Thành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng…

Chương 158: 158: Chương 149

Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất NướcTác giả: Đoàn Tử Lai TậpTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng… Tần Tranh cụp mắt, lẩm bẩm một câu gì đó rất khẽ, Sở Thừa Tắc không nghe rõ nên nhích lại gần hơn.“Cái gì?”Nhưng Tần Tranh lại lùi ra sau, giả vờ ngáp một cái rồi đi vào trong nhà.“Buồn ngủ quá, thiếp phải đi ngủ đây.”Sở Thừa Tắc nhìn theo bóng cô, khẽ nở nụ cười.Trên tóc y còn có nước, không thể để ướt thế này đi ngủ được nên bèn đứng một mình ngoài sân một lát.Ngoài sân, đàn đom đom vẫn còn bay lượn lập lòe trên những tán cây, ngọn cỏ.Trên trời là cả một dãy ngân hà.Căn nhà nhỏ đơn sơ trên núi này dường như cũng có ngàn sao.Sở Thừa Tắc ngắm nhìn dãy núi xa xa đang lẩn khuất trong bóng đêm và sương mù, đó là hướng kinh thành.Trong đêm, ánh mắt hờ hững cũng trở nên sắc bén hơn.——Sau khi giải quyết được vấn đề lương thực, Tần Tranh có đủ thời gian để bắt đầu trù tính việc làm thế nào biến đường cáp treo sau núi thành cây cầu treo.Tuy nhiên trải qua việc bạo động hôm trước, vì sự an toàn của nữ tử trong trại, việc ra khỏi trại cũng trở nên nghiêm ngặt hơn.Tần Tranh cứ tưởng chuyện này đã kết thúc, không ngờ mới sáng sớm, vừa dùng bữa sáng xong, Vương đại nương đã đến tìm cô.Thì ra là đêm qua Vương cô nương kia nghĩ quẩn, sau khi được cứu thoát sáng nay lại bắt đầu gây chuyện, Vương đại nương bảo Tần Tranh cùng bà qua đó xem sao.Xảy ra chuyện như vậy, để trấn an lòng người, đương nhiên phải có một người có uy tín trong trại đến an ủi mới được.Tuy nhiên cha mẹ Lâm Nghiêu đã qua đời, bản thân hắn lại chưa lập gia đình nên phải do nhũ mẫu của hắn là Vương đại nương thay mặt.Sở Thừa Tắc là quân sư trong trại, Vương đại nương gọi Tần Tranh theo là đang âm thầm thể hiện với những người khác trong trại địa vị của phu thê họ hiện nay.Tần Tranh từ chối: “Ừm… Con và Vương cô nương kia chỉ gặp mặt vài lần.Cô ấy mới gặp chuyện không hay, nên để trưởng bối thân thuộc như đại nương đến an ủi thì hơn, con đi e là không thích hợp cho lắm.”Tần Tranh biết Vương đại nương có ý tốt nhưng nghĩ lại hành vi của Vương cô nương kia, bảo cô đi an ủi nàng ta, cô thật sư không biết nói gì.Trận bạo động suýt nữa là gây tao họa lớn đêm qua, nếu nói những tên cầm đầu xúi giục là đầu sỏ gây nên thì Vương cô nương vừa là người bị hại vừa là nhân tố châm ngòi cho trận bạo động ấy.Tần Tranh không quan tâm nàng ta thích ai, cô chỉ hy vọng từ nay nàng ta có thể an phận một chút.Đợi phía Thẩm Ngạn Chi bị triều đình ép lui quân, bước tiếp theo của Sở Thừa Tắc chắc chắn là thành Thanh Châu, đến lúc đó vào thành chiêu binh mãi mã, giương cao cờ khởi nghĩa, khi đó một Kỳ Vân Trại nhỏ bé sẽ không là gì cả.Khoảng cách giữa Vương cô nương kia và Lâm Nghiêu sẽ ngày càng xa, e là muốn gặp lại cũng khó.Vương đại nương nhận ra sự khó xử của cô, thở dài bảo: “Đây là ý của trại chủ.Để Trình phu nhân chê cười rồi, trại chủ chưa lập gia đình, chuyện này… bản thân nó cũng khó ra mặt, ta lại là người thô lỗ nên mới nhờ cô đi cùng.”Ý của Lâm Nghiêu?Là Lâm Nghiêu muốn giúp Sở Thừa Tắc xây dựng uy tín trong trại ư?Sở Thừa Tắc dùng bữa sáng xong là đến bãi luyện võ để huấn luyện.Đám sơn tặc này chưa từng trải qua huấn luyện chính quy, đánh tập kích hù dọa người ta còn được, nếu chính diện giao đấu với quân lính chuyên nghiệp thì sẽ không ra hàng ngũ gì.Y dạy lại từ đầu, hơi mất công sức một chút, trong thời gian không thể trở nên tinh nhuệ ngay nhưng ít ra nhìn cũng giống một đội quân, nếu không đến lúc khởi nghĩa, dưới trướng cũng chỉ là một đám ô hợp..

