Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1536: Chương 1536
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thế nhưng, trời không chiều lòng người.Đợi một trận mưa có sấm sét, phải đợi rất nhiều ngày.Sáng sớm, Đại Bằng lại giương cánh bay cao.Mà Triệu Bân vẫn là kẻ có chí tiến thủ nhất, cầm kính viễn vọng quan sát bốn xung quanh.Ơ?Triệu Bân ơ một tiếng, nhắm chuẩn vào một hướng.Hắn chưa tìm thấy địa hình trong bản đồ, nhưng lại trông thấy một người quen: Ngụy Đằng.Không sai, là Ngụy Đằng, đứng trên một con huyết ưng.Phải nói rằng tên này cũng thật hồn nhiên, thực lực không ra sao mà dám một mình chạy ra đây.“Ra đây rồi thì đừng hòng về nữa”.Triệu Bân cười khẩy, tên này nằm mơ cũng đòi đánh chết hắn, hắn phải có qua có lại mới đúng.Để lại cũng là một tai họa ngầm, tiêu diệt sớm đi cho thanh tịnh.Cạc!Huyết ưng ré lên, chạy thẳng về phía Tây Bắc.“Đuổi theo!”, Triệu Bân vỗ vỗ Đại Bằng.Tiếng kêu của Đại Bằng mới thực sự hiên ngang và khí phách, cách rất xa mà thân mình con huyết ưng kia run lên, bay không vững, đến mức Ngụy Đằng đứng trên mình nó cũng suýt nữa ngã lộn cổ xuống đất.Đợi khi đứng vững rồi, hắn ta mới nhìn ra sau.Đập vào mắt là một đám mây màu vàng sáng chói.Quả thực, nhìn từ phía xa, Đại Bằng toàn thân được phủ bằng lông vàng, chẳng phải sáng chói hay sao?“Đi mau!”, Ngụy Đằng hoang mang thúc giục tọa kỵ.Giữa nơi hoang vu hẻo lánh này, e là có kẻ giết người cướp của! Nhìn con chim vàng óng kia là biết không phải tọa kỵ bình thường, chủ nhân chắc cũng không tầm thường, nếu kẻ đó cướp của hắn ta, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.“Ngụy sư huynh, vội vàng đi đâu thế!”, Triệu Bân bật cười.“Cơ Ngân?”Ngụy Đằng đột ngột quay người lại, hắn ta đã nhận ra được đó là tiếng của ai.Chính vì đã nhận ra nên vẻ mặt hắn ta mới đột ngột thay đổi, không ngờ mình lại gặp kẻ thù cũ lại đuổi theo mình trên đường ra tông về nhà.Nhìn dáng vẻ hằm hằm của Cơ Ngân, hắn ta cũng biết chắc chắn đối phương không phải đến tìm mình để nói chuyện mà là muốn g**t ch*t hắn ta.“Thúc tổ, cứu ta!”Ngụy Đằng hét lớn lên, cố hết sức giục tọa kỵ của mình.Vì vậy mà hắn ta đã dùng đến hai lá bùa tốc hành để gia tăng tốc độ của Huyết Ưng.Huyết Ưng cũng không chịu thua kém, ó phóng nhanh như một tia sáng.Nhưng, dù có nhanh đến mấy thì nó cũng không thể nhanh hơn Đại Bằng được, chỉ mới hai ba nhịp thở là đã bị đuổi kịp.“Chạy đi đâu!”Triệu Bân dùng Tru Tiên quyết, g**t ch*t Huyết Ưng ngay chỉ bằng một kiếm.
Thế nhưng, trời không chiều lòng người.
Đợi một trận mưa có sấm sét, phải đợi rất nhiều ngày.
Sáng sớm, Đại Bằng lại giương cánh bay cao.
Mà Triệu Bân vẫn là kẻ có chí tiến thủ nhất, cầm kính viễn vọng quan sát bốn xung quanh.
Ơ?
Triệu Bân ơ một tiếng, nhắm chuẩn vào một hướng.
Hắn chưa tìm thấy địa hình trong bản đồ, nhưng lại trông thấy một người quen: Ngụy Đằng.
Không sai, là Ngụy Đằng, đứng trên một con huyết ưng.
Phải nói rằng tên này cũng thật hồn nhiên, thực lực không ra sao mà dám một mình chạy ra đây.
“Ra đây rồi thì đừng hòng về nữa”.
Triệu Bân cười khẩy, tên này nằm mơ cũng đòi đánh chết hắn, hắn phải có qua có lại mới đúng.
Để lại cũng là một tai họa ngầm, tiêu diệt sớm đi cho thanh tịnh.
Cạc!
Huyết ưng ré lên, chạy thẳng về phía Tây Bắc.
“Đuổi theo!”, Triệu Bân vỗ vỗ Đại Bằng.
Tiếng kêu của Đại Bằng mới thực sự hiên ngang và khí phách, cách rất xa mà thân mình con huyết ưng kia run lên, bay không vững, đến mức Ngụy Đằng đứng trên mình nó cũng suýt nữa ngã lộn cổ xuống đất.
Đợi khi đứng vững rồi, hắn ta mới nhìn ra sau.
Đập vào mắt là một đám mây màu vàng sáng chói.
Quả thực, nhìn từ phía xa, Đại Bằng toàn thân được phủ bằng lông vàng, chẳng phải sáng chói hay sao?
