Chương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…
Chương 780: Sự quyết tâm cũng sắc bén như thế!
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Nhưng Dương Quan Quan sẽ không xấu hổ, hiện tại cô ta đã rèn luyện tới cảnh giới, chỉ cần tôi không xấu hổ thì người xấu hổ là người khác. Không thể không nói, Tề Đẳng Nhàn không chỉ truyền thụ võ nghệ cho cô ta, ngay cả da mặt cũng đều truyền thụ. Những ánh mắt kia càng khó chịu, Dương Quan Quan lại càng trò chuyện vui vẻ cùng lão gia tử. “Lão gia tử hôm nay nên nghỉ ngơi rồi, lần sau lại đến đi!” Không biết là ai bất thình lình mở miệng nói một câu nói. AdvertisementDương lão gia tử cũng phát hiện bầu không khí không thích hợp, cười nói với Dương Quan Quan: “Cháu đi về trước đi, có rảnh thì lại đến thăm ông.” Dương Quan Quan gật gật đầu, nói: “Ông nội, vậy cháu về trước đây!” Tề Đẳng Nhàn cũng lễ phép chào hỏi: “Tạm biệt Dương lão bá.” AdvertisementDương Quan Quan trong nháy mắt trở nên hơi đen mặt. “Anh gọi lão bá là có ý gì?!” Dương Quan Quan lửa giận tận trời hỏi. “Cô giới thiệu tôi với ông ấy, tôi là sư phụ cô còn gì! Tôi lớn hơn cô một thế hệ, không được gọi ông ấy là lão bá sao?” Tề Đẳng Nhàn trợn trắng mắt nói, cảm giác trả được thù này, thật là tuyệt. Dương Quan Quan tức giận đến thiếu chút nữa ngất xỉu luôn, cái tên chó này, đúng là rất thù dai mà! Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Nếu cô giới thiệu tôi là bạn trai hay gì đó tương tự, chắc chắn tôi sẽ gọi ông ta là ông nội, hơn nữa gọi còn thân thiết hơn cả cô.” Dương Quan Quan hừ hừ một tiếng, nói: “Cút đi! Với cái thái độ này của anh, cả đời tôi cũng không cho anh được toại nguyện.” Tề Đẳng Nhàn sửng sốt, nói: “Làm người không thể không giữ chữ tín đâu…” Dương Quan Quan xem thường liếc mắt một cái, dù sao cũng tư lợi bội ước, với thái độ này, bản thân không thể để cho hắn được lời! Hai người vừa mới đi ra khỏi phòng bệnh liền phát hiện trên đường đi có không ít người nhà họ Dương đang đứng, các loại mà bảy bà cô, tám bà dì linh tinh đều tới đủ. “Dương Quan Quan, cái đồ đê tiện nhà cô, còn có mặt mũi chạy tới bệnh viện thăm lão gia tử? Dựa vào cái gì mà cô được kế thừa tài sản nhà họ Dương sản chứ!” “Đúng vậy, đứa con hoang do thằng thiểu năng trí tuệ sinh ra, tài sản nhà họ Dương có phần của cô sao? Lúc trước mẹ cô gả vào nhà này là vì cái gì, trong lòng không biết chút gì à?” “Còn có mặt mũi trở lại Thượng Hải, sao không tự mình tìm một mảnh đất đi chết luôn đi?” Khiến người ta tổn thương nhất luôn là những lời cay nghiệt. Càng nặng nề hơn, đại khái là lời xuất phát từ những người thân thích. Lúc trước Tề Đẳng Nhàn cũng đã được hưởng qua cảm giác bị người thân phản bội, cho nên với chuyện này, hắn có thể đồng cảm như bản thân mình cũng bị, hắn liền theo bản năng liếc nhìn qua Dương Quan Quan. Lại thấy gương mặt Dương Quan Quan đầy vẻ lạnh nhạt, thậm chí giữa mày còn mang theo sự kiêu gạo còn