Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 1593: Chương 1593
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Lão già áo đen thứ hai nhe răng cười, cũng đuổi theo không buông.Rừng núi yên tĩnh được đâu đó vài phút thì lại phát ra tiếng nổ rung trời, Địa Tạng tầng cao cực kỳ kiêu ngạo, mỗi lần ra tay đều sẽ tạo thành động tĩnh rất lớn, đứng từ bên ngoài nhìn sẽ thấy rất nhiều ngọn núi cao sừng sững bị đánh sụp từng ngọn một.“Hừ, không thoát nổi đâu”.Một người áo đen hừ lạnh, Triệu Bân vừa mới thoát khỏi khu rừng thì đã bị thủy độn của người đó cuốn trở về, biển rộng mạnh mẽ quay cuồng, sau đó nhanh chóng kết thành băng, Triệu Bân bị giam bên trong, đông lại thành một khối băng.“Chạy, sao không chạy nữa đi?”, người áo đen nọ nhếch miệng.“Thần Long Bãi Vĩ”, Triệu Bân sử dụng bí pháp, một con rồng vàng xoay quanh người hắn, mạnh mẽ phá tan lớp băng.Cấm!Người áo đen hét to, lại thay đổi ấn quyết.Đột nhiên, những cột ánh sáng từ trên trời giáng xuống, hóa thành một nhà giam, Triệu Bân vừa mới thoát khỏi lớp băng lại bị giam vào đó, phù văn từ những song sắt bay ra khóa chặt tay và chân hắn, không chỉ có lực trói buộc mà còn có lực hút cạn bá đạo.Mở!Triệu Bân quát lên thật to, mạnh mẽ dùng thiên cang hộ thể, phá tan nhà giam.“Đệ nhất tân tông, quả nhiên bất phàm”.Lão già áo đen cười âm u, một kiếm khí xuất hiện chém tới.Triệu Bân không nghĩ nhiều, giơ ngang kiếm chặn lại, cản được kiếm khí nhưng lại bị hất tung, lão già áo đen cũng theo sát ngay sau đó, đầu ngón tay có vầng sáng u ám lóe lên, ngón tay chọc thẳng đến, Triệu Bân vẫn bình tĩnh không hề biến sắc, vung tay b*n r* hơn mười phi đao, trên mỗi phi đao đều có một lá bùa lôi quang.Bùa lôi quang cấp bậc Huyền Dương, lôi quang nổ ra vẫn có chút tác dụng với Địa Tạng tầng thứ chín, đánh người áo đen khiến người đó bị choáng, khoảnh khắc đó cực kỳ đáng giá với Triệu Bân, hắn nhanh chóng định thân, dùng bùa lơ lửng, bùa tốc hành bay thẳng lên trời.“Cút xuống đây cho ta”.Người áo đen hừ lạnh, năm ngón tay mở ra hướng về phía Triệu Bân, lòng bàn tay có lực cắn nuốt đáng sợ, muốn dùng cách này để hút Triệu Bân xuống.Hắn đã đoán trước, bùa nổ được ném xuống, cùng nổ tung, mạnh mẽ nổ tung lực hút của người áo đen.Sắc mặt người áo đen trở nên dữ tợn hơn, lại ấn quyết.Bỗng nhiên, mặt đất chợt bị phá vỡ, một dây mây khổng lồ dài ngoằng như xúc tu loài bạch tuộc vút thẳng lên trời xanh, đó chính là bí pháp độn mộc.Buồn cười là nó không thể tóm được Triệu Bân.Độn mộc có nhanh thì cũng không thể nhanh bằng bùa tốc hành.Người áo đen trợn mắt đầy dữ tợn, triệu hồi thú cưỡi, một con báo đen chạy vồ đến, là loại báo biến dị, mở đôi cánh khổng lồ, chở người áo đen bay thẳng lên cao.Triệu Bân không nhìn tới, bùa tốc hành và bùa lơ lửng được ném liên tục, bay thẳng lên trời như đang chơi đùa, người hiểu hắn sẽ biết hắn muốn làm gì, đối phía với cảnh giới Địa Tạng bậc cao, phải chiến đấu một cách liều mạng, cái gọi là liều mạng đó chính là rơi từ tít trên cao xuống, tốt hơn bất kỳ bí pháp nào.Gào!Báo bay gào thét, nhanh chóng lao vút lên trời cao.Người áo đen trên lưng nó mang sắc mặt dữ tợn không sao tả nổi, cảnh giới Địa Tạng tầng thứ chín đánh Huyền Dương tầng thứ hai, lại mất nhiều sức như vậy, người đó rất bực tức.Bên này, Triệu Bân đã bay lên đủ cao, tới điểm giới hạn, hắn lại lao từ trên trời xuống, vung tay ném một loạt bùa lôi quang ra, chừng hơn trăm lá, nổ tung giữa không trung như mưa.
