Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1494: Chương 1494
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Có rồi, ta có rồi”.Triệu Bân ngồi bệt xuống nền đất, vặn bàn chân lên nhìn rồi hô ầm ĩ.Câu nói này khiến Nguyệt Thần nghe xong phải liếc xéo, ai không biết còn tưởng tên này mới mang thai đấy?Triệu Bân không thèm để tâm, hắn còn đang mải vui kia kìa.Đế Đô đúng là một nơi hay ho, may mắn và cơ duyên không hề cạn, chẳng trách ai cũng muốn chạy tới hoàng thành.Đây mới là thánh địa tu luyện, chỉ riêng đại địa long mạch ở dưới đất đã là thứ mà Thiên Tông không thể bì được rồi.Bên trong phòng.Triệu Bân đứng thẳng tắp, toàn thân cuồn cuộn hơi nóng.Hoa văn của đại địa linh chú hiện ra rồi, có thể hấp thu thêm nhiều sức mạnh của mặt đất.Tuy rằng pháp môn này là bản đi ăn trộm về, nhưng cũng rất hữu dụng.Vẫn còn nhiều thời gian lĩnh ngộ mà, sớm muộn gì cũng có ngày hắn tu luyện tới đại thành.“Đúng là một sức mạnh tốt!”, Triệu Bân tĩnh tâm cảm nhận.Sức mạnh của lòng đất không chỉ hùng hậu mà còn dồi dào, vì thế hắn mới càng cảm nhận được sự nhỏ bé của chính mình, giống như một hạt kê trong cả kho lương thực.Lúc này đây, thứ mà hắn hấp thu được chỉ là một luồng khí cực nhỏ của nó, thật không biết mặt đất rộng lớn này ấp ủ bao nhiêu sức mạnh.Nguyệt Thần đã sửa xong mặt trăng, trông có vẻ mệt mỏi.Ánh mắt của cô ta trở nên khó đoán, không biết đang nghĩ gì.Nghĩ gì đâu chứ? Nghĩ tới lời chúc phúc của cửu thế, nghĩ tới lời chúc phúc của thần linh.Cô ta có cảm giác mình đang ở trong một cái bẫy, bao gồm cả việc gặp Triệu Bân, tất cả mọi thứ như đã được sắp xếp ổn thỏa.Với tư cách là một vị thần, lần đầu tiên cô ta thấy mờ mịt.Không biết qua bao lâu sau, Triệu Bân mới mở mắt, trong khoảnh khắc ấy, có ánh sáng chói lòa b*n r*.Tâm trạng tốt hơn, hắn hạ bút như có thần.Tất nhiên phải vẽ bùa rồi, cứ rảnh rỗi là hắn tích trữ bùa chú, thứ này đổi được ngân lượng mà.Tới khi trời nhá nhem tối, hắn mới ra khỏi tiểu viện, dạo quanh một vòng lại tới đối diện lầu xanh.Bởi vì hoàng ảnh vệ ngăn chặn văn hóa đồi trụy nên lầu xanh vẫn trong trạng thái đóng cửa.Bên trên nói rồi, ba ngày chỉnh đốn.Như thế cũng tốt, không có ai càng thanh tịnh.Những người mắng Ngô Khởi nhiều như lá mùa thu.Thế nhưng “chống lưng” của tên này quá cứng, cũng chỉ bị bãi chức thôi.Gọi là có quy trình, theo suy đoán của Triệu Bân thì Ngô Khởi sẽ nhanh chóng được phục chức.Việc này, nói nhỏ thì là nhỏ, nói to thì là to.Đêm lặng lẽ ập xuống.Triệu Bân lại lẻn vào, lại tới căn phòng trên tầng cao nhất, lại mở cửa sổ ra.Từ trên cao nhìn xuống, Hình Tháp giống như một viên minh châu khảm vào vùng đất của tội ác, bởi nó sáng nhất.Triệu Bân nhìn không chớp mắt, tay nắm chặt kính viễn vọng, nhìn chằm chằm vào tầng thứ chín.Ở một góc khác của lâu xanh, Huyễn Mộng cũng lo đầu ra, cũng cầm kính viễn vọng.Cô ta có thể nhìn thấy rô Triệu Bân, càng thêm khẳng định rằng một ai đó bị nhất trong Hình Tháp rất quan trọng đối với Cơ Ngân.