“Đi mau!”, Ngụy Đằng hoang mang thúc giục tọa kỵ.
Giữa nơi hoang vu hẻo lánh này, e là có kẻ giết người cướp của! Nhìn con chim vàng óng kia là biết không phải tọa kỵ bình thường, chủ nhân chắc cũng không tầm thường, nếu kẻ đó cướp của hắn ta, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
“Ngụy sư huynh, vội vàng đi đâu thế!”, Triệu Bân bật cười.
“Cơ Ngân?”
Ngụy Đằng đột ngột quay người lại, hắn ta đã nhận ra được đó là tiếng của ai.
Chính vì đã nhận ra nên vẻ mặt hắn ta mới đột ngột thay đổi, không ngờ mình lại gặp kẻ thù cũ lại đuổi theo mình trên đường ra tông về nhà.
Nhìn dáng vẻ hằm hằm của Cơ Ngân, hắn ta cũng biết chắc chắn đối phương không phải đến tìm mình để nói chuyện mà là muốn g**t ch*t hắn ta.
“Thúc tổ, cứu ta!”
Ngụy Đằng hét lớn lên, cố hết sức giục tọa kỵ của mình.
Vì vậy mà hắn ta đã dùng đến hai lá bùa tốc hành để gia tăng tốc độ của Huyết Ưng.
Huyết Ưng cũng không chịu thua kém, ó phóng nhanh như một tia sáng.
Nhưng, dù có nhanh đến mấy thì nó cũng không thể nhanh hơn Đại Bằng được, chỉ mới hai ba nhịp thở là đã bị đuổi kịp.
“Chạy đi đâu!”
Triệu Bân dùng Tru Tiên quyết, g**t ch*t Huyết Ưng ngay chỉ bằng một kiếm.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thế nhưng, trời không chiều lòng người.Đợi một trận mưa có sấm sét, phải đợi rất nhiều ngày.Sáng sớm, Đại Bằng lại giương cánh bay cao.Mà Triệu Bân vẫn là kẻ có chí tiến thủ nhất, cầm kính viễn vọng quan sát bốn xung quanh.Ơ?Triệu Bân ơ một tiếng, nhắm chuẩn vào một hướng.Hắn chưa tìm thấy địa hình trong bản đồ, nhưng lại trông thấy một người quen: Ngụy Đằng.Không sai, là Ngụy Đằng, đứng trên một con huyết ưng.Phải nói rằng tên này cũng thật hồn nhiên, thực lực không ra sao mà dám một mình chạy ra đây.“Ra đây rồi thì đừng hòng về nữa”.Triệu Bân cười khẩy, tên này nằm mơ cũng đòi đánh chết hắn, hắn phải có qua có lại mới đúng.Để lại cũng là một tai họa ngầm, tiêu diệt sớm đi cho thanh tịnh.Cạc!Huyết ưng ré lên, chạy thẳng về phía Tây Bắc.“Đuổi theo!”, Triệu Bân vỗ vỗ Đại Bằng.Tiếng kêu của Đại Bằng mới thực sự hiên ngang và khí phách, cách rất xa mà thân mình con huyết ưng kia run lên, bay không vững, đến mức Ngụy Đằng đứng trên mình nó cũng suýt nữa ngã lộn cổ xuống đất.Đợi khi đứng vững rồi, hắn ta mới nhìn ra sau.Đập vào mắt là một đám mây màu vàng sáng chói.Quả thực, nhìn từ phía xa, Đại Bằng toàn thân được phủ bằng lông vàng, chẳng phải sáng chói hay sao?“Đi mau!”, Ngụy Đằng hoang mang thúc giục tọa kỵ.Giữa nơi hoang vu hẻo lánh này, e là có kẻ giết người cướp của! Nhìn con chim vàng óng kia là biết không phải tọa kỵ bình thường, chủ nhân chắc cũng không tầm thường, nếu kẻ đó cướp của hắn ta, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.“Ngụy sư huynh, vội vàng đi đâu thế!”, Triệu Bân bật cười.“Cơ Ngân?”Ngụy Đằng đột ngột quay người lại, hắn ta đã nhận ra được đó là tiếng của ai.Chính vì đã nhận ra nên vẻ mặt hắn ta mới đột ngột thay đổi, không ngờ mình lại gặp kẻ thù cũ lại đuổi theo mình trên đường ra tông về nhà.Nhìn dáng vẻ hằm hằm của Cơ Ngân, hắn ta cũng biết chắc chắn đối phương không phải đến tìm mình để nói chuyện mà là muốn g**t ch*t hắn ta.“Thúc tổ, cứu ta!”Ngụy Đằng hét lớn lên, cố hết sức giục tọa kỵ của mình.Vì vậy mà hắn ta đã dùng đến hai lá bùa tốc hành để gia tăng tốc độ của Huyết Ưng.Huyết Ưng cũng không chịu thua kém, ó phóng nhanh như một tia sáng.Nhưng, dù có nhanh đến mấy thì nó cũng không thể nhanh hơn Đại Bằng được, chỉ mới hai ba nhịp thở là đã bị đuổi kịp.“Chạy đi đâu!”Triệu Bân dùng Tru Tiên quyết, g**t ch*t Huyết Ưng ngay chỉ bằng một kiếm.