Chương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…
Chương 682: “Cô coi bản thân là một con chó thật đấy à?”
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… “Nhưng những lời nói ấy thực sự chẳng có tác dụng gì với tôi đâu, vì cô đã nói nhiều lần lắm rồi.” Từ Ngạo Tuyết giận tới nỗi suýt thì khiến vết thương chưa khép miệng được bao lâu tiếp tục bật máu, cô ta nghiến răng: “Được, hai ta cứ chờ mà xem!” Sau khi mặc quần áo tử tế, cô ta lại là một trang hảo hán, không, cô ta lại là Từ tổng cao cao tại thượng. Thế nhưng khi ở trước mặt Tề Đẳng Nhàn thì cô ta lại chẳng thể toát ra chút khí chất nào của quá khứ cả, thậm chí chỉ cần trông thấy hắn là tâm trạng của cô ta sẽ xấu đi trông thấy. “Đi thôi, tôi đưa cô đến sân bay nhé.” Tề Đẳng Nhàn vỗ vào vai cô ta, mỉm cười. Từ Ngạo Tuyết nói: “Tôi không cần!” Tề Đẳng Nhàn lại nói: “Vậy thì tốt quá, nếu giữa đường có sát thủ nào xuất hiện rồi đâm cho cô một nhát thì cô lại phải tiếp tục nằm dưỡng thương ở Trung Hải thêm nửa tháng nữa rồi, đến lúc đó tôi có thể chơi trò “Trực đêm trong tòa nhà bệnh viện” thêm nhiều lần nữa!” Từ Ngạo Tuyết sởn cả tóc gáy, mãi một hồi lâu sau cô ta mới gật đầu chấp nhận: “Thôi được, anh tiễn tôi đi đi!” “Được thôi, cô hận tôi thì cứ hận, nhưng giữa hai ta vẫn có chút tình nghĩa cơ mà.” Tề Đẳng Nhàn cười nói. Những gì diễn ra trong sáng nay khiến hắn thấy tinh thần mình vô cùng thoải mái, đêm qua ở chỗ Dương Quan Quan hắn vẫn luôn nín nhịn, bây giờ thì được thư thái rồi. Hơn nữa ngủ cùng Từ Ngạo Tuyết cũng coi như vợ chồng trùng phùng sau một thời gian dài xa cách đấy nhỉ? Dù sao lần trước bọn họ từ biệt nhau cũng lâu quá rồi mà, tuy dạo gần đây có gặp mặt nhưng vì cô ta bị thương nên chính hắn cũng không hề ra tay. Nhớ lại cảnh tượng Từ tổng cao cao tại thượng tỏ ra đau đớn ấm ức trên giường bệnh, trong lòng Tề Đẳng Nhàn nảy sinh chút kh*** c*m b**n th**, nhất là khoảnh khắc cuối cùng khi Từ Ngạo Tuyết sụp đổ mà hô to “Xin anh đừng vào”. Tề Đẳng Nhàn lái xe tới sân bay, suốt dọc đường Từ Ngạo Tuyết luôn im lặng không nói câu nào, hắn cũng chẳng biết cô ta đang nghĩ gì trong đầu nữa. Lần này Từ Ngạo Tuyết quay lại Trung Hải, cô ta vốn tưởng mình có thể đối diện với Tề Đẳng Nhàn trong một tâm thái hoàn toàn khác, nào ngờ cuối cùng bản thân vẫn thất bại thảm hại, thậm chí còn suýt nữa bị người của nhà họ Tiết g**t ch*t ở chỗ này! Cái mạng nhỏ suýt thì không còn nữa, trước khi đi lại còn phải lên giường với Tề Đẳng Nhàn một lần, cô ta có nghĩ thế nào cũng thấy tủi thân vì đã phải chịu thiệt. “Làm việc cho nhà họ Triệu mệt chết đi được, phải không? Cô cũng là bất đắc dĩ nên mới phải chấp nhận, đúng chứ? Cô có muốn suy xét đến khả năng về dưới trướng tôi làm việc không nào, tôi sẽ để cô tự do hơn, thỏa thích thể hiện bản thân trong một môi trường rộng lớn hơn nữa.” “Được thôi!” Từ Ngạo Tuyết vừa cười nhạt vừa đáp lời. “Anh có lá gan đó thì cứ thoải mái giao công ty lại cho tôi phụ trách!” Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Nhưng nhà họ Triệu đâu phải thứ tốt lành gì.” Từ Ngạo Tuyết trả lời: “Với tôi thì đến cả một “thứ” anh cũng chẳng phải.” Gương mặt cô ta vẫn còn ửng hồng, đôi mắt cũng trong veo và long lanh như ngậm nước, hận thì hận, nhưng cảm giác sung sướng mà cô ta đạt được cũng là sự thật không thể chối cãi. Tề Đẳng Nhàn nhanh chóng đưa cô ta tới sân bay. “Đi đi, tôi đưa cô vào trong. Hay là tới chỗ lần trước nhỉ?” Tề Đẳng Nhàn vừa xuống xe đã quàng vai bá cổ Từ Ngạo Tuyết, trông có vẻ vô cùng thân mật. Từ Ngạo Tuyết giãy giụa muốn thoát ra, nhưng chút sức lực ấy làm sao mà đủ. Cô ta căm hận nói: “Tôi sẽ không tiếp tục cho anh cơ hội bắt nạt tôi thêm một lần nào nữa đâu!” Tề Đẳng Nhàn trực tiếp đưa tay nhéo nhẹ ngực cô ta một cái. Từ Ngạo Tuyết tức giận tới nỗi suýt thì chết bất đắc kỳ tử ngay tại sân bay. “Tôi nghĩ là cô đừng nên nói quá nhiều thì hơn!” Từ Ngạo Tuyết cười mà như không cười. Từ Ngạo Tuyết đi tới cửa ra máy bay với gương mặt xanh mét, cô ta quay người lại nói: “Lần này từ biệt, dù có ra sao thì cũng cảm ơn anh đã cứu cái mạng chó này của tôi! Có điều, bao nhiêu nhục nhã mà anh mang lại cho tôi, tôi cũng sẽ nhớ thật kỹ, rồi sẽ có ngày tôi trả đủ!” Tề Đẳng Nhàn ngẩn người hỏi lại: “Cô coi bản thân là một con chó thật đấy à?”
“Nhưng những lời nói ấy thực sự chẳng có tác dụng gì với tôi đâu, vì cô đã nói nhiều lần lắm rồi.”
Từ Ngạo Tuyết giận tới nỗi suýt thì khiến vết thương chưa khép miệng được bao lâu tiếp tục bật máu, cô ta nghiến răng: “Được, hai ta cứ chờ mà xem!”
Sau khi mặc quần áo tử tế, cô ta lại là một trang hảo hán, không, cô ta lại là Từ tổng cao cao tại thượng.
Thế nhưng khi ở trước mặt Tề Đẳng Nhàn thì cô ta lại chẳng thể toát ra chút khí chất nào của quá khứ cả, thậm chí chỉ cần trông thấy hắn là tâm trạng của cô ta sẽ xấu đi trông thấy.
“Đi thôi, tôi đưa cô đến sân bay nhé.” Tề Đẳng Nhàn vỗ vào vai cô ta, mỉm cười.
Từ Ngạo Tuyết nói: “Tôi không cần!”
Tề Đẳng Nhàn lại nói: “Vậy thì tốt quá, nếu giữa đường có sát thủ nào xuất hiện rồi đâm cho cô một nhát thì cô lại phải tiếp tục nằm dưỡng thương ở Trung Hải thêm nửa tháng nữa rồi, đến lúc đó tôi có thể chơi trò “Trực đêm trong tòa nhà bệnh viện” thêm nhiều lần nữa!”
Từ Ngạo Tuyết sởn cả tóc gáy, mãi một hồi lâu sau cô ta mới gật đầu chấp nhận: “Thôi được, anh tiễn tôi đi đi!”
“Được thôi, cô hận tôi thì cứ hận, nhưng giữa hai ta vẫn có chút tình nghĩa cơ mà.” Tề Đẳng Nhàn cười nói.
Những gì diễn ra trong sáng nay khiến hắn thấy tinh thần mình vô cùng thoải mái, đêm qua ở chỗ Dương Quan Quan hắn vẫn luôn nín nhịn, bây giờ thì được thư thái rồi.
Hơn nữa ngủ cùng Từ Ngạo Tuyết cũng coi như vợ chồng trùng phùng sau một thời gian dài xa cách đấy nhỉ? Dù sao lần trước bọn họ từ biệt nhau cũng lâu quá rồi mà, tuy dạo gần đây có gặp mặt nhưng vì cô ta bị thương nên chính hắn cũng không hề ra tay.
Nhớ lại cảnh tượng Từ tổng cao cao tại thượng tỏ ra đau đớn ấm ức trên giường bệnh, trong lòng Tề Đẳng Nhàn nảy sinh chút kh*** c*m b**n th**, nhất là khoảnh khắc cuối cùng khi Từ Ngạo Tuyết sụp đổ mà hô to “Xin anh đừng vào”.
Tề Đẳng Nhàn lái xe tới sân bay, suốt dọc đường Từ Ngạo Tuyết luôn im lặng không nói câu nào, hắn cũng chẳng biết cô ta đang nghĩ gì trong đầu nữa.
