Tác giả:

Chương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…

Chương 675: “Vậy ông muốn sắp xếp như thế nào?”

Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…  Tề Đẳng Nhàn mỉm cười nói: “Vậy ông muốn sắp xếp như thế nào?”   Lâm Tuyết Tùng nói: “Không bằng để đệ tử của từng người tới quyết đấu đi, Tề đà chủ cảm thấy như nào? Cứ như vậy hai người chúng ta vừa không mất thể diện, hai bên cũng sẽ không bị thương tổn hoà khí!”   Tề Đẳng Nhàn nghe xong không khỏi nao nao, hai mắt hơi nhướng lên.   Hắn còn chưa kịp nói câu nào thì cái cô mãng phu Dương Quan Quan này đã đứng ra nói: “Được, cứ quyết định như vậy đi!”   Cái này khiến cho Tề Đẳng Nhàn hoảng sợ, Dương Quan Quan mới chỉ học võ mấy tháng với hắn mà thôi, đối phó với người bình thường thì dư dả nhưng nếu phân cao thấp với cao thủ chân chính thì vẫn là quá sức.   Chỉ là hắn nghĩ nghĩ lại, thôi thì cứ chơi đi vậy.   Lâm Tuyết Tùng nói: “Thiên Dương, con lên đi.”   “Ông nội!” Từ trong đám người bước ra một người thanh niên trẻ tuổi vẫn luôn không nói lời nào, anh ta là cháu nội của Lâm Tuyết Tùng, tên là Lâm Thiên Dương.   Tề Đẳng Nhàn gọi Dương Quan Quan lại gần, dặn dò cô ta: “Người Lâm gia am hiểu công phu Hình Long Trảo, Hình Long luyện thần, chú ý tới khí thế nên đấu pháp nhất định sẽ rất hung dữ.”   “Cô theo tôi học võ lâu như vậy, tôi mới chỉ dạy cô hình ý cũng là một đòn đánh cường ngạnh, nếu như lấy cứng chọi cứng mà nói thì chỉ sợ sẽ không bằng Lâm Thiên Dương đã luyện lâu năm.”   “Tôi truyền cho cô “Chiến thuật thực chiến” cũng không phải để lấy yếu thắng mạnh, mà chủ yếu là để cho cô mang về suy ngẫm nó cho thật kỹ.”   Dương Quan Quan cực kỳ nghiêm túc gật đầu, trong mắt bộc phát ra ý chí chiến đấu kinh người!   Nếu học võ mà không cần thực chiến thì có gì đáng để học sao?   Trước kia cô ta có bao nhiêu nhút nhát tự ti thì hiện tại lại có bấy nhiêu tự tin hào phóng, cô chỉ nghĩ muốn dùng nắm đấm của mình tự mình mở ra được một con đường sống, tiếp tục dũng cảm mà bước, hoàn toàn tạm biệt chính mình vô tri vô lực của ngày trước.   “Tề tổng, cái này…. Cậu để cho một cô gái đứng ra quyết đấu có chút không ổn cho lắm thì phải?” Mã Hồng Tuấn không nhịn được tâm hoảng ý loạn nói.   “Nếu ông không đồng ý thì tôi đây cũng mặc kệ vậy.” Tề Đẳng Nhàn nói.   Mã Hồng Tuấn không còn gì để nói, trong lòng lại âm thầm căng thẳng lên, một cô gái nhỏ nhắn như vậy sao có thể đánh bại được Lâm Thiên Dương cao lớn thô kệch kia đây?   Da kiều thịt nộn chỉ sợ bị Lâm Thiên Dương dùng tay đánh một cái là có thể khiến xương cốt bị bẻ gãy!   Lâm Thiên Dương thấy là một cô gái đi ra thì cũng thêm vài phần khinh miệt nói: “Ánh mắt của Tề đà chủ thiển cận thật đấy, vậy mà dám thu một cô gái làm đồ đệ, đợi một chốc nữa tôi cũng sẽ không vì vậy mà hạ thủ đâu!”   Dương Quan Quan trấn định tự nhiên bước tới, tâm thái của cô sau khi trải qua rất nhiều trận đòn đập của cảnh ngục ở nhà tù U Đô đã sớm cứng rắn như sắt thép.   Lâm Thiên Dương này so sánh với những đại lão đó thì khí chất một chút cũng không doạ người, thậm chí còn khiến cô ta cảm thấy ôn nhu giống như mèo nhỏ vậy.  “Tôi cũng chỉ mới luyện quyền được mấy tháng mà thôi, một lát nữa mà anh thua ở trong tay tôi thì mới gọi là mất mặt.” Dương Quan Quan nhàn nhạt nói: “Tốt nhất là anh nên thu hồi sự khinh miệt của mình lại rồi đánh với tôi một trận thật tốt.”    Mã Hồng Tuấn vừa nghe thấy Dương Quan Quan bảo mới luyện quyền được mấy tháng thì trong thâm tâm đã nguội lạnh hơn phân nửa.    Nhưng ông ta lại không biết, Dương Quan Quan chính là một kỳ tài luyện võ mà đến Tề Đẳng Nhàn cũng không nhịn được phải khen ngợi, thậm chí hắn còn chưa từng gặp qua người nào có được thiên phú xuất sắc hơn Dương Quan Quan cả.    Loại đồ vật như thiên phú này là sinh ra đã có sẵn, là thứ mà nỗ lực sau đó có nhiều hay ít cũng không thể nào bù đắp được.    Đương nhiên là Dương Quan Quan cũng rất cố gắng, chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ luyện, thậm chí một số lúc đang đi làm cũng sẽ bỏ ghế ra không ngồi mà đứng tấn cả một ngày.    Lý Hà Đồ đạm mạc nói: “Một khi đã như vậy thì chúng ta hãy bắt đầu trận chiến định chức đà chủ chi nhánh Long Môn ở Đông Hải thôi!”   

