Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1278

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1278Vương Lâm bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì đó, quát lớn.Người đàn ông vạm vỡ kia dừng lại, sau đó quay đầu chờ lệnh của Vương Lâm.Anh ta thấy Vương Lâm nhắm mắt: “Có phải chúng ta vẫn quên gì đó đúng không?”Cùng với câu nói đó, ánh mắt anh ta cũng dừng trên người Vương Nhất, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh.“Nhãi con, sự thật đã chứng minh, bọn tôi nhận nhầm người, anh cũng không phải là người bị lưu lạc của Vương Thị, cũng không xứng với chiếc huy hiệu thân phận kia, anh biết điều một chút, nhanh nộp ra đây!”Tất cả mọi người nghe thế, đều lập tức nhìn về phía Vương Nhất, ai cũng cảm thấy rúng động tâm can.Dù họ không biết huy hiệu thân phận mà Vương Lâm đang nói đến là thứ gì, nhưng họ biết, chỗ dựa ngài Vương của họ đã làm mất lòng Vương Thị ở Yên Đô.”Vẻ mặt Vương Nhất c*̃ng trở nên nghiêm túc, nhưng anh không hề tức giận, chỉ lạnh lùng nói: “Lạ thật, vốn dĩ chiếc huy hiệu đó là vật vô chủ ở đại hội đấu giá, ai trả giá cao hơn thì mua được, tôi đã mua rồi thì nó là của tôi, bây giờ các anh muốn đòi lại sao?”Vẻ mặt Vương Lâm lạnh lùng: “Anh tốn 4500 tỷ để mua chiếc huy hiệu đó thì bọn tôi sẽ trả lại anh 4500 tỷ, nhưng chắc chắn anh phải giao nộp huy hiệu!”Giọng điệu anh ta tràn ngập ý tứ ra lệnh, bầu không khí tại hiện trường trở nên vô cùng xơ xác tiêu điều.Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ rằng Vương Nhất sẽ giao huy hiệu ra, thì anh lại bỗng nhiên cười khinh thường.“Tôi thích chiếc huy hiệu này, định dùng nó làm đồ chơi cho con gái tôi, nếu không, tôi tìm những thứ khác trả lại cho các anh?”Vương Lâm và Vương Minh nhìn nhau, sắc mặt xầm xì, nhưng vẫn hỏi với giọng nặng nề: “Thứ gì?”Chỉ thấy Vương Nhất đứng dậy, ngay trước mặt tất cả mọi người, anh lấy một túi rác màu đen, tiện tay để trước mặt Vương Lâm: “Cái này, vứt xuống thùng rác ở tầng dưới giúp tôi!”Ầm!Anh vừa nói xong, tâm can tất cả mọi người ở đây đều run rẩy, thở gấp gáp.Ngay cả Lý Khinh Hồng, cũng nhìn Vương Nhất đầy chấn động.Bên kia là Vương Thị, Vương tộc tại Yên Đô!Sự tồn tại của họ không hề thua kém Lý Thị!Thế mà Vương Nhất lại để họ đi vứt rác, còn sai bảo như người trên sai bảo kẻ dưới?Vẻ mặt của Vương Lâm và Vương Minh nghệt ra, sau đó anh mắt họ tràn ngập ý định muốn giết người.“Nhãi con, anh muốn chết đúng không!”Vương Nhất ngồi một chỗ, vẻ mặt trêu tức.“Tôi nghe nói, chỉ cần là đồ vật của Vương Thị thì kể cả có là rác thì người khác cũng coi đó là của quý. Nếu như vậy, sao anh không thể vứt túi rác này giúp tôi được chứ?”

CHƯƠNG 1278

Vương Lâm bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì đó, quát lớn.

Người đàn ông vạm vỡ kia dừng lại, sau đó quay đầu chờ lệnh của Vương Lâm.

Anh ta thấy Vương Lâm nhắm mắt: “Có phải chúng ta vẫn quên gì đó đúng không?”

Cùng với câu nói đó, ánh mắt anh ta cũng dừng trên người Vương Nhất, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh.

“Nhãi con, sự thật đã chứng minh, bọn tôi nhận nhầm người, anh cũng không phải là người bị lưu lạc của Vương Thị, cũng không xứng với chiếc huy hiệu thân phận kia, anh biết điều một chút, nhanh nộp ra đây!”

Tất cả mọi người nghe thế, đều lập tức nhìn về phía Vương Nhất, ai cũng cảm thấy rúng động tâm can.

Dù họ không biết huy hiệu thân phận mà Vương Lâm đang nói đến là thứ gì, nhưng họ biết, chỗ dựa ngài Vương của họ đã làm mất lòng Vương Thị ở Yên Đô.”

Vẻ mặt Vương Nhất c*̃ng trở nên nghiêm túc, nhưng anh không hề tức giận, chỉ lạnh lùng nói: “Lạ thật, vốn dĩ chiếc huy hiệu đó là vật vô chủ ở đại hội đấu giá, ai trả giá cao hơn thì mua được, tôi đã mua rồi thì nó là của tôi, bây giờ các anh muốn đòi lại sao?”

Vẻ mặt Vương Lâm lạnh lùng: “Anh tốn 4500 tỷ để mua chiếc huy hiệu đó thì bọn tôi sẽ trả lại anh 4500 tỷ, nhưng chắc chắn anh phải giao nộp huy hiệu!”

