Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1279

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1279Lời Vương Nhất nói, thật ra rất có đạo lý.Vật có đắt bao nhiêu, mà là người sử dụng nó là ai.Nếu như chỉ là một cái huy hiệu vàng ròng, đừng nói bốn nghìn năm trăm tỷ, dù có là bốn trăm năm mươi triệu, cũng không có người mua.Nhưng đây là Vương tộc Yên Đô, huy hiệu Vương thị, giá trị con người tăng vọt.Đừng nói huy hiệu, ngay cả bát đũa, chậu rửa mặt Vương thị đã dùng qua, đều rất có giá trị sưu tầm.Nhưng mà, Vương Nhất ném cho Vương Lâm một túi rác, cái này quá vũ nhục người.“Thằng nhóc, tôi muốn cậu phải chết!”Vẻ mặt Vương Lâm trong nháy mắt vô cùng âm trầm, ánh mắt nhìn về phía Vương Nhất, càng hận không thể lột da rút gân anh.Vương Minh cũng như thế, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Nhất.“Không ai có thể vũ nhục Vương thị ta!”“Đừng tưởng rằng có cô Lý làm chỗ dựa là có thể muốn làm gì thì làm.”Kim Thúy Như im lặng đứng một bên, thờ ơ lạnh nhạt, vẻ mặt bình tĩnh.Kết cục như vậy, thật ra cô ta đã sớm đoán trước.Vương Lâm ở trước mặt Vương Nhất, căn bản không chiếm được một chút tiện nghi.Nhưng cô ta không lên tiếng nhắc nhở, để cho vị hôn phu rẻ mạt này chịu khổ, cô ta cũng rất vui vẻ trông thấy.Mà Tôn Chính Vũ, Lương Nhật Tân, chủ tịch mười công ty lớn, lại càng kinh hãi đến ngay cả lời cũng không nói ra được.Vương tộc Yên Đô, gia tộc mà ngay cả bọn họ cũng phải ngưỡng vọng, ngài Vương thật sự không sợ sao?Chỉ thấy Vương Nhất vẫy vẫy tay, Vương Thanh Hòa đã vội vàng chạy đến phía sau anh, trong mắt tràn đầy cảm kích.Nếu như không phải Vương Nhất, cô ta cũng đã bị cưỡng ép mang đi.Hành động này càng làm cho sát ý trong lòng Vương Lâm càng đậm thêm vài phần.“Cô Vương đã nói rất rõ ràng, cô ấy không muốn đi theo anh, các người lại không để ý ý nguyện của cô ấy, cứng rắn muốn dẫn cô ấy đi, đây là tác phong của Vương thị các người sao?”Vương Nhất lạnh nhạt nói: “Tôi có thể nói rõ cho cậu biết, Vương Thanh Hòa, cậu không dẫn đi được, huy hiệu, cậu cũng không mang đi được, thứ cậu có thể mang đi, chỉ có một túi rác rưởi này!”Mọi người lại ngẩn ngơ.Ngông cuồng.Quá ngông cuồng.Quả thực không để Vương thị Yên Đô vào mắt!Trái tim của Tôn Chính Vũ, Lương Nhật Tân, Vương Thanh Hòa đều đập thình thịch, lo lắng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.Lý Khinh Hồng sau khi lo lắng như vậy, tinh thần cũng trở nên bình tĩnh.Bởi vì cô ta nhớ tới chuyện Vương Nhất làm cho cô ta ở Yên Kinh.

CHƯƠNG 1279

Lời Vương Nhất nói, thật ra rất có đạo lý.

Vật có đắt bao nhiêu, mà là người sử dụng nó là ai.

Nếu như chỉ là một cái huy hiệu vàng ròng, đừng nói bốn nghìn năm trăm tỷ, dù có là bốn trăm năm mươi triệu, cũng không có người mua.

Nhưng đây là Vương tộc Yên Đô, huy hiệu Vương thị, giá trị con người tăng vọt.

Đừng nói huy hiệu, ngay cả bát đũa, chậu rửa mặt Vương thị đã dùng qua, đều rất có giá trị sưu tầm.

Nhưng mà, Vương Nhất ném cho Vương Lâm một túi rác, cái này quá vũ nhục người.

“Thằng nhóc, tôi muốn cậu phải chết!”

Vẻ mặt Vương Lâm trong nháy mắt vô cùng âm trầm, ánh mắt nhìn về phía Vương Nhất, càng hận không thể lột da rút gân anh.

Vương Minh cũng như thế, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Nhất.

“Không ai có thể vũ nhục Vương thị ta!”

“Đừng tưởng rằng có cô Lý làm chỗ dựa là có thể muốn làm gì thì làm.”

Kim Thúy Như im lặng đứng một bên, thờ ơ lạnh nhạt, vẻ mặt bình tĩnh.

Kết cục như vậy, thật ra cô ta đã sớm đoán trước.

Vương Lâm ở trước mặt Vương Nhất, căn bản không chiếm được một chút tiện nghi.

Nhưng cô ta không lên tiếng nhắc nhở, để cho vị hôn phu rẻ mạt này chịu khổ, cô ta cũng rất vui vẻ trông thấy.

