Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1511: Chương 1511
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chuông lớn gì gì đó, giam cầm gì gì đó, đều con mẹ nó chẳng được gì, một gậy thôi đã thấy cả lỗ thủng to.Phụt!Mô Dung bị cắn trả, há miệng phun máu.Triệu Bân thấy thế bèn bỏ thêm một đòn, Tru Tiên Kiếm xuyên thủng ngực hắn ta.“Giết”.Bốn người hét thật to, cùng tấn công.Đám yêu nghiệt rục rịch dưới đài cũng bắt đầu đánh lên, mười mấy người nhảy bình bịch lên đài, tất cả đều là những kẻ khó chơi, đều là sự hỗ trợ Ngô Khởi tìm đến, nhận được sự hỗ trợ đầy mạnh mẽ.Thấy thế, mọi người dưới đài lại run run khóe miệng.Đội hình này không còn là vấn đề của võ đức nữa, có thể nói là không cần thể diện nữa rồi.Nhìn đi! Chỉ có Cơ Ngân là tu vi yếu nhất, một đám cảnh giới Huyền Dương tầng cao nhất đánh Huyền Dương tầng thứ hai, lại còn tấn công tập thể, trận chiến này, dù có thắng cũng không vẻ vang gì.“Tới đây”.Khí huyết Triệu Bân quay cuồng, tay cầm Lang Nha Bổng vung lên thật mạnh.Ầm! Ầm!Trận chiến một đấu một đã thành một đám đánh một đứa, tiếng ầm ầm liên tục vang lên.Từ dưới đài nhìn lên, tình huống đã hỗn loạn đến mức không thể cứu vãn được nữa.“Đáng chết”.Huyễn Mộng hừ lạnh, đã đến rất gần đài chiến đấu, Sở Vô Sương cũng không chậm chân hơn là bao.Hai người còn chưa đến đài chiến đấu thì đã dừng lại theo bản năng, ai cũng kinh ngạc nhìn lên đài chiến đấu, người nào đó đang thể hiện sức mạnh đây mà? Chỉ một cánh tay cầm Lang Nha Bổng, càn quét hết tất cả mọi thứ, nói là ác chiến cũng không đúng, phải là những cú đánh bầy bạo lực, hết gậy này đến gậy khác, mười mấy thanh niên yêu nghiệt bị hắn hất tung lên trời.Hình ảnh đó, chỉ sợ hắn gào to một câu… Lão tử là thiên hạ đệ nhất thôi.Đánh đấm đáng gờm thế, có vẻ không cần bọn họ giúp đỡ rồi, dù có lên cũng chỉ làm vướng chân vướng tay mà thôi, tên đó đánh không cần biết ai là ai, chạy lên đó nói không chừng lại bị một gậy hất bay lên trời ấy chứ.“Đánh… Ghê thế á?”Mọi người cũng ngửa đầu lên, mấy kẻ thường được ca ngợi là yêu nghiệt đều bay vụt lên trời một lượt, có người bị đánh bay, cũng có người rơi xuống.Một người rơi xuống, lại có kẻ bị hất lên, hết người này đến người khác, minh chứng sống cho ba chữ: Bay đầy trời.A…!Tiếng la hét kêu gào vang vọng, là tiếng kêu thảm thiết, cũng là tức giận.Nhiều người như thế, lại bị một cảnh giới Huyền Dương tầng thứ hai đánh không ngóc đầu lên nổi, đúng là mất mặt.“Lũ chuột nhắt, một bầy chuột nhắt”.Khí huyết của Triệu Bân bốc lên, như ngọn lửa đang thiêu đốt, hết gậy này đến gậy khác, đánh đến nỗi lục thân không nhận, tất cả những người ở trên đài, chẳng cần biết là ai, cứ liều mạng đánh là được, đối phương cũng không màng đến võ đức, hắn cần gì phải nể nang.Bốp! Binh! Phụt! A…!Hình ảnh cực kỳ hỗn loạn, cũng ồn ào không sao tả nổi, tiếng gầm rú, tiếng hộc máu, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng vũ khí va chạm vào nhau… Rối thành một đoàn, cảnh này không cần phải xem, nghe thôi là được.
