Chương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…
Chương 1214: Tôi vừa mới khen anh dũng cảm đó!”
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Nhưng Chu Quang Vinh thì lại không giống thế, anh ta bị Tề Đẳng Nhàn túm lấy từ giữa bả vai và xé xuống từ xương quai xanh, hơn nữa còn xé cả hai bên trong cùng một lúc! “Độc ác quá đi!” Trong đầu Trần Ngư chỉ có bốn chữ này. Đồ Phu ở tầng hai thì càng nghiến răng nghiến lợi, con mẹ nó, hai bố con nhà này đúng là ai nấy đều vô cùng hung ác... Nếu như mình thực sự phản bội thì e rằng kết cục của mình chắc cũng chẳng khá hơn Chu Quang Vinh là bao đâu nhỉ? Tạ Thiên Tiều chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn ta bị tình trạng bi thảm của Chu Quang Vinh dọa cho hai chân run rẩy và suýt nữa đã tè ra ngoài, gót chân tê dại và suýt chút nữa đã ngã phịch xuống đất. Trong miệng Chu Quang Vinh liên tục hộc máu ra bên ngoài giống như thể không cần tiền vậy, chẳng bao lâu sau, cả người anh ta đã biến thành vũng máu. “Cậu Tạ?” Tề Đẳng Nhàn cười híp mắt, xách hai cánh tay đẫm máu lên và đứng ở trước mặt Tạ Thiên Tiều, giống như thể đang cầm hai cái móng lợn ở trong tay vậy. Biểu cảm của Tạ Thiên Tiều bỗng chốc đông cứng lại, trong ánh mắt chỉ còn lại sự sợ hãi và nhìn Tề Đẳng Nhàn với vẻ vô cùng ngạc nhiên. Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Ban nãy cậu mắng tôi thế nào ý nhỉ? Tôi muốn nghe lại một lần!” “Này... anh thật là vô lễ, không thấy cậu Tạ bị anh dọa thành bộ dạng đó rồi sao? Còn muốn xỉ nhục người ta à!” Trần Ngư đi đến và nói với vẻ tức giận. “Mau vứt hai cái móng lợn đó đi, trông ghê chết đi được!” Tề Đẳng Nhàn tiện tay ném hai cánh tay đã bị xé nát đến vô cùng bất thường kia ra ngoài, chúng bịch bịch hai tiếng rơi xuống mặt đất, bị đập đến máu thịt bay thứ tung, giống như hắn thực sự vứt ra hai cái móng lợn vậy. Những người đang có mặt ở đó đều sợ đến tê dại cả người. Đặc biệt là Đan Liệt, cậu ta liên tục nuốt nước bọt và âm thầm thề rằng cả đời này mình sẽ làm một người sẵn sàng nói lý lẽ với người khác! Tạ Thiêu Tiều sợ hãi nuốt nước bọt, hắn ta miễn cưỡng nở nụ cười và nói: “Tuyệt lắm, tuyệt lắm, cô Trần có một thuộc hạ mạnh mẽ đến như vậy, thật là khiến cho tôi ngưỡng mộ mà!” Trần Ngư cười nói: “Bây giờ mà cậu Tạ vẫn còn cười được mà? Ban nãy chẳng phải anh đã ép tôi phải gả cho anh hay sao?” Tạ Thiên Tiều nói: “Tôi chỉ nói đùa thôi mà... Lần này tôi đến Quang Dương chính là để làm từ thiện, tôi không hề có ý muốn đối đầu với cô Trần đây đâu.” Sắc mặt của Trần Ngư bỗng chốc trầm xuống, cô ấy lạnh lùng nói: “Lôi người này ra ngoài cho cá mập ăn đi!” Sau khi nghe thấy câu nói này của Trần Ngư, Đồ Phu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, Tạ Thiên Tiều là người của Tạ gia ở Bắc Kinh đó, bảo g**t ch*t là g**t ch*t luôn à? Tề Đẳng Nhàn nghe thấy lời này của Trần Ngư thì cũng bỗng chốc thay đổi sắc mặt, hắn nói: “Chờ đã, chờ đã, không thể làm như thế được!” Tạ Thiên Tiều vốn đã bị Trần Ngư dọa cho gần chết, sau khi nghe thấy lời này của Tề Đẳng Nhàn, hắn ta khẽ thở phào một hơi, trên mặt hiện ra một nụ cười và nói: “Cô Trần đừng có dọa tôi, tôi là người của Tạ gia ở Bắc Kinh đó, nếu như cô đem tôi cho cá mập ăn thì cô có biết mình sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào không?” “Nếu như tôi chết rồi thì Tạ gia nhất định sẽ tức giận!” “Cô phải nghĩ cho kĩ, không phải ai cũng có thể gánh chịu được lửa giận của Tạ gia đâu.” Trần Ngư nghe vậy thì cười khẩy và nói: “Anh muốn g**t ch*t tôi thì được mà tôi không thể g**t ch*t anh à? Logic gì vậy!” Nói xong lời này, cô ấy quay đầu lại nhìn Tề Đẳng Nhàn, nhíu chặt mày lại và nói: “Anh trở nên hèn nhát như thế từ bao giờ vậy? Tôi vừa mới khen anh dũng cảm đó!” Tề Đẳng Nhàn nở nụ cười thẹn thùng và nói: “Có lẽ cậu ta đáng giá nhiều tiền lắm, giết đi thì thật là đáng tiếc...” “Chặt tay ra trước rồi gửi về cho Tạ gia để bọn họ bỏ tiền ra chuộc không tốt hay sao?”
Nhưng Chu Quang Vinh thì lại không giống thế, anh ta bị Tề Đẳng Nhàn túm lấy từ giữa bả vai và xé xuống từ xương quai xanh, hơn nữa còn xé cả hai bên trong cùng một lúc!
“Độc ác quá đi!”
Trong đầu Trần Ngư chỉ có bốn chữ này.
Đồ Phu ở tầng hai thì càng nghiến răng nghiến lợi, con mẹ nó, hai bố con nhà này đúng là ai nấy đều vô cùng hung ác...
Nếu như mình thực sự phản bội thì e rằng kết cục của mình chắc cũng chẳng khá hơn Chu Quang Vinh là bao đâu nhỉ?
Tạ Thiên Tiều chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn ta bị tình trạng bi thảm của Chu Quang Vinh dọa cho hai chân run rẩy và suýt nữa đã tè ra ngoài, gót chân tê dại và suýt chút nữa đã ngã phịch xuống đất.
Trong miệng Chu Quang Vinh liên tục hộc máu ra bên ngoài giống như thể không cần tiền vậy, chẳng bao lâu sau, cả người anh ta đã biến thành vũng máu.
“Cậu Tạ?” Tề Đẳng Nhàn cười híp mắt, xách hai cánh tay đẫm máu lên và đứng ở trước mặt Tạ Thiên Tiều, giống như thể đang cầm hai cái móng lợn ở trong tay vậy.
Biểu cảm của Tạ Thiên Tiều bỗng chốc đông cứng lại, trong ánh mắt chỉ còn lại sự sợ hãi và nhìn Tề Đẳng Nhàn với vẻ vô cùng ngạc nhiên.
Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Ban nãy cậu mắng tôi thế nào ý nhỉ? Tôi muốn nghe lại một lần!”
“Này... anh thật là vô lễ, không thấy cậu Tạ bị anh dọa thành bộ dạng đó rồi sao? Còn muốn xỉ nhục người ta à!” Trần Ngư đi đến và nói với vẻ tức giận.
“Mau vứt hai cái móng lợn đó đi, trông ghê chết đi được!”
Tề Đẳng Nhàn tiện tay ném hai cánh tay đã bị xé nát đến vô cùng bất thường kia ra ngoài, chúng bịch bịch hai tiếng rơi xuống mặt đất, bị đập đến máu thịt bay thứ tung, giống như hắn thực sự vứt ra hai cái móng lợn vậy.
Những người đang có mặt ở đó đều sợ đến tê dại cả người.
Đặc biệt là Đan Liệt, cậu ta liên tục nuốt nước bọt và âm thầm thề rằng cả đời này mình sẽ làm một người sẵn sàng nói lý lẽ với người khác!
