà hồ.“Đến đây”.Huyễn Mộng tóm lấy Triệu Bân, mặc kệ Triệu Bân có đồng ý hay không thì cô ta cũng đã lôi hắn vào một cửa hàng.Lúc Triệu Bân định thần lại thì mới nhận ra đó là một cửa hàng bán y phục.Những y phục ở đây được sắp xếp hết sức gọn gàng, bộ nào cũng có màu sắc rực rỡ như những đóa hoa tươi, đẹp không sao tả xiết.“Song Phượng Đào Hoa : Triệu Bân lầm bầm, nhận ra châm pháp của Đào Tiên Tử.Hoặc là nói hắn đã nhận ra châm pháp của mẹ mình.Đơn Phượng châm và Song Phượng châm có những nét giống nhau đến kỳ lạ.