 

Tề Đẳng Nhàn mỉm cười nói: “Vậy ông muốn sắp xếp như thế nào?”  

 

Lâm Tuyết Tùng nói: “Không bằng để đệ tử của từng người tới quyết đấu đi, Tề đà chủ cảm thấy như nào? Cứ như vậy hai người chúng ta vừa không mất thể diện, hai bên cũng sẽ không bị thương tổn hoà khí!”  

 

Tề Đẳng Nhàn nghe xong không khỏi nao nao, hai mắt hơi nhướng lên.  

 

Hắn còn chưa kịp nói câu nào thì cái cô mãng phu Dương Quan Quan này đã đứng ra nói: “Được, cứ quyết định như vậy đi!”  

 

Cái này khiến cho Tề Đẳng Nhàn hoảng sợ, Dương Quan Quan mới chỉ học võ mấy tháng với hắn mà thôi, đối phó với người bình thường thì dư dả nhưng nếu phân cao thấp với cao thủ chân chính thì vẫn là quá sức.  

 

Chỉ là hắn nghĩ nghĩ lại, thôi thì cứ chơi đi vậy.  

 

Lâm Tuyết Tùng nói: “Thiên Dương, con lên đi.”  

 

“Ông nội!” Từ trong đám người bước ra một người thanh niên trẻ tuổi vẫn luôn không nói lời nào, anh ta là cháu nội của Lâm Tuyết Tùng, tên là Lâm Thiên Dương.  

 

Tề Đẳng Nhàn gọi Dương Quan Quan lại gần, dặn dò cô ta: “Người Lâm gia am hiểu công phu Hình Long Trảo, Hình Long luyện thần, chú ý tới khí thế nên đấu pháp nhất định sẽ rất hung dữ.”  

 

“Cô theo tôi học võ lâu như vậy, tôi mới chỉ dạy cô hình ý cũng là một đòn đánh cường ngạnh, nếu như lấy cứng chọi cứng mà nói thì chỉ sợ sẽ không bằng Lâm Thiên Dương đã luyện lâu năm.”  

 

“Tôi truyền cho cô “Chiến thuật thực chiến” cũng không phải để lấy yếu thắng mạnh, mà chủ yếu là để cho cô mang về suy ngẫm nó cho thật kỹ.”  

 

Dương Quan Quan cực kỳ nghiêm túc gật đầu, trong mắt bộc phát ra ý chí chiến đấu kinh người!  

 

Nếu học võ mà không cần thực chiến thì có gì đáng để học sao?  

 

Trước kia cô ta có bao nhiêu nhút nhát tự ti thì hiện tại lại có bấy nhiêu tự tin hào phóng, cô chỉ nghĩ muốn dùng nắm đấm của mình tự mình mở ra được một con đường sống, tiếp tục dũng cảm mà bước, hoàn toàn tạm biệt chính mình vô tri vô lực của ngày trước.  