Tạ Thiêu Tiều sợ hãi nuốt nước bọt, hắn ta miễn cưỡng nở nụ cười và nói: “Tuyệt lắm, tuyệt lắm, cô Trần có một thuộc hạ mạnh mẽ đến như vậy, thật là khiến cho tôi ngưỡng mộ mà!”
Trần Ngư cười nói: “Bây giờ mà cậu Tạ vẫn còn cười được mà? Ban nãy chẳng phải anh đã ép tôi phải gả cho anh hay sao?”
Tạ Thiên Tiều nói: “Tôi chỉ nói đùa thôi mà... Lần này tôi đến Quang Dương chính là để làm từ thiện, tôi không hề có ý muốn đối đầu với cô Trần đây đâu.”
Sắc mặt của Trần Ngư bỗng chốc trầm xuống, cô ấy lạnh lùng nói: “Lôi người này ra ngoài cho cá mập ăn đi!”
Sau khi nghe thấy câu nói này của Trần Ngư, Đồ Phu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, Tạ Thiên Tiều là người của Tạ gia ở Bắc Kinh đó, bảo g**t ch*t là g**t ch*t luôn à?
Tề Đẳng Nhàn nghe thấy lời này của Trần Ngư thì cũng bỗng chốc thay đổi sắc mặt, hắn nói: “Chờ đã, chờ đã, không thể làm như thế được!”
Tạ Thiên Tiều vốn đã bị Trần Ngư dọa cho gần chết, sau khi nghe thấy lời này của Tề Đẳng Nhàn, hắn ta khẽ thở phào một hơi, trên mặt hiện ra một nụ cười và nói: “Cô Trần đừng có dọa tôi, tôi là người của Tạ gia ở Bắc Kinh đó, nếu như cô đem tôi cho cá mập ăn thì cô có biết mình sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào không?”
“Nếu như tôi chết rồi thì Tạ gia nhất định sẽ tức giận!”
“Cô phải nghĩ cho kĩ, không phải ai cũng có thể gánh chịu được lửa giận của Tạ gia đâu.”
Trần Ngư nghe vậy thì cười khẩy và nói: “Anh muốn g**t ch*t tôi thì được mà tôi không thể g**t ch*t anh à? Logic gì vậy!”
Nói xong lời này, cô ấy quay đầu lại nhìn Tề Đẳng Nhàn, nhíu chặt mày lại và nói: “Anh trở nên hèn nhát như thế từ bao giờ vậy? Tôi vừa mới khen anh dũng cảm đó!”
Tề Đẳng Nhàn nở nụ cười thẹn thùng và nói: “Có lẽ cậu ta đáng giá nhiều tiền lắm, giết đi thì thật là đáng tiếc...”
“Chặt tay ra trước rồi gửi về cho Tạ gia để bọn họ bỏ tiền ra chuộc không tốt hay sao?”
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Nhưng Chu Quang Vinh thì lại không giống thế, anh ta bị Tề Đẳng Nhàn túm lấy từ giữa bả vai và xé xuống từ xương quai xanh, hơn nữa còn xé cả hai bên trong cùng một lúc! “Độc ác quá đi!” Trong đầu Trần Ngư chỉ có bốn chữ này. Đồ Phu ở tầng hai thì càng nghiến răng nghiến lợi, con mẹ nó, hai bố con nhà này đúng là ai nấy đều vô cùng hung ác... Nếu như mình thực sự phản bội thì e rằng kết cục của mình chắc cũng chẳng khá hơn Chu Quang Vinh là bao đâu nhỉ? Tạ Thiên Tiều chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn ta bị tình trạng bi thảm của Chu Quang Vinh dọa cho hai chân run rẩy và suýt nữa đã tè ra ngoài, gót chân tê dại và suýt chút nữa đã ngã phịch xuống đất. Trong miệng Chu Quang Vinh liên tục hộc máu ra bên ngoài giống như thể không cần tiền vậy, chẳng bao lâu sau, cả người anh ta đã biến thành vũng máu. “Cậu Tạ?” Tề Đẳng Nhàn cười híp mắt, xách hai cánh tay đẫm máu