lớn hơn so với Ngọc Tiểu Long, cười lạnh nói: “Tôi cứ muốn thừa kế gia sản của nhà họ Dương, thế nào, chính là muốn làm cho các người được chia ít hơn một phần tiền đấy!” “A… Một phần ba gia sản, ít nhất cũng phải được mấy tỷ đấy! Chậc chậc chậc… Mất đi nhiều tiền như vậy trong một lần, các người không thấy đau lòng à?” “Trước đây mẹ tôi gả đến nhà họ Dương không phải là vì vinh hoa phú quý sao? Đương nhiên tôi có biết rồi, cho nên, tài sản của nhà này tôi càng phải nắm được!” “Ha, tôi già rồi chắc chắn sẽ tìm một mảnh đất mà đi chét, nhưng hơn phân nửa vẫn sẽ chết ở Thượng Hải, hơn nữa còn ôm khối tài sản nhà họ Dương cùng chết.” Những lời Dương Quan Quan nói ra khiến cho Tề Đẳng Nhàn cũng phỉa ngạc nhiên. Ái chà, thì ra nội tâm thư kí Dương lại mạnh mẽ đến như vậy, sự quyết tâm cũng sắc bén như thế! Đúng là trước kia hèn bao nhiêu, hiện tại mạnh mẽ bấy nhiêu! Hiện tại, không chỉ có thể trọng quyền xuất kích với ông chủ là hắn, mà còn có thể đối trọng quyền xuất kích với những kẻ dám bắt nạt cô ta như vậy!
Nhưng Dương Quan Quan sẽ không xấu hổ, hiện tại cô ta đã rèn luyện tới cảnh giới, chỉ cần tôi không xấu hổ thì người xấu hổ là người khác.
Không thể không nói, Tề Đẳng Nhàn không chỉ truyền thụ võ nghệ cho cô ta, ngay cả da mặt cũng đều truyền thụ.
Những ánh mắt kia càng khó chịu, Dương Quan Quan lại càng trò chuyện vui vẻ cùng lão gia tử.
“Lão gia tử hôm nay nên nghỉ ngơi rồi, lần sau lại đến đi!” Không biết là ai bất thình lình mở miệng nói một câu nói.
Advertisement
Dương lão gia tử cũng phát hiện bầu không khí không thích hợp, cười nói với Dương Quan Quan: “Cháu đi về trước đi, có rảnh thì lại đến thăm ông.”
Dương Quan Quan gật gật đầu, nói: “Ông nội, vậy cháu về trước đây!”
Tề Đẳng Nhàn cũng lễ phép chào hỏi: “Tạm biệt Dương lão bá.”
Advertisement
Dương Quan Quan trong nháy mắt trở nên hơi đen mặt.
“Anh gọi lão bá là có ý gì?!” Dương Quan Quan lửa giận tận trời hỏi.
“Cô giới thiệu tôi với ông ấy, tôi là sư phụ cô còn gì! Tôi lớn hơn cô một thế hệ, không được gọi ông ấy là lão bá sao?” Tề Đẳng Nhàn trợn trắng mắt nói, cảm giác trả được thù này, thật là tuyệt.
Dương Quan Quan tức giận đến thiếu chút nữa ngất xỉu luôn, cái tên chó này, đúng là rất thù dai mà!
Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Nếu cô giới thiệu tôi là bạn trai hay gì đó tương tự, chắc chắn tôi sẽ gọi ông ta là ông nội, hơn nữa gọi còn thân thiết hơn cả cô.”
Dương Quan Quan hừ hừ một tiếng, nói: “Cút đi! Với cái thái độ này của anh, cả đời tôi cũng không cho anh được toại nguyện.”
Tề Đẳng Nhàn sửng sốt, nói: “Làm người không thể không giữ chữ tín đâu…”
Dương Quan Quan xem thường liếc mắt một cái, dù sao cũng tư lợi bội ước, với thái độ này, bản thân không thể để cho hắn được lời!
Hai người vừa mới đi ra khỏi phòng bệnh liền phát hiện trên đường đi có không ít người nhà họ Dương đang đứng, các loại mà bảy bà cô, tám bà dì linh tinh đều tới đủ.
