Thành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng…
Chương 222: 222: Chương 213
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất NướcTác giả: Đoàn Tử Lai TậpTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng… Tối đến, Tần Tranh thấy trong phòng có thêm một giá sách mới, biết chắc chắn là do Sở Thừa Tắc sai người mang đến thì thầm nghĩ cuối cùng những cuốn sách về công trình kiến trúc của thời đại này mà cô xem dạo này cũng có chỗ để rồi.Cô đặt một chồng sách cũ gồm “Thủy kinh chú”, “Ngô địa ký”, “Khảo công ký”… và những sách chú giải mà người xưa đã phê lên giá sách.Tầng phía dưới của giá sách đã để không ít sách của Sở Thừa Tắc.Để tiện sau này tiện lấy sách xem, cô đặt sách của mình lên tầng trên.Lúc tiện thể nhìn lướt qua sách của Sở Thừa Tắc, vốn cứ tưởng sẽ là những cuốn sách binh pháp khó nhằn hay quốc sách gì đó, nhưng sau khi nhìn tên sách, mắt cô trợn tròn lên, người như bị sét đánh.“Nước mắt quý phi”, “Ngô nương ba lần xuất giá”, “Quý thiếp của Lý phủ”, “Cẩm y khí phụ”…So với những cuốn sách học thuật ở tầng trên, quả thật là… chói mắt.Tần Tranh nhớ ra đêm qua mình đã hỏi Sở Thừa Tắc về cuốn “Quý phụ Hầu môn”, trong lòng bỗng có một suy đoán rất vi diệu.Đừng nói là Sở Thừa Tắc nghĩ rằng cô thích xem những thứ này nên cố tình sưu tầm về nha.Cô tiện tay lật vài cuốn ra xem, những câu chuyện khuôn mẫu nhàm chán, đọc giết thời gian còn được, nhưng hiện nay Tần Tranh không có thời gian đâu mà xem.—Lúc Sở Thừa Tắc về phòng, Tần Tranh đang cầm một cuốn “Ngô địa ký”, y liếc nhìn giá sách ở góc phòng, khẽ hắng một cái.Tần Tranh ngước đầu nhìn y.“Về rồi à.”.||||| Truyện đề cử: Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi |||||Sở Thừa Tắc gật đầu, rút cuốn “Tây lâu xuân nguyệt” trên giá sách ra, vờ như vô tình đặt lên bàn, hắng giọng vài cái nữa rồi mới nói: “Cuốn này đang bán rất chạy trong các hiệu sách, vì chiến loạn mà đứt hàng rồi, nàng rảnh thì có thể xem thử.”Tần Tranh cảm thấy vì một câu nói của cô tối qua mà y tìm nhiều sách như vậy về thì thật là có lòng nên bèn cười bảo: “Chàng bận rộn chính sự, không cần tốn thời gian đi chọn cho thiếp nhiều sách như thế.”Lời của Lâm Nghiêu lại vang lên bên tai Sở Thừa Tắc.Tào tham tướng không hiểu biết về hí khúc nên mới khiến Tào phu nhân dần dần không nói chuyện với hắn nữa, cuối cùng thân mật với một lang quân hiểu về hí khúc…Mặt y căng ra, gần như là nghiến răng thốt ra từng tiếng một: “Không phải chọn cho nàng không đâu.Bình thường ta… cũng đọc những thứ này.”Tần Tranh ngước đầu khỏi cuốn “Ngô địa chí” với vẻ mặt hoang mang.Thì ra là để y đọc.Sợ cô không tin, Sở Thừa Tắc tiếp tục cắn răng kể sơ lại câu chuyện trong “Tây lâu xuân nguyệt”, còn bình luận vài câu: “Chưa thành hôn mà đã làm mất trong sạch của nữ tử như thế là không tốt.Tú tài kia đề tên bảng vàng rồi quay về mối mai cưới hỏi con gái của hương thân kia thì nàng ta đã không phải chịu khổ.”Tần Tranh nghe y nói trơn tru như thế thì càng chấn kinh.Trước đó, đánh chết cô cũng không tin Sở Thừa Tắc lại đọc những thứ như vậy.Cô nuốt nước miếng, cố nén sự kinh hoàng trong lòng, gật đầu phụ họa.“Ừm, đúng là như vậy.”Sở Thừa Tắc thấy cô có vẻ mặt “hoài nghi nhân sinh” như thế thì cảm thấy không đúng lắm nhưng tình hình trước mắt khá tốt, về sau cô thường thảo luận với y những cuốn sách này là được.Ban ngày y bận đến tối mặt, cùng lắm thì tối về tranh thủ thời gian nhàn rồi, cố gắng đọc cho hết những cuốn truyện còn lại.Y đọc binh thư còn nhanh như gió, đọc những sách này chắc còn nhanh hơn.Vì thế trước khi đi ngủ, khi thấy Sở Thừa Tắc ôm cuốn “Cẩm y khí phụ” ngồi bên đèn, cau mày đọc sách, cuối cùng Tần Tranh cũng đã tin vị thái tử điện hạ này là người nghiện tiểu thuyết, mà tiểu thuyết ấy là loại tiểu thuyết ngôn tình của thời đại này.—.