Chuông lớn gì gì đó, giam cầm gì gì đó, đều con mẹ nó chẳng được gì, một gậy thôi đã thấy cả lỗ thủng to.
Phụt!
Mô Dung bị cắn trả, há miệng phun máu.
Triệu Bân thấy thế bèn bỏ thêm một đòn, Tru Tiên Kiếm xuyên thủng ngực hắn ta.
“Giết”.
Bốn người hét thật to, cùng tấn công.
Đám yêu nghiệt rục rịch dưới đài cũng bắt đầu đánh lên, mười mấy người nhảy bình bịch lên đài, tất cả đều là những kẻ khó chơi, đều là sự hỗ trợ Ngô Khởi tìm đến, nhận được sự hỗ trợ đầy mạnh mẽ.
Thấy thế, mọi người dưới đài lại run run khóe miệng.
Đội hình này không còn là vấn đề của võ đức nữa, có thể nói là không cần thể diện nữa rồi.
Nhìn đi! Chỉ có Cơ Ngân là tu vi yếu nhất, một đám cảnh giới Huyền Dương tầng cao nhất đánh Huyền Dương tầng thứ hai, lại còn tấn công tập thể, trận chiến này, dù có thắng cũng không vẻ vang gì.
“Tới đây”.
Khí huyết Triệu Bân quay cuồng, tay cầm Lang Nha Bổng vung lên thật mạnh.
Ầm! Ầm!
Trận chiến một đấu một đã thành một đám đánh một đứa, tiếng ầm ầm liên tục vang lên.
Từ dưới đài nhìn lên, tình huống đã hỗn loạn đến mức không thể cứu vãn được nữa.
“Đáng chết”.
Huyễn Mộng hừ lạnh, đã đến rất gần đài chiến đấu, Sở Vô Sương cũng không chậm chân hơn là bao.
Hai người còn chưa đến đài chiến đấu thì đã dừng lại theo bản năng, ai cũng kinh ngạc nhìn lên đài chiến đấu, người nào đó đang thể hiện sức mạnh đây mà? Chỉ một cánh tay cầm Lang Nha Bổng, càn quét hết tất cả mọi thứ, nói là ác chiến cũng không đúng, phải là những cú đánh bầy bạo lực, hết gậy này đến gậy khác, mười mấy thanh niên yêu nghiệt bị hắn hất tung lên trời.
Hình ảnh đó, chỉ sợ hắn gào to một câu… Lão tử là thiên hạ đệ nhất thôi.
Đánh đấm đáng gờm thế, có vẻ không cần bọn họ giúp đỡ rồi, dù có lên cũng chỉ làm vướng chân vướng tay mà thôi, tên đó đánh không cần biết ai là ai, chạy lên đó nói không chừng lại bị một gậy hất bay lên trời ấy chứ.
“Đánh… Ghê thế á?”
Mọi người cũng ngửa đầu lên, mấy kẻ thường được ca ngợi là yêu nghiệt đều bay vụt lên trời một lượt, có người bị đánh bay, cũng có người rơi xuống.
Một người rơi xuống, lại có kẻ bị hất lên, hết người này đến người khác, minh chứng sống cho ba chữ: Bay đầy trời.
A…!
Tiếng la hét kêu gào vang vọng, là tiếng kêu thảm thiết, cũng là tức giận.
Nhiều người như thế, lại bị một cảnh giới Huyền Dương tầng thứ hai đánh không ngóc đầu lên nổi, đúng là mất mặt.
“Lũ chuột nhắt, một bầy chuột nhắt”.
Khí huyết của Triệu Bân bốc lên, như ngọn lửa đang thiêu đốt, hết gậy này đến gậy khác, đánh đến nỗi lục thân không nhận, tất cả những người ở trên đài, chẳng cần biết là ai, cứ liều mạng đánh là được, đối phương cũng không màng đến võ đức, hắn cần gì phải nể nang.
Bốp! Binh! Phụt! A…!
