Thành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng…
Chương 218: 218: Chương 209
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất NướcTác giả: Đoàn Tử Lai TậpTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng… Sau khi từ chùa về, lúc y và mấy người Tống Hạc Khanh bàn chuyện, cô lấy cơ đi giám sát công trình để đặc biệt chọn cho y một món quà sinh nhật.Tống Hạc Khanh nói sinh nhật của thái tử là vào tháng Giêng nhưng y lại nói sinh nhật của mình vào hôm nay.Bất luận là bình thường hay hôm nay đi bái tế, dường như y không hề có chút kính trọng tổ tiên họ Sở, hơn nữa tính cách và năng lực của y đều hoàn toàn khác hẳn với những gì trong sách miêu tả về thái tử.Tần Tranh ngẫm nghĩ hồi lâu, đột nhiên ý thức được một vấn đề mà trước kia mình chưa bao giờ nghĩ đến: Có khi nào y cũng xuyên qua không?Bởi vì cô không phải là thái tử phi nên trước kia nghe Sở Thừa Tắc nói những chuyện khác thường, phản ứng đầu tiên chính là phải chăng y phát hiện điều gì nên đang thăm dò mình.Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều có manh mối hết.Nếu y cũng xuyên qua, vậy việc trước nay y không hỏi tại sao cô lại hiểu công trình kiến trúc hay bảo khi nào cô muốn nói thì nói là vì có lẽ đã phát hiện ra cô không phải là thái tử phi, y hiểu sự lo lắng của cô nên mới bao dung như vậy.Nghĩ thông điểm này, Tần Tranh cảm thấy trong lòng hơi hồi hộp.Chuẩn bị quà sinh nhật, một mặt là thật lòng muốn chúc mừng sinh nhật y, một mặt cũng muốn kiểm chứng phát đoán của mình..
Sau khi từ chùa về, lúc y và mấy người Tống Hạc Khanh bàn chuyện, cô lấy cơ đi giám sát công trình để đặc biệt chọn cho y một món quà sinh nhật.
Tống Hạc Khanh nói sinh nhật của thái tử là vào tháng Giêng nhưng y lại nói sinh nhật của mình vào hôm nay.
Bất luận là bình thường hay hôm nay đi bái tế, dường như y không hề có chút kính trọng tổ tiên họ Sở, hơn nữa tính cách và năng lực của y đều hoàn toàn khác hẳn với những gì trong sách miêu tả về thái tử.
Tần Tranh ngẫm nghĩ hồi lâu, đột nhiên ý thức được một vấn đề mà trước kia mình chưa bao giờ nghĩ đến: Có khi nào y cũng xuyên qua không?
Bởi vì cô không phải là thái tử phi nên trước kia nghe Sở Thừa Tắc nói những chuyện khác thường, phản ứng đầu tiên chính là phải chăng y phát hiện điều gì nên đang thăm dò mình.
Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều có manh mối hết.
Nếu y cũng xuyên qua, vậy việc trước nay y không hỏi tại sao cô lại hiểu công trình kiến trúc hay bảo khi nào cô muốn nói thì nói là vì có lẽ đã phát hiện ra cô không phải là thái tử phi, y hiểu sự lo lắng của cô nên mới bao dung như vậy.
Nghĩ thông điểm này, Tần Tranh cảm thấy trong lòng hơi hồi hộp.
Chuẩn bị quà sinh nhật, một mặt là thật lòng muốn chúc mừng sinh nhật y, một mặt cũng muốn kiểm chứng phát đoán của mình.
.
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất NướcTác giả: Đoàn Tử Lai TậpTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng… Sau khi từ chùa về, lúc y và mấy người Tống Hạc Khanh bàn chuyện, cô lấy cơ đi giám sát công trình để đặc biệt chọn cho y một món quà sinh nhật.Tống Hạc Khanh nói sinh nhật của thái tử là vào tháng Giêng nhưng y lại nói sinh nhật của mình vào hôm nay.Bất luận là bình thường hay hôm nay đi bái tế, dường như y không hề có chút kính trọng tổ tiên họ Sở, hơn nữa tính cách và năng lực của y đều hoàn toàn khác hẳn với những gì trong sách miêu tả về thái tử.Tần Tranh ngẫm nghĩ hồi lâu, đột nhiên ý thức được một vấn đề mà trước kia mình chưa bao giờ nghĩ đến: Có khi nào y cũng xuyên qua không?Bởi vì cô không phải là thái tử phi nên trước kia nghe Sở Thừa Tắc nói những chuyện khác thường, phản ứng đầu tiên chính là phải chăng y phát hiện điều gì nên đang thăm dò mình.Bây giờ nghĩ lại, tất cả đều có manh mối hết.Nếu y cũng xuyên qua, vậy việc trước nay y không hỏi tại sao cô lại hiểu công trình kiến trúc hay bảo khi nào cô muốn nói thì nói là vì có lẽ đã phát hiện ra cô không phải là thái tử phi, y hiểu sự lo lắng của cô nên mới bao dung như vậy.Nghĩ thông điểm này, Tần Tranh cảm thấy trong lòng hơi hồi hộp.Chuẩn bị quà sinh nhật, một mặt là thật lòng muốn chúc mừng sinh nhật y, một mặt cũng muốn kiểm chứng phát đoán của mình..