Mà Tôn Chính Vũ, Lương Nhật Tân, chủ tịch mười công ty lớn, lại càng kinh hãi đến ngay cả lời cũng không nói ra được.

Vương tộc Yên Đô, gia tộc mà ngay cả bọn họ cũng phải ngưỡng vọng, ngài Vương thật sự không sợ sao?

Chỉ thấy Vương Nhất vẫy vẫy tay, Vương Thanh Hòa đã vội vàng chạy đến phía sau anh, trong mắt tràn đầy cảm kích.

Nếu như không phải Vương Nhất, cô ta cũng đã bị cưỡng ép mang đi.

Hành động này càng làm cho sát ý trong lòng Vương Lâm càng đậm thêm vài phần.

“Cô Vương đã nói rất rõ ràng, cô ấy không muốn đi theo anh, các người lại không để ý ý nguyện của cô ấy, cứng rắn muốn dẫn cô ấy đi, đây là tác phong của Vương thị các người sao?”

Vương Nhất lạnh nhạt nói: “Tôi có thể nói rõ cho cậu biết, Vương Thanh Hòa, cậu không dẫn đi được, huy hiệu, cậu cũng không mang đi được, thứ cậu có thể mang đi, chỉ có một túi rác rưởi này!”

Mọi người lại ngẩn ngơ.

Ngông cuồng.

Quá ngông cuồng.

Quả thực không để Vương thị Yên Đô vào mắt!

Trái tim của Tôn Chính Vũ, Lương Nhật Tân, Vương Thanh Hòa đều đập thình thịch, lo lắng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Lý Khinh Hồng sau khi lo lắng như vậy, tinh thần cũng trở nên bình tĩnh.

Bởi vì cô ta nhớ tới chuyện Vương Nhất làm cho cô ta ở Yên Kinh.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1279Lời Vương Nhất nói, thật ra rất có đạo lý.Vật có đắt bao nhiêu, mà là người sử dụng nó là ai.Nếu như chỉ là một cái huy hiệu vàng ròng, đừng nói bốn nghìn năm trăm tỷ, dù có là bốn trăm năm mươi triệu, cũng không có người mua.Nhưng đây là Vương tộc Yên Đô, huy hiệu Vương thị, giá trị con người tăng vọt.Đừng nói huy hiệu, ngay cả bát đũa, chậu rửa mặt Vương thị đã dùng qua, đều rất có giá trị sưu tầm.Nhưng mà, Vương Nhất ném cho Vương Lâm một túi rác, cái này quá vũ nhục người.“Thằng nhóc, tôi muốn cậu phải chết!”Vẻ mặt Vương Lâm trong nháy mắt vô cùng âm trầm, ánh mắt nhìn về phía Vương Nhất, càng hận không thể lột da rút gân anh.Vương Minh cũng như thế, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Nhất.“Không ai có thể vũ nhục Vương thị ta!”“Đừng tưởng rằng có cô Lý làm chỗ dựa là có thể muốn làm gì thì làm.”Kim Thúy Như im lặng đứng một bên, thờ ơ lạnh nhạt, vẻ mặt bình tĩnh.Kết cục như vậy, thật ra cô ta đã sớm đoán trước.Vương Lâm ở trước mặt Vương Nhất, căn bản không chiếm được một chút tiện nghi.Nhưng cô ta không lên tiếng nhắc nhở, để cho vị hôn phu rẻ mạt này chịu khổ, cô ta cũng rất vui vẻ trông thấy.Mà Tôn Chính Vũ, Lương Nhật Tân, chủ tịch mười công ty lớn, lại càng kinh hãi đến ngay cả lời cũng không nói ra được.Vương tộc Yên Đô, gia tộc mà ngay cả bọn họ cũng phải ngưỡng vọng, ngài Vương thật sự không sợ sao?Chỉ thấy Vương Nhất vẫy vẫy tay, Vương Thanh Hòa đã vội vàng chạy đến phía sau anh, trong mắt tràn đầy cảm kích.Nếu như không phải Vương Nhất, cô ta cũng đã bị cưỡng ép mang đi.Hành động này càng làm cho sát ý trong lòng Vương Lâm càng đậm thêm vài phần.“Cô Vương đã nói rất rõ ràng, cô ấy không muốn đi theo anh, các người lại không để ý ý nguyện của cô ấy, cứng rắn muốn dẫn cô ấy đi, đây là tác phong của Vương thị các người sao?”Vương Nhất lạnh nhạt nói: “Tôi có thể nói rõ cho cậu biết, Vương Thanh Hòa, cậu không dẫn đi được, huy hiệu, cậu cũng không mang đi được, thứ cậu có thể mang đi, chỉ có một túi rác rưởi này!”Mọi người lại ngẩn ngơ.Ngông cuồng.Quá ngông cuồng.Quả thực không để Vương thị Yên Đô vào mắt!Trái tim của Tôn Chính Vũ, Lương Nhật Tân, Vương Thanh Hòa đều đập thình thịch, lo lắng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.Lý Khinh Hồng sau khi lo lắng như vậy, tinh thần cũng trở nên bình tĩnh.Bởi vì cô ta nhớ tới chuyện Vương Nhất làm cho cô ta ở Yên Kinh.

Chương 1279