“Có rồi, ta có rồi”.
Triệu Bân ngồi bệt xuống nền đất, vặn bàn chân lên nhìn rồi hô ầm ĩ.
Câu nói này khiến Nguyệt Thần nghe xong phải liếc xéo, ai không biết còn tưởng tên này mới mang thai đấy?
Triệu Bân không thèm để tâm, hắn còn đang mải vui kia kìa.
Đế Đô đúng là một nơi hay ho, may mắn và cơ duyên không hề cạn, chẳng trách ai cũng muốn chạy tới hoàng thành.
Đây mới là thánh địa tu luyện, chỉ riêng đại địa long mạch ở dưới đất đã là thứ mà Thiên Tông không thể bì được rồi.
Bên trong phòng.
Triệu Bân đứng thẳng tắp, toàn thân cuồn cuộn hơi nóng.
Hoa văn của đại địa linh chú hiện ra rồi, có thể hấp thu thêm nhiều sức mạnh của mặt đất.
Tuy rằng pháp môn này là bản đi ăn trộm về, nhưng cũng rất hữu dụng.
Vẫn còn nhiều thời gian lĩnh ngộ mà, sớm muộn gì cũng có ngày hắn tu luyện tới đại thành.
“Đúng là một sức mạnh tốt!”, Triệu Bân tĩnh tâm cảm nhận.
Sức mạnh của lòng đất không chỉ hùng hậu mà còn dồi dào, vì thế hắn mới càng cảm nhận được sự nhỏ bé của chính mình, giống như một hạt kê trong cả kho lương thực.
Lúc này đây, thứ mà hắn hấp thu được chỉ là một luồng khí cực nhỏ của nó, thật không biết mặt đất rộng lớn này ấp ủ bao nhiêu sức mạnh.
Nguyệt Thần đã sửa xong mặt trăng, trông có vẻ mệt mỏi.
Ánh mắt của cô ta trở nên khó đoán, không biết đang nghĩ gì.
Nghĩ gì đâu chứ? Nghĩ tới lời chúc phúc của cửu thế, nghĩ tới lời chúc phúc của thần linh.
Cô ta có cảm giác mình đang ở trong một cái bẫy, bao gồm cả việc gặp Triệu Bân, tất cả mọi thứ như đã được sắp xếp ổn thỏa.
Với tư cách là một vị thần, lần đầu tiên cô ta thấy mờ mịt.
Không biết qua bao lâu sau, Triệu Bân mới mở mắt, trong khoảnh khắc ấy, có ánh sáng chói lòa b*n r*.
Tâm trạng tốt hơn, hắn hạ bút như có thần.
Tất nhiên phải vẽ bùa rồi, cứ rảnh rỗi là hắn tích trữ bùa chú, thứ này đổi được ngân lượng mà.
Tới khi trời nhá nhem tối, hắn mới ra khỏi tiểu viện, dạo quanh một vòng lại tới đối diện lầu xanh.
Bởi vì hoàng ảnh vệ ngăn chặn văn hóa đồi trụy nên lầu xanh vẫn trong trạng thái đóng cửa.
Bên trên nói rồi, ba ngày chỉnh đốn.
Như thế cũng tốt, không có ai càng thanh tịnh.
Những người mắng Ngô Khởi nhiều như lá mùa thu.
Thế nhưng “chống lưng” của tên này quá cứng, cũng chỉ bị bãi chức thôi.
Gọi là có quy trình, theo suy đoán của Triệu Bân thì Ngô Khởi sẽ nhanh chóng được phục chức.
Việc này, nói nhỏ thì là nhỏ, nói to thì là to.
Đêm lặng lẽ ập xuống.
Triệu Bân lại lẻn vào, lại tới căn phòng trên tầng cao nhất, lại mở cửa sổ ra.
Từ trên cao nhìn xuống, Hình Tháp giống như một viên minh châu khảm vào vùng đất của tội ác, bởi nó sáng nhất.
Triệu Bân nhìn không chớp mắt, tay nắm chặt kính viễn vọng, nhìn chằm chằm vào tầng thứ chín.
Ở một góc khác của lâu xanh, Huyễn Mộng cũng lo đầu ra, cũng cầm kính viễn vọng.