Hình ảnh cực kỳ hỗn loạn, cũng ồn ào không sao tả nổi, tiếng gầm rú, tiếng hộc máu, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng vũ khí va chạm vào nhau… Rối thành một đoàn, cảnh này không cần phải xem, nghe thôi là được.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chuông lớn gì gì đó, giam cầm gì gì đó, đều con mẹ nó chẳng được gì, một gậy thôi đã thấy cả lỗ thủng to.Phụt!Mô Dung bị cắn trả, há miệng phun máu.Triệu Bân thấy thế bèn bỏ thêm một đòn, Tru Tiên Kiếm xuyên thủng ngực hắn ta.“Giết”.Bốn người hét thật to, cùng tấn công.Đám yêu nghiệt rục rịch dưới đài cũng bắt đầu đánh lên, mười mấy người nhảy bình bịch lên đài, tất cả đều là những kẻ khó chơi, đều là sự hỗ trợ Ngô Khởi tìm đến, nhận được sự hỗ trợ đầy mạnh mẽ.Thấy thế, mọi người dưới đài lại run run khóe miệng.Đội hình này không còn là vấn đề của võ đức nữa, có thể nói là không cần thể diện nữa rồi.Nhìn đi! Chỉ có Cơ Ngân là tu vi yếu nhất, một đám cảnh giới Huyền Dương tầng cao nhất đánh Huyền Dương tầng thứ hai, lại còn tấn công tập thể, trận chiến này, dù có thắng cũng không vẻ vang gì.“Tới đây”.Khí huyết Triệu Bân quay cuồng, tay cầm Lang Nha Bổng vung lên thật mạnh.Ầm! Ầm!Trận chiến một đấu một đã thành một đám đánh một đứa, tiếng ầm ầm liên tục vang lên.Từ dưới đài nhìn lên, tình huống đã hỗn loạn đến mức không thể cứu vãn được nữa.“Đáng chết”.Huyễn Mộng hừ lạnh, đã đến rất gần đài chiến đấu, Sở Vô Sương cũng không chậm chân hơn là bao.Hai người còn chưa đến đài chiến đấu thì đã dừng lại theo bản năng, ai cũng kinh ngạc nhìn lên đài chiến đấu, người nào đó đang thể hiện sức mạnh đây mà? Chỉ một cánh tay cầm Lang Nha Bổng, càn quét hết tất cả mọi thứ, nói là ác chiến cũng không đúng, phải là những cú đánh bầy bạo lực, hết gậy này đến gậy khác, mười mấy thanh niên yêu nghiệt bị hắn hất tung lên trời.Hình ảnh đó, chỉ sợ hắn gào to một câu… Lão tử là thiên hạ đệ nhất thôi.Đánh đấm đáng gờm thế, có vẻ không cần bọn họ giúp đỡ rồi, dù có lên cũng chỉ làm vướng chân vướng tay mà thôi, tên đó đánh không cần biết ai là ai, chạy lên đó nói không chừng lại bị một gậy hất bay lên trời ấy chứ.“Đánh… Ghê thế á?”Mọi người cũng ngửa đầu lên, mấy kẻ thường được ca ngợi là yêu nghiệt đều bay vụt lên trời một lượt, có người bị đánh bay, cũng có người rơi xuống.Một người rơi xuống, lại có kẻ bị hất lên, hết người này đến người khác, minh chứng sống cho ba chữ: Bay đầy trời.A…!Tiếng la hét kêu gào vang vọng, là tiếng kêu thảm thiết, cũng là tức giận.Nhiều người như thế, lại bị một cảnh giới Huyền Dương tầng thứ hai đánh không ngóc đầu lên nổi, đúng là mất mặt.“Lũ chuột nhắt, một bầy chuột nhắt”.Khí huyết của Triệu Bân bốc lên, như ngọn lửa đang thiêu đốt, hết gậy này đến gậy khác, đánh đến nỗi lục thân không nhận, tất cả những người ở trên đài, chẳng cần biết là ai, cứ liều mạng đánh là được, đối phương cũng không màng đến võ đức, hắn cần gì phải nể nang.Bốp! Binh! Phụt! A…!Hình ảnh cực kỳ hỗn loạn, cũng ồn ào không sao tả nổi, tiếng gầm rú, tiếng hộc máu, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng vũ khí va chạm vào nhau… Rối thành một đoàn, cảnh này không cần phải xem, nghe thôi là được.