lên và đứng ở trước mặt Tạ Thiên Tiều, giống như thể đang cầm hai cái móng lợn ở trong tay vậy. Biểu cảm của Tạ Thiên Tiều bỗng chốc đông cứng lại, trong ánh mắt chỉ còn lại sự sợ hãi và nhìn Tề Đẳng Nhàn với vẻ vô cùng ngạc nhiên. Tề Đẳng Nhàn cười nói: “Ban nãy cậu mắng tôi thế nào ý nhỉ? Tôi muốn nghe lại một lần!” “Này... anh thật là vô lễ, không thấy cậu Tạ bị anh dọa thành bộ dạng đó rồi sao? Còn muốn xỉ nhục người ta à!” Trần Ngư đi đến và nói với vẻ tức giận. “Mau vứt hai cái móng lợn đó đi, trông ghê chết đi được!” Tề Đẳng Nhàn tiện tay ném hai cánh tay đã bị xé nát đến vô cùng bất thường kia ra ngoài, chúng bịch bịch hai tiếng rơi xuống mặt đất, bị đập đến máu thịt bay thứ tung, giống như hắn thực sự vứt ra hai cái móng lợn vậy. Những người đang có mặt ở đó đều sợ đến tê dại cả người. Đặc biệt là Đan Liệt, cậu ta liên tục nuốt nước bọt và âm thầm thề rằng cả đời này mình sẽ làm một người sẵn sàng nói lý lẽ với người khác! Tạ Thiêu Tiều sợ hãi nuốt nước bọt, hắn ta miễn cưỡng nở nụ cười và nói: “Tuyệt lắm, tuyệt lắm, cô Trần có một thuộc hạ mạnh mẽ đến như vậy, thật là khiến cho tôi ngưỡng mộ mà!” Trần Ngư cười nói: “Bây giờ mà cậu Tạ vẫn còn cười được mà? Ban nãy chẳng phải anh đã ép tôi phải gả cho anh hay sao?” Tạ Thiên Tiều nói: “Tôi chỉ nói đùa thôi mà... Lần này tôi đến Quang Dương chính là để làm từ thiện, tôi không hề có ý muốn đối đầu với cô Trần đây đâu.” Sắc mặt của Trần Ngư bỗng chốc trầm xuống, cô ấy lạnh lùng nói: “Lôi người này ra ngoài cho cá mập ăn đi!” Sau khi nghe thấy câu nói này của Trần Ngư, Đồ Phu không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, Tạ Thiên Tiều là người của Tạ gia ở Bắc Kinh đó, bảo g**t ch*t là g**t ch*t luôn à? Tề Đẳng Nhàn nghe thấy lời này của Trần Ngư thì cũng bỗng chốc thay đổi sắc mặt, hắn nói: “Chờ đã, chờ đã, không thể làm như thế được!” Tạ Thiên Tiều vốn đã bị Trần Ngư dọa cho gần chết, sau khi nghe thấy lời này của Tề Đẳng Nhàn, hắn ta khẽ thở phào một hơi, trên mặt hiện ra một nụ cười và nói: “Cô Trần đừng có dọa tôi, tôi là người của Tạ gia ở Bắc Kinh đó, nếu như cô đem tôi cho cá mập ăn thì cô có biết mình sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào không?” “Nếu như tôi chết rồi thì Tạ gia nhất định sẽ tức giận!” “Cô phải nghĩ cho kĩ, không phải ai cũng có thể gánh chịu được lửa giận của Tạ gia đâu.” Trần Ngư nghe vậy thì cười khẩy và nói: “Anh muốn g**t ch*t tôi thì được mà tôi không thể g**t ch*t anh à? Logic gì vậy!” Nói xong lời này, cô ấy quay đầu lại nhìn Tề Đẳng Nhàn, nhíu chặt mày lại và nói: “Anh trở nên hèn nhát như thế từ bao giờ vậy? Tôi vừa mới khen anh dũng cảm đó!” Tề Đẳng Nhàn nở nụ cười thẹn thùng và nói: “Có lẽ cậu ta đáng giá nhiều tiền lắm, giết đi thì thật là đáng tiếc...” “Chặt tay ra trước rồi gửi về cho Tạ gia để bọn họ bỏ tiền ra chuộc không tốt hay sao?”