Giọng điệu anh ta tràn ngập ý tứ ra lệnh, bầu không khí tại hiện trường trở nên vô cùng xơ xác tiêu điều.

Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ rằng Vương Nhất sẽ giao huy hiệu ra, thì anh lại bỗng nhiên cười khinh thường.

“Tôi thích chiếc huy hiệu này, định dùng nó làm đồ chơi cho con gái tôi, nếu không, tôi tìm những thứ khác trả lại cho các anh?”

Vương Lâm và Vương Minh nhìn nhau, sắc mặt xầm xì, nhưng vẫn hỏi với giọng nặng nề: “Thứ gì?”

Chỉ thấy Vương Nhất đứng dậy, ngay trước mặt tất cả mọi người, anh lấy một túi rác màu đen, tiện tay để trước mặt Vương Lâm: “Cái này, vứt xuống thùng rác ở tầng dưới giúp tôi!”

Ầm!

Anh vừa nói xong, tâm can tất cả mọi người ở đây đều run rẩy, thở gấp gáp.

Ngay cả Lý Khinh Hồng, cũng nhìn Vương Nhất đầy chấn động.

Bên kia là Vương Thị, Vương tộc tại Yên Đô!

Sự tồn tại của họ không hề thua kém Lý Thị!

Thế mà Vương Nhất lại để họ đi vứt rác, còn sai bảo như người trên sai bảo kẻ dưới?

Vẻ mặt của Vương Lâm và Vương Minh nghệt ra, sau đó anh mắt họ tràn ngập ý định muốn giết người.

“Nhãi con, anh muốn chết đúng không!”

Vương Nhất ngồi một chỗ, vẻ mặt trêu tức.

“Tôi nghe nói, chỉ cần là đồ vật của Vương Thị thì kể cả có là rác thì người khác cũng coi đó là của quý. Nếu như vậy, sao anh không thể vứt túi rác này giúp tôi được chứ?”

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1278Vương Lâm bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì đó, quát lớn.Người đàn ông vạm vỡ kia dừng lại, sau đó quay đầu chờ lệnh của Vương Lâm.Anh ta thấy Vương Lâm nhắm mắt: “Có phải chúng ta vẫn quên gì đó đúng không?”Cùng với câu nói đó, ánh mắt anh ta cũng dừng trên người Vương Nhất, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh.“Nhãi con, sự thật đã chứng minh, bọn tôi nhận nhầm người, anh cũng không phải là người bị lưu lạc của Vương Thị, cũng không xứng với chiếc huy hiệu thân phận kia, anh biết điều một chút, nhanh nộp ra đây!”Tất cả mọi người nghe thế, đều lập tức nhìn về phía Vương Nhất, ai cũng cảm thấy rúng động tâm can.Dù họ không biết huy hiệu thân phận mà Vương Lâm đang nói đến là thứ gì, nhưng họ biết, chỗ dựa ngài Vương của họ đã làm mất lòng Vương Thị ở Yên Đô.”Vẻ mặt Vương Nhất c*̃ng trở nên nghiêm túc, nhưng anh không hề tức giận, chỉ lạnh lùng nói: “Lạ thật, vốn dĩ chiếc huy hiệu đó là vật vô chủ ở đại hội đấu giá, ai trả giá cao hơn thì mua được, tôi đã mua rồi thì nó là của tôi, bây giờ các anh muốn đòi lại sao?”Vẻ mặt Vương Lâm lạnh lùng: “Anh tốn 4500 tỷ để mua chiếc huy hiệu đó thì bọn tôi sẽ trả lại anh 4500 tỷ, nhưng chắc chắn anh phải giao nộp huy hiệu!”Giọng điệu anh ta tràn ngập ý tứ ra lệnh, bầu không khí tại hiện trường trở nên vô cùng xơ xác tiêu điều.Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ rằng Vương Nhất sẽ giao huy hiệu ra, thì anh lại bỗng nhiên cười khinh thường.“Tôi thích chiếc huy hiệu này, định dùng nó làm đồ chơi cho con gái tôi, nếu không, tôi tìm những thứ khác trả lại cho các anh?”Vương Lâm và Vương Minh nhìn nhau, sắc mặt xầm xì, nhưng vẫn hỏi với giọng nặng nề: “Thứ gì?”Chỉ thấy Vương Nhất đứng dậy, ngay trước mặt tất cả mọi người, anh lấy một túi rác màu đen, tiện tay để trước mặt Vương Lâm: “Cái này, vứt xuống thùng rác ở tầng dưới giúp tôi!”Ầm!Anh vừa nói xong, tâm can tất cả mọi người ở đây đều run rẩy, thở gấp gáp.Ngay cả Lý Khinh Hồng, cũng nhìn Vương Nhất đầy chấn động.Bên kia là Vương Thị, Vương tộc tại Yên Đô!Sự tồn tại của họ không hề thua kém Lý Thị!Thế mà Vương Nhất lại để họ đi vứt rác, còn sai bảo như người trên sai bảo kẻ dưới?Vẻ mặt của Vương Lâm và Vương Minh nghệt ra, sau đó anh mắt họ tràn ngập ý định muốn giết người.“Nhãi con, anh muốn chết đúng không!”Vương Nhất ngồi một chỗ, vẻ mặt trêu tức.“Tôi nghe nói, chỉ cần là đồ vật của Vương Thị thì kể cả có là rác thì người khác cũng coi đó là của quý. Nếu như vậy, sao anh không thể vứt túi rác này giúp tôi được chứ?”

Chương 1278