Lần này Từ Ngạo Tuyết quay lại Trung Hải, cô ta vốn tưởng mình có thể đối diện với Tề Đẳng Nhàn trong một tâm thái hoàn toàn khác, nào ngờ cuối cùng bản thân vẫn thất bại thảm hại, thậm chí còn suýt nữa bị người của nhà họ Tiết g**t ch*t ở chỗ này!
Cái mạng nhỏ suýt thì không còn nữa, trước khi đi lại còn phải lên giường với Tề Đẳng Nhàn một lần, cô ta có nghĩ thế nào cũng thấy tủi thân vì đã phải chịu thiệt.
“Làm việc cho nhà họ Triệu mệt chết đi được, phải không? Cô cũng là bất đắc dĩ nên mới phải chấp nhận, đúng chứ? Cô có muốn suy xét đến khả năng về dưới trướng tôi làm việc không nào, tôi sẽ để cô tự do hơn, thỏa thích thể hiện bản thân trong một môi trường rộng lớn hơn nữa.”
“Được thôi!” Từ Ngạo Tuyết vừa cười nhạt vừa đáp lời. “Anh có lá gan đó thì cứ thoải mái giao công ty lại cho tôi phụ trách!”
Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Nhưng nhà họ Triệu đâu phải thứ tốt lành gì.”
Từ Ngạo Tuyết trả lời: “Với tôi thì đến cả một “thứ” anh cũng chẳng phải.”
Gương mặt cô ta vẫn còn ửng hồng, đôi mắt cũng trong veo và long lanh như ngậm nước, hận thì hận, nhưng cảm giác sung sướng mà cô ta đạt được cũng là sự thật không thể chối cãi.
Tề Đẳng Nhàn nhanh chóng đưa cô ta tới sân bay.
“Đi đi, tôi đưa cô vào trong. Hay là tới chỗ lần trước nhỉ?” Tề Đẳng Nhàn vừa xuống xe đã quàng vai bá cổ Từ Ngạo Tuyết, trông có vẻ vô cùng thân mật.
Từ Ngạo Tuyết giãy giụa muốn thoát ra, nhưng chút sức lực ấy làm sao mà đủ. Cô ta căm hận nói: “Tôi sẽ không tiếp tục cho anh cơ hội bắt nạt tôi thêm một lần nào nữa đâu!”
Tề Đẳng Nhàn trực tiếp đưa tay nhéo nhẹ ngực cô ta một cái.
Từ Ngạo Tuyết tức giận tới nỗi suýt thì chết bất đắc kỳ tử ngay tại sân bay.
“Tôi nghĩ là cô đừng nên nói quá nhiều thì hơn!” Từ Ngạo Tuyết cười mà như không cười.
Từ Ngạo Tuyết đi tới cửa ra máy bay với gương mặt xanh mét, cô ta quay người lại nói: “Lần này từ biệt, dù có ra sao thì cũng cảm ơn anh đã cứu cái mạng chó này của tôi! Có điều, bao nhiêu nhục nhã mà anh mang lại cho tôi, tôi cũng sẽ nhớ thật kỹ, rồi sẽ có ngày tôi trả đủ!”
Tề Đẳng Nhàn ngẩn người hỏi lại: “Cô coi bản thân là một con chó thật đấy à?”
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… “Nhưng những lời nói ấy thực sự chẳng có tác dụng gì với tôi đâu, vì cô đã nói nhiều lần lắm rồi.” Từ Ngạo Tuyết giận tới nỗi suýt thì khiến vết thương chưa khép miệng được bao lâu tiếp tục bật máu, cô ta nghiến răng: “Được, hai ta cứ chờ mà xem!” Sau khi mặc quần áo tử tế, cô ta lại là một trang hảo hán, không, cô ta lại là Từ tổng cao cao tại thượng. Thế nhưng khi ở trước mặt Tề Đẳng Nhàn thì cô ta lại chẳng thể toát ra chút khí chất nào của quá khứ cả, thậm chí chỉ cần trông thấy hắn là tâm trạng của cô ta sẽ xấu đi trông thấy. “Đi thôi, tôi đưa cô đến sân bay nhé.” Tề Đẳng Nhàn vỗ vào vai cô ta, mỉm cười. Từ Ngạo Tuyết nói: “Tôi không cần!” Tề Đẳng Nhàn lại nói: “Vậy thì tốt quá, nếu giữa đường có sát thủ nào xuất hiện rồi đâm cho cô một nhát thì cô lại phải tiếp tục nằm dưỡng thương ở Trung Hải thêm nửa tháng nữa rồi, đến lúc đó tôi có thể chơi trò “Trực đêm trong tòa nhà bệnh viện” thêm nhiều lần nữa!” Từ Ngạo Tuyết