Tần Tranh cụp mắt, lẩm bẩm một câu gì đó rất khẽ, Sở Thừa Tắc không nghe rõ nên nhích lại gần hơn.

“Cái gì?”

Nhưng Tần Tranh lại lùi ra sau, giả vờ ngáp một cái rồi đi vào trong nhà.

“Buồn ngủ quá, thiếp phải đi ngủ đây.”

Sở Thừa Tắc nhìn theo bóng cô, khẽ nở nụ cười.

Trên tóc y còn có nước, không thể để ướt thế này đi ngủ được nên bèn đứng một mình ngoài sân một lát.

Ngoài sân, đàn đom đom vẫn còn bay lượn lập lòe trên những tán cây, ngọn cỏ.

Trên trời là cả một dãy ngân hà.

Căn nhà nhỏ đơn sơ trên núi này dường như cũng có ngàn sao.

Sở Thừa Tắc ngắm nhìn dãy núi xa xa đang lẩn khuất trong bóng đêm và sương mù, đó là hướng kinh thành.

Trong đêm, ánh mắt hờ hững cũng trở nên sắc bén hơn.

——

Sau khi giải quyết được vấn đề lương thực, Tần Tranh có đủ thời gian để bắt đầu trù tính việc làm thế nào biến đường cáp treo sau núi thành cây cầu treo.

Tuy nhiên trải qua việc bạo động hôm trước, vì sự an toàn của nữ tử trong trại, việc ra khỏi trại cũng trở nên nghiêm ngặt hơn.

Tần Tranh cứ tưởng chuyện này đã kết thúc, không ngờ mới sáng sớm, vừa dùng bữa sáng xong, Vương đại nương đã đến tìm cô.

Thì ra là đêm qua Vương cô nương kia nghĩ quẩn, sau khi được cứu thoát sáng nay lại bắt đầu gây chuyện, Vương đại nương bảo Tần Tranh cùng bà qua đó xem sao.

Xảy ra chuyện như vậy, để trấn an lòng người, đương nhiên phải có một người có uy tín trong trại đến an ủi mới được.

Tuy nhiên cha mẹ Lâm Nghiêu đã qua đời, bản thân hắn lại chưa lập gia đình nên phải do nhũ mẫu của hắn là Vương đại nương thay mặt.

Sở Thừa Tắc là quân sư trong trại, Vương đại nương gọi Tần Tranh theo là đang âm thầm thể hiện với những người khác trong trại địa vị của phu thê họ hiện nay.

Tần Tranh từ chối: “Ừm… Con và Vương cô nương kia chỉ gặp mặt vài lần.

Cô ấy mới gặp chuyện không hay, nên để trưởng bối thân thuộc như đại nương đến an ủi thì hơn, con đi e là không thích hợp cho lắm.”

Tần Tranh biết Vương đại nương có ý tốt nhưng nghĩ lại hành vi của Vương cô nương kia, bảo cô đi an ủi nàng ta, cô thật sư không biết nói gì.

Trận bạo động suýt nữa là gây tao họa lớn đêm qua, nếu nói những tên cầm đầu xúi giục là đầu sỏ gây nên thì Vương cô nương vừa là người bị hại vừa là nhân tố châm ngòi cho trận bạo động ấy.

Tần Tranh không quan tâm nàng ta thích ai, cô chỉ hy vọng từ nay nàng ta có thể an phận một chút.

Đợi phía Thẩm Ngạn Chi bị triều đình ép lui quân, bước tiếp theo của Sở Thừa Tắc chắc chắn là thành Thanh Châu, đến lúc đó vào thành chiêu binh mãi mã, giương cao cờ khởi nghĩa, khi đó một Kỳ Vân Trại nhỏ bé sẽ không là gì cả.

Khoảng cách giữa Vương cô nương kia và Lâm Nghiêu sẽ ngày càng xa, e là muốn gặp lại cũng khó.

Vương đại nương nhận ra sự khó xử của cô, thở dài bảo: “Đây là ý của trại chủ.

Để Trình phu nhân chê cười rồi, trại chủ chưa lập gia đình, chuyện này… bản thân nó cũng khó ra mặt, ta lại là người thô lỗ nên mới nhờ cô đi cùng.”

Ý của Lâm Nghiêu?

Là Lâm Nghiêu muốn giúp Sở Thừa Tắc xây dựng uy tín trong trại ư?

Sở Thừa Tắc dùng bữa sáng xong là đến bãi luyện võ để huấn luyện.

Đám sơn tặc này chưa từng trải qua huấn luyện chính quy, đánh tập kích hù dọa người ta còn được, nếu chính diện giao đấu với quân lính chuyên nghiệp thì sẽ không ra hàng ngũ gì.

Y dạy lại từ đầu, hơi mất công sức một chút, trong thời gian không thể trở nên tinh nhuệ ngay nhưng ít ra nhìn cũng giống một đội quân, nếu không đến lúc khởi nghĩa, dưới trướng cũng chỉ là một đám ô hợp..

Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất NướcTác giả: Đoàn Tử Lai TậpTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng… Tần Tranh cụp mắt, lẩm bẩm một câu gì đó rất khẽ, Sở Thừa Tắc không nghe rõ nên nhích lại gần hơn.“Cái gì?”Nhưng Tần Tranh lại lùi ra sau, giả vờ ngáp một cái rồi đi vào trong nhà.“Buồn ngủ quá, thiếp phải đi ngủ đây.”Sở Thừa Tắc nhìn theo bóng cô, khẽ nở nụ cười.Trên tóc y còn có nước, không thể để ướt thế này đi ngủ được nên bèn đứng một mình ngoài sân một lát.Ngoài sân, đàn đom đom vẫn còn bay lượn lập lòe trên những tán cây, ngọn cỏ.Trên trời là cả một dãy ngân hà.Căn nhà nhỏ đơn sơ trên núi này dường như cũng có ngàn sao.Sở Thừa Tắc ngắm nhìn dãy núi xa xa đang lẩn khuất trong bóng đêm và sương mù, đó là hướng kinh thành.Trong đêm, ánh mắt hờ hững cũng trở nên sắc bén hơn.——Sau khi giải quyết được vấn đề lương thực, Tần Tranh có đủ thời gian để bắt đầu trù tính việc làm thế nào biến đường cáp treo sau núi thành cây cầu treo.Tuy nhiên trải qua việc bạo động hôm trước, vì sự an toàn của nữ tử trong trại, việc ra khỏi trại cũng trở nên nghiêm ngặt hơn.Tần Tranh cứ tưởng chuyện này đã kết thúc, không ngờ mới sáng sớm, vừa dùng bữa sáng xong, Vương đại nương đã đến tìm cô.Thì ra là đêm qua Vương cô nương kia nghĩ quẩn, sau khi được cứu thoát sáng nay lại bắt đầu gây chuyện, Vương đại nương bảo Tần Tranh cùng bà qua đó xem sao.Xảy ra chuyện như vậy, để trấn an lòng người, đương nhiên phải có một người có uy tín trong trại đến an ủi mới được.Tuy nhiên cha mẹ Lâm Nghiêu đã qua đời, bản thân hắn lại chưa lập gia đình nên phải do nhũ mẫu của hắn là Vương đại nương thay mặt.Sở Thừa Tắc là quân sư trong trại, Vương đại nương gọi Tần Tranh theo là đang âm thầm thể hiện với những người khác trong trại địa vị của phu thê họ hiện nay.Tần Tranh từ chối: “Ừm… Con và Vương cô nương kia chỉ gặp mặt vài lần.Cô ấy mới gặp chuyện không hay, nên để trưởng bối thân thuộc như đại nương đến an ủi thì hơn, con đi e là không thích hợp cho lắm.”Tần Tranh biết Vương đại nương có ý tốt nhưng nghĩ lại hành vi của Vương cô nương kia, bảo cô đi an ủi nàng ta, cô thật sư không biết nói gì.Trận bạo động suýt nữa là gây tao họa lớn đêm qua, nếu nói những tên cầm đầu xúi giục là đầu sỏ gây nên thì Vương cô nương vừa là người bị hại vừa là nhân tố châm ngòi cho trận bạo động ấy.Tần Tranh không quan tâm nàng ta thích ai, cô chỉ hy vọng từ nay nàng ta có thể an phận một chút.Đợi phía Thẩm Ngạn Chi bị triều đình ép lui quân, bước tiếp theo của Sở Thừa Tắc chắc chắn là thành Thanh Châu, đến lúc đó vào thành chiêu binh mãi mã, giương cao cờ khởi nghĩa, khi đó một Kỳ Vân Trại nhỏ bé sẽ không là gì cả.Khoảng cách giữa Vương cô nương kia và Lâm Nghiêu sẽ ngày càng xa, e là muốn gặp lại cũng khó.Vương đại nương nhận ra sự khó xử của cô, thở dài bảo: “Đây là ý của trại chủ.Để Trình phu nhân chê cười rồi, trại chủ chưa lập gia đình, chuyện này… bản thân nó cũng khó ra mặt, ta lại là người thô lỗ nên mới nhờ cô đi cùng.”Ý của Lâm Nghiêu?Là Lâm Nghiêu muốn giúp Sở Thừa Tắc xây dựng uy tín trong trại ư?Sở Thừa Tắc dùng bữa sáng xong là đến bãi luyện võ để huấn luyện.Đám sơn tặc này chưa từng trải qua huấn luyện chính quy, đánh tập kích hù dọa người ta còn được, nếu chính diện giao đấu với quân lính chuyên nghiệp thì sẽ không ra hàng ngũ gì.Y dạy lại từ đầu, hơi mất công sức một chút, trong thời gian không thể trở nên tinh nhuệ ngay nhưng ít ra nhìn cũng giống một đội quân, nếu không đến lúc khởi nghĩa, dưới trướng cũng chỉ là một đám ô hợp..

Chương 158: 158: Chương 149