Tối đến, Tần Tranh thấy trong phòng có thêm một giá sách mới, biết chắc chắn là do Sở Thừa Tắc sai người mang đến thì thầm nghĩ cuối cùng những cuốn sách về công trình kiến trúc của thời đại này mà cô xem dạo này cũng có chỗ để rồi.
Cô đặt một chồng sách cũ gồm “Thủy kinh chú”, “Ngô địa ký”, “Khảo công ký”… và những sách chú giải mà người xưa đã phê lên giá sách.
Tầng phía dưới của giá sách đã để không ít sách của Sở Thừa Tắc.
Để tiện sau này tiện lấy sách xem, cô đặt sách của mình lên tầng trên.
Lúc tiện thể nhìn lướt qua sách của Sở Thừa Tắc, vốn cứ tưởng sẽ là những cuốn sách binh pháp khó nhằn hay quốc sách gì đó, nhưng sau khi nhìn tên sách, mắt cô trợn tròn lên, người như bị sét đánh.
“Nước mắt quý phi”, “Ngô nương ba lần xuất giá”, “Quý thiếp của Lý phủ”, “Cẩm y khí phụ”…
So với những cuốn sách học thuật ở tầng trên, quả thật là… chói mắt.
Tần Tranh nhớ ra đêm qua mình đã hỏi Sở Thừa Tắc về cuốn “Quý phụ Hầu môn”, trong lòng bỗng có một suy đoán rất vi diệu.
Đừng nói là Sở Thừa Tắc nghĩ rằng cô thích xem những thứ này nên cố tình sưu tầm về nha.
Cô tiện tay lật vài cuốn ra xem, những câu chuyện khuôn mẫu nhàm chán, đọc giết thời gian còn được, nhưng hiện nay Tần Tranh không có thời gian đâu mà xem.
—
Lúc Sở Thừa Tắc về phòng, Tần Tranh đang cầm một cuốn “Ngô địa ký”, y liếc nhìn giá sách ở góc phòng, khẽ hắng một cái.
Tần Tranh ngước đầu nhìn y.
“Về rồi à.”.
||||| Truyện đề cử: Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi |||||
Sở Thừa Tắc gật đầu, rút cuốn “Tây lâu xuân nguyệt” trên giá sách ra, vờ như vô tình đặt lên bàn, hắng giọng vài cái nữa rồi mới nói: “Cuốn này đang bán rất chạy trong các hiệu sách, vì chiến loạn mà đứt hàng rồi, nàng rảnh thì có thể xem thử.”
Tần Tranh cảm thấy vì một câu nói của cô tối qua mà y tìm nhiều sách như vậy về thì thật là có lòng nên bèn cười bảo: “Chàng bận rộn chính sự, không cần tốn thời gian đi chọn cho thiếp nhiều sách như thế.”
Lời của Lâm Nghiêu lại vang lên bên tai Sở Thừa Tắc.
Tào tham tướng không hiểu biết về hí khúc nên mới khiến Tào phu nhân dần dần không nói chuyện với hắn nữa, cuối cùng thân mật với một lang quân hiểu về hí khúc…
Mặt y căng ra, gần như là nghiến răng thốt ra từng tiếng một: “Không phải chọn cho nàng không đâu.
Bình thường ta… cũng đọc những thứ này.”