Lão già áo đen thứ hai nhe răng cười, cũng đuổi theo không buông.
Rừng núi yên tĩnh được đâu đó vài phút thì lại phát ra tiếng nổ rung trời, Địa Tạng tầng cao cực kỳ kiêu ngạo, mỗi lần ra tay đều sẽ tạo thành động tĩnh rất lớn, đứng từ bên ngoài nhìn sẽ thấy rất nhiều ngọn núi cao sừng sững bị đánh sụp từng ngọn một.
“Hừ, không thoát nổi đâu”.
Một người áo đen hừ lạnh, Triệu Bân vừa mới thoát khỏi khu rừng thì đã bị thủy độn của người đó cuốn trở về, biển rộng mạnh mẽ quay cuồng, sau đó nhanh chóng kết thành băng, Triệu Bân bị giam bên trong, đông lại thành một khối băng.
“Chạy, sao không chạy nữa đi?”, người áo đen nọ nhếch miệng.
“Thần Long Bãi Vĩ”, Triệu Bân sử dụng bí pháp, một con rồng vàng xoay quanh người hắn, mạnh mẽ phá tan lớp băng.
Cấm!
Người áo đen hét to, lại thay đổi ấn quyết.
Đột nhiên, những cột ánh sáng từ trên trời giáng xuống, hóa thành một nhà giam, Triệu Bân vừa mới thoát khỏi lớp băng lại bị giam vào đó, phù văn từ những song sắt bay ra khóa chặt tay và chân hắn, không chỉ có lực trói buộc mà còn có lực hút cạn bá đạo.
Mở!
Triệu Bân quát lên thật to, mạnh mẽ dùng thiên cang hộ thể, phá tan nhà giam.
“Đệ nhất tân tông, quả nhiên bất phàm”.
Lão già áo đen cười âm u, một kiếm khí xuất hiện chém tới.
Triệu Bân không nghĩ nhiều, giơ ngang kiếm chặn lại, cản được kiếm khí nhưng lại bị hất tung, lão già áo đen cũng theo sát ngay sau đó, đầu ngón tay có vầng sáng u ám lóe lên, ngón tay chọc thẳng đến, Triệu Bân vẫn bình tĩnh không hề biến sắc, vung tay b*n r* hơn mười phi đao, trên mỗi phi đao đều có một lá bùa lôi quang.
Bùa lôi quang cấp bậc Huyền Dương, lôi quang nổ ra vẫn có chút tác dụng với Địa Tạng tầng thứ chín, đánh người áo đen khiến người đó bị choáng, khoảnh khắc đó cực kỳ đáng giá với Triệu Bân, hắn nhanh chóng định thân, dùng bùa lơ lửng, bùa tốc hành bay thẳng lên trời.
“Cút xuống đây cho ta”.
Người áo đen hừ lạnh, năm ngón tay mở ra hướng về phía Triệu Bân, lòng bàn tay có lực cắn nuốt đáng sợ, muốn dùng cách này để hút Triệu Bân xuống.
Hắn đã đoán trước, bùa nổ được ném xuống, cùng nổ tung, mạnh mẽ nổ tung lực hút của người áo đen.
Sắc mặt người áo đen trở nên dữ tợn hơn, lại ấn quyết.
Bỗng nhiên, mặt đất chợt bị phá vỡ, một dây mây khổng lồ dài ngoằng như xúc tu loài bạch tuộc vút thẳng lên trời xanh, đó chính là bí pháp độn mộc.
Buồn cười là nó không thể tóm được Triệu Bân.
Độn mộc có nhanh thì cũng không thể nhanh bằng bùa tốc hành.
Người áo đen trợn mắt đầy dữ tợn, triệu hồi thú cưỡi, một con báo đen chạy vồ đến, là loại báo biến dị, mở đôi cánh khổng lồ, chở người áo đen bay thẳng lên cao.
Triệu Bân không nhìn tới, bùa tốc hành và bùa lơ lửng được ném liên tục, bay thẳng lên trời như đang chơi đùa, người hiểu hắn sẽ biết hắn muốn làm gì, đối phía với cảnh giới Địa Tạng bậc cao, phải chiến đấu một cách liều mạng, cái gọi là liều mạng đó chính là rơi từ tít trên cao xuống, tốt hơn bất kỳ bí pháp nào.
Gào!
Báo bay gào thét, nhanh chóng lao vút lên trời cao.
Người áo đen trên lưng nó mang sắc mặt dữ tợn không sao tả nổi, cảnh giới Địa Tạng tầng thứ chín đánh Huyền Dương tầng thứ hai, lại mất nhiều sức như vậy, người đó rất bực tức.