 

“Tề tổng, cái này…. Cậu để cho một cô gái đứng ra quyết đấu có chút không ổn cho lắm thì phải?” Mã Hồng Tuấn không nhịn được tâm hoảng ý loạn nói.  

 

“Nếu ông không đồng ý thì tôi đây cũng mặc kệ vậy.” Tề Đẳng Nhàn nói.  

 

Mã Hồng Tuấn không còn gì để nói, trong lòng lại âm thầm căng thẳng lên, một cô gái nhỏ nhắn như vậy sao có thể đánh bại được Lâm Thiên Dương cao lớn thô kệch kia đây?  

 

Da kiều thịt nộn chỉ sợ bị Lâm Thiên Dương dùng tay đánh một cái là có thể khiến xương cốt bị bẻ gãy!  

 

Lâm Thiên Dương thấy là một cô gái đi ra thì cũng thêm vài phần khinh miệt nói: “Ánh mắt của Tề đà chủ thiển cận thật đấy, vậy mà dám thu một cô gái làm đồ đệ, đợi một chốc nữa tôi cũng sẽ không vì vậy mà hạ thủ đâu!”  

 

Dương Quan Quan trấn định tự nhiên bước tới, tâm thái của cô sau khi trải qua rất nhiều trận đòn đập của cảnh ngục ở nhà tù U Đô đã sớm cứng rắn như sắt thép.  

 

Lâm Thiên Dương này so sánh với những đại lão đó thì khí chất một chút cũng không doạ người, thậm chí còn khiến cô ta cảm thấy ôn nhu giống như mèo nhỏ vậy.  

“Tôi cũng chỉ mới luyện quyền được mấy tháng mà thôi, một lát nữa mà anh thua ở trong tay tôi thì mới gọi là mất mặt.” Dương Quan Quan nhàn nhạt nói: “Tốt nhất là anh nên thu hồi sự khinh miệt của mình lại rồi đánh với tôi một trận thật tốt.”  

 

 

Mã Hồng Tuấn vừa nghe thấy Dương Quan Quan bảo mới luyện quyền được mấy tháng thì trong thâm tâm đã nguội lạnh hơn phân nửa.  

 

 

Nhưng ông ta lại không biết, Dương Quan Quan chính là một kỳ tài luyện võ mà đến Tề Đẳng Nhàn cũng không nhịn được phải khen ngợi, thậm chí hắn còn chưa từng gặp qua người nào có được thiên phú xuất sắc hơn Dương Quan Quan cả.  

 

 

Loại đồ vật như thiên phú này là sinh ra đã có sẵn, là thứ mà nỗ lực sau đó có nhiều hay ít cũng không thể nào bù đắp được.  

 

 

Đương nhiên là Dương Quan Quan cũng rất cố gắng, chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ luyện, thậm chí một số lúc đang đi làm cũng sẽ bỏ ghế ra không ngồi mà đứng tấn cả một ngày.  

 

 

Lý Hà Đồ đạm mạc nói: “Một khi đã như vậy thì chúng ta hãy bắt đầu trận chiến định chức đà chủ chi nhánh Long Môn ở Đông Hải thôi!”  

 

Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…  Tề Đẳng Nhàn mỉm cười nói: “Vậy ông muốn sắp xếp như thế nào?”   Lâm Tuyết Tùng nói: “Không bằng để đệ tử của từng người tới quyết đấu đi, Tề đà chủ cảm thấy như nào? Cứ như vậy hai người chúng ta vừa không mất thể diện, hai bên cũng sẽ không bị thương tổn hoà khí!”   Tề Đẳng Nhàn nghe xong không khỏi nao nao, hai mắt hơi nhướng lên.   Hắn còn chưa kịp nói câu nào thì cái cô mãng phu Dương Quan Quan này đã đứng ra nói: “Được, cứ quyết định như vậy đi!”   Cái này khiến cho Tề Đẳng Nhàn hoảng sợ, Dương Quan Quan mới chỉ học võ mấy tháng với hắn mà thôi, đối phó với người bình thường thì dư dả nhưng nếu phân cao thấp với cao thủ chân chính thì vẫn là quá sức.   Chỉ là hắn nghĩ nghĩ lại, thôi thì cứ chơi đi vậy.   Lâm Tuyết Tùng nói: “Thiên Dương, con lên đi.”   “Ông nội!” Từ trong đám người bước ra một người thanh niên trẻ tuổi vẫn luôn không nói lời nào, anh ta là cháu nội của Lâm Tuyết Tùng, tên là Lâm Thiên Dương.   Tề Đẳng Nhàn gọi Dương Quan Quan lại gần, dặn dò cô ta: “Người Lâm gia am hiểu công phu Hình Long Trảo, Hình Long luyện thần, chú ý tới khí thế nên đấu pháp nhất định sẽ rất hung dữ.”   “Cô theo tôi học võ lâu như vậy, tôi mới chỉ dạy cô hình ý cũng là một đòn đánh cường ngạnh, nếu như lấy cứng chọi cứng mà nói thì chỉ sợ sẽ không bằng Lâm Thiên Dương đã luyện lâu năm.”   “Tôi truyền cho cô “Chiến thuật thực chiến” cũng không phải để lấy yếu thắng mạnh, mà chủ yếu là để cho cô mang về suy ngẫm nó cho thật kỹ.”   Dương Quan Quan cực kỳ nghiêm túc gật đầu, trong mắt bộc phát ra ý chí chiến đấu kinh người!   Nếu học võ mà không cần thực chiến thì có gì đáng để học sao?   Trước kia cô ta có bao nhiêu nhút nhát tự ti thì hiện tại lại có bấy nhiêu tự tin hào phóng, cô chỉ nghĩ muốn dùng nắm đấm của mình tự mình mở ra được một con đường sống, tiếp tục dũng cảm mà bước, hoàn toàn tạm biệt chính mình vô tri vô lực của ngày trước.   “Tề tổng, cái này…. Cậu để cho một cô gái đứng ra quyết đấu có chút không ổn cho lắm thì phải?” Mã Hồng Tuấn không nhịn được tâm hoảng ý loạn nói.   “Nếu ông không đồng ý thì tôi đây cũng mặc kệ vậy.” Tề Đẳng Nhàn nói.   Mã Hồng Tuấn không còn gì để nói, trong lòng lại âm thầm căng thẳng lên, một cô gái nhỏ nhắn như vậy sao có thể đánh bại được Lâm Thiên Dương cao lớn thô kệch kia đây?   Da kiều thịt nộn chỉ sợ bị Lâm Thiên Dương dùng tay đánh một cái là có thể khiến xương cốt bị bẻ gãy!   Lâm Thiên Dương thấy là một cô gái đi ra thì cũng thêm vài phần khinh miệt nói: “Ánh mắt của Tề đà chủ thiển cận thật đấy, vậy mà dám thu một cô gái làm đồ đệ, đợi một chốc nữa tôi cũng sẽ không vì vậy mà hạ thủ đâu!”   Dương Quan Quan trấn định tự nhiên bước tới, tâm thái của cô sau khi trải qua rất nhiều trận đòn đập của cảnh ngục ở nhà tù U Đô đã sớm cứng rắn như sắt thép.   Lâm Thiên Dương này so sánh với những đại lão đó thì khí chất một chút cũng không doạ người, thậm chí còn khiến cô ta cảm thấy ôn nhu giống như mèo nhỏ vậy.  “Tôi cũng chỉ mới luyện quyền được mấy tháng mà thôi, một lát nữa mà anh thua ở trong tay tôi thì mới gọi là mất mặt.” Dương Quan Quan nhàn nhạt nói: “Tốt nhất là anh nên thu hồi sự khinh miệt của mình lại rồi đánh với tôi một trận thật tốt.”    Mã Hồng Tuấn vừa nghe thấy Dương Quan Quan bảo mới luyện quyền được mấy tháng thì trong thâm tâm đã nguội lạnh hơn phân nửa.    Nhưng ông ta lại không biết, Dương Quan Quan chính là một kỳ tài luyện võ mà đến Tề Đẳng Nhàn cũng không nhịn được phải khen ngợi, thậm chí hắn còn chưa từng gặp qua người nào có được thiên phú xuất sắc hơn Dương Quan Quan cả.    Loại đồ vật như thiên phú này là sinh ra đã có sẵn, là thứ mà nỗ lực sau đó có nhiều hay ít cũng không thể nào bù đắp được.    Đương nhiên là Dương Quan Quan cũng rất cố gắng, chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ luyện, thậm chí một số lúc đang đi làm cũng sẽ bỏ ghế ra không ngồi mà đứng tấn cả một ngày.    Lý Hà Đồ đạm mạc nói: “Một khi đã như vậy thì chúng ta hãy bắt đầu trận chiến định chức đà chủ chi nhánh Long Môn ở Đông Hải thôi!”   

Chương 675: “Vậy ông muốn sắp xếp như thế nào?”