Tần Tranh ngước đầu khỏi cuốn “Ngô địa chí” với vẻ mặt hoang mang.
Thì ra là để y đọc.
Sợ cô không tin, Sở Thừa Tắc tiếp tục cắn răng kể sơ lại câu chuyện trong “Tây lâu xuân nguyệt”, còn bình luận vài câu: “Chưa thành hôn mà đã làm mất trong sạch của nữ tử như thế là không tốt.
Tú tài kia đề tên bảng vàng rồi quay về mối mai cưới hỏi con gái của hương thân kia thì nàng ta đã không phải chịu khổ.”
Tần Tranh nghe y nói trơn tru như thế thì càng chấn kinh.
Trước đó, đánh chết cô cũng không tin Sở Thừa Tắc lại đọc những thứ như vậy.
Cô nuốt nước miếng, cố nén sự kinh hoàng trong lòng, gật đầu phụ họa.
“Ừm, đúng là như vậy.”
Sở Thừa Tắc thấy cô có vẻ mặt “hoài nghi nhân sinh” như thế thì cảm thấy không đúng lắm nhưng tình hình trước mắt khá tốt, về sau cô thường thảo luận với y những cuốn sách này là được.
Ban ngày y bận đến tối mặt, cùng lắm thì tối về tranh thủ thời gian nhàn rồi, cố gắng đọc cho hết những cuốn truyện còn lại.
Y đọc binh thư còn nhanh như gió, đọc những sách này chắc còn nhanh hơn.
Vì thế trước khi đi ngủ, khi thấy Sở Thừa Tắc ôm cuốn “Cẩm y khí phụ” ngồi bên đèn, cau mày đọc sách, cuối cùng Tần Tranh cũng đã tin vị thái tử điện hạ này là người nghiện tiểu thuyết, mà tiểu thuyết ấy là loại tiểu thuyết ngôn tình của thời đại này.
—.
Xuyên Thành Thái Tử Phi Bị Mất NướcTác giả: Đoàn Tử Lai TậpTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngThành Biện Kinh bị vây hãm, Sở Quốc đã sụp đổ. Đông Cung – nơi ngày xưa phồn hoa lộng lẫy, nay chỉ còn lại một mảng tiêu điều tan tác. “Nương nương, thành đã bị phá, mời người ra đi để giữ gìn tôn nghiêm.” Một thái giám già tay nâng lụa trắng đứng trước điện, lời lẽ khá cung kính nhưng giọng điệu thì rất rắn rỏi. Tần Tranh nhìn gương mặt già nua đầy những nếp nhăn này, hoàn toàn ngơ ngác. Xuyên qua rồi sao? Thấy Tần Tranh im lặng khá lâu, tay thái giám già tưởng nàng không muốn nên nói tiếp: “Bệ hạ có chỉ, hễ là nữ nhân trong hoàng thất thì phải tự vẫn để đảm bảo tôn nghiêm. Các nương nương và công chúa trong cung đều đã tự kết liễu rồi, thái tử phi nương nương cũng lên đường đi thôi.” Nghe gã thái giám già nói thế, Tần Tranh có đôi chút ấn tượng. Đây là tình tiết trong phần ngoại truyện của bộ truyện ngôn tình cổ đại mà cô đã đọc mấy ngày trước, kể về chuyện giữa nhân vật phản diện và ánh trăng sáng đã chết của hắn ta. Cho nên… Cô đã xuyên thành thái tử phi của Sở Quốc – ánh trăng… Tối đến, Tần Tranh thấy trong phòng có thêm một giá sách mới, biết chắc chắn là do Sở Thừa Tắc sai người mang đến thì thầm nghĩ cuối cùng những cuốn sách về công trình kiến trúc của thời đại này mà cô xem dạo này cũng có chỗ để rồi.Cô đặt một chồng sách cũ gồm “Thủy kinh chú”, “Ngô địa ký”, “Khảo công ký”… và những sách chú giải mà người xưa đã phê lên giá sách.Tầng phía dưới của giá sách đã để không ít sách của Sở Thừa Tắc.Để tiện sau này tiện lấy sách xem, cô đặt sách của mình lên tầng trên.Lúc tiện thể nhìn lướt qua sách của Sở Thừa Tắc, vốn cứ tưởng sẽ là những cuốn sách binh pháp khó nhằn hay quốc sách gì đó, nhưng sau khi nhìn tên sách, mắt cô trợn tròn lên, người như bị sét đánh.