Bên này, Triệu Bân đã bay lên đủ cao, tới điểm giới hạn, hắn lại lao từ trên trời xuống, vung tay ném một loạt bùa lôi quang ra, chừng hơn trăm lá, nổ tung giữa không trung như mưa.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Lão già áo đen thứ hai nhe răng cười, cũng đuổi theo không buông.Rừng núi yên tĩnh được đâu đó vài phút thì lại phát ra tiếng nổ rung trời, Địa Tạng tầng cao cực kỳ kiêu ngạo, mỗi lần ra tay đều sẽ tạo thành động tĩnh rất lớn, đứng từ bên ngoài nhìn sẽ thấy rất nhiều ngọn núi cao sừng sững bị đánh sụp từng ngọn một.“Hừ, không thoát nổi đâu”.Một người áo đen hừ lạnh, Triệu Bân vừa mới thoát khỏi khu rừng thì đã bị thủy độn của người đó cuốn trở về, biển rộng mạnh mẽ quay cuồng, sau đó nhanh chóng kết thành băng, Triệu Bân bị giam bên trong, đông lại thành một khối băng.“Chạy, sao không chạy nữa đi?”, người áo đen nọ nhếch miệng.“Thần Long Bãi Vĩ”, Triệu Bân sử dụng bí pháp, một con rồng vàng xoay quanh người hắn, mạnh mẽ phá tan lớp băng.Cấm!Người áo đen hét to, lại thay đổi ấn quyết.Đột nhiên, những cột ánh sáng từ trên trời giáng xuống, hóa thành một nhà giam, Triệu Bân vừa mới thoát khỏi lớp băng lại bị giam vào đó, phù văn từ những song sắt bay ra khóa chặt tay và chân hắn, không chỉ có lực trói buộc mà còn có lực hút cạn bá đạo.Mở!Triệu Bân quát lên thật to, mạnh mẽ dùng thiên cang hộ thể, phá tan nhà giam.“Đệ nhất tân tông, quả nhiên bất phàm”.Lão già áo đen cười âm u, một kiếm khí xuất hiện chém tới.Triệu Bân không nghĩ nhiều, giơ ngang kiếm chặn lại, cản được kiếm khí nhưng lại bị hất tung, lão già áo đen cũng theo sát ngay sau đó, đầu ngón tay có vầng sáng u ám lóe lên, ngón tay chọc thẳng đến, Triệu Bân vẫn bình tĩnh không hề biến sắc, vung tay b*n r* hơn mười phi đao, trên mỗi phi đao đều có một lá bùa lôi quang.Bùa lôi quang cấp bậc Huyền Dương, lôi quang nổ ra vẫn có chút tác dụng với Địa Tạng tầng thứ chín, đánh người áo đen khiến người đó bị choáng, khoảnh khắc đó cực kỳ đáng giá với Triệu Bân, hắn nhanh chóng định thân, dùng bùa lơ lửng, bùa tốc hành bay thẳng lên trời.“Cút xuống đây cho ta”.Người áo đen hừ lạnh, năm ngón tay mở ra hướng về phía Triệu Bân, lòng bàn tay có lực cắn nuốt đáng sợ, muốn dùng cách này để hút Triệu Bân xuống.Hắn đã đoán trước, bùa nổ được ném xuống, cùng nổ tung, mạnh mẽ nổ tung lực hút của người áo đen.Sắc mặt người áo đen trở nên dữ tợn hơn, lại ấn quyết.Bỗng nhiên, mặt đất chợt bị phá vỡ, một dây mây khổng lồ dài ngoằng như xúc tu loài bạch tuộc vút thẳng lên trời xanh, đó chính là bí pháp độn mộc.Buồn cười là nó không thể tóm được Triệu Bân.Độn mộc có nhanh thì cũng không thể nhanh bằng bùa tốc hành.Người áo đen trợn mắt đầy dữ tợn, triệu hồi thú cưỡi, một con báo đen chạy vồ đến, là loại báo biến dị, mở đôi cánh khổng lồ, chở người áo đen bay thẳng lên cao.Triệu Bân không nhìn tới, bùa tốc hành và bùa lơ lửng được ném liên tục, bay thẳng lên trời như đang chơi đùa, người hiểu hắn sẽ biết hắn muốn làm gì, đối phía với cảnh giới Địa Tạng bậc cao, phải chiến đấu một cách liều mạng, cái gọi là liều mạng đó chính là rơi từ tít trên cao xuống, tốt hơn bất kỳ bí pháp nào.Gào!Báo bay gào thét, nhanh chóng lao vút lên trời cao.Người áo đen trên lưng nó mang sắc mặt dữ tợn không sao tả nổi, cảnh giới Địa Tạng tầng thứ chín đánh Huyền Dương tầng thứ hai, lại mất nhiều sức như vậy, người đó rất bực tức.Bên này, Triệu Bân đã bay lên đủ cao, tới điểm giới hạn, hắn lại lao từ trên trời xuống, vung tay ném một loạt bùa lôi quang ra, chừng hơn trăm lá, nổ tung giữa không trung như mưa.