“Dương Quan Quan, cái đồ đê tiện nhà cô, còn có mặt mũi chạy tới bệnh viện thăm lão gia tử? Dựa vào cái gì mà cô được kế thừa tài sản nhà họ Dương sản chứ!”
“Đúng vậy, đứa con hoang do thằng thiểu năng trí tuệ sinh ra, tài sản nhà họ Dương có phần của cô sao? Lúc trước mẹ cô gả vào nhà này là vì cái gì, trong lòng không biết chút gì à?”
“Còn có mặt mũi trở lại Thượng Hải, sao không tự mình tìm một mảnh đất đi chết luôn đi?”
Khiến người ta tổn thương nhất luôn là những lời cay nghiệt.
Càng nặng nề hơn, đại khái là lời xuất phát từ những người thân thích.
Lúc trước Tề Đẳng Nhàn cũng đã được hưởng qua cảm giác bị người thân phản bội, cho nên với chuyện này, hắn có thể đồng cảm như bản thân mình cũng bị, hắn liền theo bản năng liếc nhìn qua Dương Quan Quan.
Lại thấy gương mặt Dương Quan Quan đầy vẻ lạnh nhạt, thậm chí giữa mày còn mang theo sự kiêu gạo còn lớn hơn so với Ngọc Tiểu Long, cười lạnh nói: “Tôi cứ muốn thừa kế gia sản của nhà họ Dương, thế nào, chính là muốn làm cho các người được chia ít hơn một phần tiền đấy!”
“A… Một phần ba gia sản, ít nhất cũng phải được mấy tỷ đấy! Chậc chậc chậc… Mất đi nhiều tiền như vậy trong một lần, các người không thấy đau lòng à?”
“Trước đây mẹ tôi gả đến nhà họ Dương không phải là vì vinh hoa phú quý sao? Đương nhiên tôi có biết rồi, cho nên, tài sản của nhà này tôi càng phải nắm được!”
“Ha, tôi già rồi chắc chắn sẽ tìm một mảnh đất mà đi chét, nhưng hơn phân nửa vẫn sẽ chết ở Thượng Hải, hơn nữa còn ôm khối tài sản nhà họ Dương cùng chết.”
Những lời Dương Quan Quan nói ra khiến cho Tề Đẳng Nhàn cũng phỉa ngạc nhiên.
Ái chà, thì ra nội tâm thư kí Dương lại mạnh mẽ đến như vậy, sự quyết tâm cũng sắc bén như thế!
Đúng là trước kia hèn bao nhiêu, hiện tại mạnh mẽ bấy nhiêu!
Hiện tại, không chỉ có thể trọng quyền xuất kích với ông chủ là hắn, mà còn có thể đối trọng quyền xuất kích với những kẻ dám bắt nạt cô ta như vậy!
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Nhưng Dương Quan Quan sẽ không xấu hổ, hiện tại cô ta đã rèn luyện tới cảnh giới, chỉ cần tôi không xấu hổ thì người xấu hổ là người khác. Không thể không nói, Tề Đẳng Nhàn không chỉ truyền thụ võ nghệ cho cô ta, ngay cả da mặt cũng đều truyền thụ. Những ánh mắt kia càng khó chịu, Dương Quan Quan lại càng trò chuyện vui vẻ cùng lão gia tử. “Lão gia tử hôm nay nên nghỉ ngơi rồi, lần sau lại đến đi!” Không biết là ai bất thình lình mở miệng nói một câu nói. AdvertisementDương lão gia tử cũng phát hiện bầu không khí không thích hợp, cười nói với Dương Quan Quan: “Cháu đi về trước đi, có rảnh thì lại đến thăm ông.” Dương Quan Quan gật gật đầu, nói: “Ông nội, vậy cháu về trước đây!” Tề Đẳng Nhàn cũng lễ phép chào hỏi: “Tạm biệt Dương lão bá.” AdvertisementDương Quan Quan trong nháy mắt trở nên hơi đen mặt. “Anh gọi lão bá là có ý gì?!” Dương Quan Quan lửa giận tận trời hỏi. “Cô giới thiệu tôi với ông ấy, tôi là sư phụ cô còn gì! Tôi lớn hơn cô một thế hệ, không được gọi ông ấy là lão bá sao?” Tề Đẳng Nhàn trợn trắng mắt nói, cảm giác trả được thù này, thật là tuyệt. Dương Quan Quan tức giận đến thiếu chút nữa ngất xỉu luôn, cái tên chó này, đúng là rất thù dai mà! Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Nếu cô giới thiệu tôi là bạn trai hay gì đó tương tự, chắc chắn tôi sẽ gọi ông ta là ông nội, hơn nữa gọi còn thân thiết hơn cả cô.” Dương Quan Quan hừ hừ một tiếng, nói: “Cút đi! Với cái thái độ này của anh, cả đời tôi cũng không cho anh được toại nguyện.” Tề Đẳng Nhàn sửng sốt, nói: “Làm người không thể không giữ chữ tín đâu…” Dương Quan Quan xem thường liếc mắt một cái, dù sao cũng tư lợi bội ước, với thái độ này, bản thân không thể để cho hắn được lời! Hai người vừa mới đi ra khỏi phòng bệnh liền phát hiện trên đường đi có không ít người nhà họ Dương đang đứng, các loại mà bảy bà cô, tám bà dì linh tinh đều tới đủ. “Dương Quan Quan, cái đồ đê tiện nhà cô, còn có mặt mũi chạy tới bệnh viện thăm lão gia tử? Dựa vào cái gì mà cô được kế thừa tài sản nhà họ Dương sản chứ!” “Đúng vậy, đứa con hoang do thằng thiểu năng trí tuệ sinh ra, tài sản nhà họ Dương có phần của cô sao? Lúc trước mẹ cô gả vào nhà này là vì cái gì, trong lòng không biết chút gì à?” “Còn có mặt mũi trở lại Thượng Hải, sao không tự mình tìm một mảnh đất đi chết luôn đi?” Khiến người ta tổn thương nhất luôn là những lời cay nghiệt. Càng nặng nề hơn, đại khái là lời xuất phát từ những người thân thích. Lúc trước Tề Đẳng Nhàn cũng đã được hưởng qua cảm giác bị người thân phản bội, cho nên với chuyện này, hắn có thể đồng cảm như bản thân mình cũng bị, hắn liền theo bản năng liếc nhìn qua Dương Quan Quan. Lại thấy gương mặt Dương Quan Quan đầy vẻ lạnh nhạt, thậm chí giữa mày còn mang theo sự kiêu gạo còn lớn hơn so với Ngọc Tiểu Long, cười lạnh nói: “Tôi cứ muốn thừa kế gia sản của nhà họ Dương, thế nào, chính là muốn làm cho các người được chia ít hơn một phần tiền đấy!” “A… Một phần ba gia sản, ít nhất cũng phải được mấy tỷ đấy! Chậc chậc chậc… Mất đi nhiều tiền như vậy trong một lần, các người không thấy đau lòng à?” “Trước đây mẹ tôi gả đến nhà họ Dương không phải là vì vinh hoa phú quý sao? Đương nhiên tôi có biết rồi, cho nên, tài sản của nhà này tôi càng phải nắm được!” “Ha, tôi già rồi chắc chắn sẽ tìm một mảnh đất mà đi chét, nhưng hơn phân nửa vẫn sẽ chết ở Thượng Hải, hơn nữa còn ôm khối tài sản nhà họ Dương cùng chết.” Những lời Dương Quan Quan nói ra khiến cho Tề Đẳng Nhàn cũng phỉa ngạc nhiên. Ái chà, thì ra nội tâm thư kí Dương lại mạnh mẽ đến như vậy, sự quyết tâm cũng sắc bén như thế! Đúng là trước kia hèn bao nhiêu, hiện tại mạnh mẽ bấy nhiêu! Hiện tại, không chỉ có thể trọng quyền xuất kích với ông chủ là hắn, mà còn có thể đối trọng quyền xuất kích với những kẻ dám bắt nạt cô ta như vậy!