sởn cả tóc gáy, mãi một hồi lâu sau cô ta mới gật đầu chấp nhận: “Thôi được, anh tiễn tôi đi đi!” “Được thôi, cô hận tôi thì cứ hận, nhưng giữa hai ta vẫn có chút tình nghĩa cơ mà.” Tề Đẳng Nhàn cười nói. Những gì diễn ra trong sáng nay khiến hắn thấy tinh thần mình vô cùng thoải mái, đêm qua ở chỗ Dương Quan Quan hắn vẫn luôn nín nhịn, bây giờ thì được thư thái rồi. Hơn nữa ngủ cùng Từ Ngạo Tuyết cũng coi như vợ chồng trùng phùng sau một thời gian dài xa cách đấy nhỉ? Dù sao lần trước bọn họ từ biệt nhau cũng lâu quá rồi mà, tuy dạo gần đây có gặp mặt nhưng vì cô ta bị thương nên chính hắn cũng không hề ra tay. Nhớ lại cảnh tượng Từ tổng cao cao tại thượng tỏ ra đau đớn ấm ức trên giường bệnh, trong lòng Tề Đẳng Nhàn nảy sinh chút kh*** c*m b**n th**, nhất là khoảnh khắc cuối cùng khi Từ Ngạo Tuyết sụp đổ mà hô to “Xin anh đừng vào”. Tề Đẳng Nhàn lái xe tới sân bay, suốt dọc đường Từ Ngạo Tuyết luôn im lặng không nói câu nào, hắn cũng chẳng biết cô ta đang nghĩ gì trong đầu nữa. Lần này Từ Ngạo Tuyết quay lại Trung Hải, cô ta vốn tưởng mình có thể đối diện với Tề Đẳng Nhàn trong một tâm thái hoàn toàn khác, nào ngờ cuối cùng bản thân vẫn thất bại thảm hại, thậm chí còn suýt nữa bị người của nhà họ Tiết g**t ch*t ở chỗ này! Cái mạng nhỏ suýt thì không còn nữa, trước khi đi lại còn phải lên giường với Tề Đẳng Nhàn một lần, cô ta có nghĩ thế nào cũng thấy tủi thân vì đã phải chịu thiệt. “Làm việc cho nhà họ Triệu mệt chết đi được, phải không? Cô cũng là bất đắc dĩ nên mới phải chấp nhận, đúng chứ? Cô có muốn suy xét đến khả năng về dưới trướng tôi làm việc không nào, tôi sẽ để cô tự do hơn, thỏa thích thể hiện bản thân trong một môi trường rộng lớn hơn nữa.” “Được thôi!” Từ Ngạo Tuyết vừa cười nhạt vừa đáp lời. “Anh có lá gan đó thì cứ thoải mái giao công ty lại cho tôi phụ trách!” Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Nhưng nhà họ Triệu đâu phải thứ tốt lành gì.” Từ Ngạo Tuyết trả lời: “Với tôi thì đến cả một “thứ” anh cũng chẳng phải.” Gương mặt cô ta vẫn còn ửng hồng, đôi mắt cũng trong veo và long lanh như ngậm nước, hận thì hận, nhưng cảm giác sung sướng mà cô ta đạt được cũng là sự thật không thể chối cãi. Tề Đẳng Nhàn nhanh chóng đưa cô ta tới sân bay. “Đi đi, tôi đưa cô vào trong. Hay là tới chỗ lần trước nhỉ?” Tề Đẳng Nhàn vừa xuống xe đã quàng vai bá cổ Từ Ngạo Tuyết, trông có vẻ vô cùng thân mật. Từ Ngạo Tuyết giãy giụa muốn thoát ra, nhưng chút sức lực ấy làm sao mà đủ. Cô ta căm hận nói: “Tôi sẽ không tiếp tục cho anh cơ hội bắt nạt tôi thêm một lần nào nữa đâu!” Tề Đẳng Nhàn trực tiếp đưa tay nhéo nhẹ ngực cô ta một cái. Từ Ngạo Tuyết tức giận tới nỗi suýt thì chết bất đắc kỳ tử ngay tại sân bay. “Tôi nghĩ là cô đừng nên nói quá nhiều thì hơn!” Từ Ngạo Tuyết cười mà như không cười. Từ Ngạo Tuyết đi tới cửa ra máy bay với gương mặt xanh mét, cô ta quay người lại nói: “Lần này từ biệt, dù có ra sao thì cũng cảm ơn anh đã cứu cái mạng chó này của tôi! Có điều, bao nhiêu nhục nhã mà anh mang lại cho tôi, tôi cũng sẽ nhớ thật kỹ, rồi sẽ có ngày tôi trả đủ!” Tề Đẳng Nhàn ngẩn người hỏi lại: “Cô coi bản thân là một con chó thật đấy à?”