“Nước mắt quý phi”, “Ngô nương ba lần xuất giá”, “Quý thiếp của Lý phủ”, “Cẩm y khí phụ”…So với những cuốn sách học thuật ở tầng trên, quả thật là… chói mắt.Tần Tranh nhớ ra đêm qua mình đã hỏi Sở Thừa Tắc về cuốn “Quý phụ Hầu môn”, trong lòng bỗng có một suy đoán rất vi diệu.Đừng nói là Sở Thừa Tắc nghĩ rằng cô thích xem những thứ này nên cố tình sưu tầm về nha.Cô tiện tay lật vài cuốn ra xem, những câu chuyện khuôn mẫu nhàm chán, đọc giết thời gian còn được, nhưng hiện nay Tần Tranh không có thời gian đâu mà xem.—Lúc Sở Thừa Tắc về phòng, Tần Tranh đang cầm một cuốn “Ngô địa ký”, y liếc nhìn giá sách ở góc phòng, khẽ hắng một cái.Tần Tranh ngước đầu nhìn y.“Về rồi à.”.||||| Truyện đề cử: Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi |||||Sở Thừa Tắc gật đầu, rút cuốn “Tây lâu xuân nguyệt” trên giá sách ra, vờ như vô tình đặt lên bàn, hắng giọng vài cái nữa rồi mới nói: “Cuốn này đang bán rất chạy trong các hiệu sách, vì chiến loạn mà đứt hàng rồi, nàng rảnh thì có thể xem thử.”Tần Tranh cảm thấy vì một câu nói của cô tối qua mà y tìm nhiều sách như vậy về thì thật là có lòng nên bèn cười bảo: “Chàng bận rộn chính sự, không cần tốn thời gian đi chọn cho thiếp nhiều sách như thế.”Lời của Lâm Nghiêu lại vang lên bên tai Sở Thừa Tắc.Tào tham tướng không hiểu biết về hí khúc nên mới khiến Tào phu nhân dần dần không nói chuyện với hắn nữa, cuối cùng thân mật với một lang quân hiểu về hí khúc…Mặt y căng ra, gần như là nghiến răng thốt ra từng tiếng một: “Không phải chọn cho nàng không đâu.Bình thường ta… cũng đọc những thứ này.”Tần Tranh ngước đầu khỏi cuốn “Ngô địa chí” với vẻ mặt hoang mang.Thì ra là để y đọc.Sợ cô không tin, Sở Thừa Tắc tiếp tục cắn răng kể sơ lại câu chuyện trong “Tây lâu xuân nguyệt”, còn bình luận vài câu: “Chưa thành hôn mà đã làm mất trong sạch của nữ tử như thế là không tốt.Tú tài kia đề tên bảng vàng rồi quay về mối mai cưới hỏi con gái của hương thân kia thì nàng ta đã không phải chịu khổ.”Tần Tranh nghe y nói trơn tru như thế thì càng chấn kinh.Trước đó, đánh chết cô cũng không tin Sở Thừa Tắc lại đọc những thứ như vậy.Cô nuốt nước miếng, cố nén sự kinh hoàng trong lòng, gật đầu phụ họa.“Ừm, đúng là như vậy.”Sở Thừa Tắc thấy cô có vẻ mặt “hoài nghi nhân sinh” như thế thì cảm thấy không đúng lắm nhưng tình hình trước mắt khá tốt, về sau cô thường thảo luận với y những cuốn sách này là được.Ban ngày y bận đến tối mặt, cùng lắm thì tối về tranh thủ thời gian nhàn rồi, cố gắng đọc cho hết những cuốn truyện còn lại.Y đọc binh thư còn nhanh như gió, đọc những sách này chắc còn nhanh hơn.Vì thế trước khi đi ngủ, khi thấy Sở Thừa Tắc ôm cuốn “Cẩm y khí phụ” ngồi bên đèn, cau mày đọc sách, cuối cùng Tần Tranh cũng đã tin vị thái tử điện hạ này là người nghiện tiểu thuyết, mà tiểu thuyết ấy là loại tiểu thuyết ngôn tình của thời đại này.—.