Cô ta có thể nhìn thấy rô Triệu Bân, càng thêm khẳng định rằng một ai đó bị nhất trong Hình Tháp rất quan trọng đối với Cơ Ngân.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Có rồi, ta có rồi”.Triệu Bân ngồi bệt xuống nền đất, vặn bàn chân lên nhìn rồi hô ầm ĩ.Câu nói này khiến Nguyệt Thần nghe xong phải liếc xéo, ai không biết còn tưởng tên này mới mang thai đấy?Triệu Bân không thèm để tâm, hắn còn đang mải vui kia kìa.Đế Đô đúng là một nơi hay ho, may mắn và cơ duyên không hề cạn, chẳng trách ai cũng muốn chạy tới hoàng thành.Đây mới là thánh địa tu luyện, chỉ riêng đại địa long mạch ở dưới đất đã là thứ mà Thiên Tông không thể bì được rồi.Bên trong phòng.Triệu Bân đứng thẳng tắp, toàn thân cuồn cuộn hơi nóng.Hoa văn của đại địa linh chú hiện ra rồi, có thể hấp thu thêm nhiều sức mạnh của mặt đất.Tuy rằng pháp môn này là bản đi ăn trộm về, nhưng cũng rất hữu dụng.Vẫn còn nhiều thời gian lĩnh ngộ mà, sớm muộn gì cũng có ngày hắn tu luyện tới đại thành.“Đúng là một sức mạnh tốt!”, Triệu Bân tĩnh tâm cảm nhận.Sức mạnh của lòng đất không chỉ hùng hậu mà còn dồi dào, vì thế hắn mới càng cảm nhận được sự nhỏ bé của chính mình, giống như một hạt kê trong cả kho lương thực.Lúc này đây, thứ mà hắn hấp thu được chỉ là một luồng khí cực nhỏ của nó, thật không biết mặt đất rộng lớn này ấp ủ bao nhiêu sức mạnh.Nguyệt Thần đã sửa xong mặt trăng, trông có vẻ mệt mỏi.Ánh mắt của cô ta trở nên khó đoán, không biết đang nghĩ gì.Nghĩ gì đâu chứ? Nghĩ tới lời chúc phúc của cửu thế, nghĩ tới lời chúc phúc của thần linh.Cô ta có cảm giác mình đang ở trong một cái bẫy, bao gồm cả việc gặp Triệu Bân, tất cả mọi thứ như đã được sắp xếp ổn thỏa.Với tư cách là một vị thần, lần đầu tiên cô ta thấy mờ mịt.Không biết qua bao lâu sau, Triệu Bân mới mở mắt, trong khoảnh khắc ấy, có ánh sáng chói lòa b*n r*.Tâm trạng tốt hơn, hắn hạ bút như có thần.Tất nhiên phải vẽ bùa rồi, cứ rảnh rỗi là hắn tích trữ bùa chú, thứ này đổi được ngân lượng mà.Tới khi trời nhá nhem tối, hắn mới ra khỏi tiểu viện, dạo quanh một vòng lại tới đối diện lầu xanh.Bởi vì hoàng ảnh vệ ngăn chặn văn hóa đồi trụy nên lầu xanh vẫn trong trạng thái đóng cửa.Bên trên nói rồi, ba ngày chỉnh đốn.Như thế cũng tốt, không có ai càng thanh tịnh.Những người mắng Ngô Khởi nhiều như lá mùa thu.Thế nhưng “chống lưng” của tên này quá cứng, cũng chỉ bị bãi chức thôi.Gọi là có quy trình, theo suy đoán của Triệu Bân thì Ngô Khởi sẽ nhanh chóng được phục chức.Việc này, nói nhỏ thì là nhỏ, nói to thì là to.Đêm lặng lẽ ập xuống.Triệu Bân lại lẻn vào, lại tới căn phòng trên tầng cao nhất, lại mở cửa sổ ra.Từ trên cao nhìn xuống, Hình Tháp giống như một viên minh châu khảm vào vùng đất của tội ác, bởi nó sáng nhất.Triệu Bân nhìn không chớp mắt, tay nắm chặt kính viễn vọng, nhìn chằm chằm vào tầng thứ chín.Ở một góc khác của lâu xanh, Huyễn Mộng cũng lo đầu ra, cũng cầm kính viễn vọng.Cô ta có thể nhìn thấy rô Triệu Bân, càng thêm khẳng định rằng một ai đó bị nhất trong Hình Tháp rất quan trọng đối với Cơ Ngân.