Chương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…
Chương 1225: Nhưng liệu anh có năng lực đó hay không?!”
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Ngọc Tiểu Long nhàn nhạt nói: “Anh đến đây làm gì?” Vương Kiếm Thành bèn cười nói: “Chẳng phải là chuyện mà hai nhà chúng ta đang bàn bạc hay sao? Chưa nói đến chuyện cái tên vô dụng họ Tề đó đã làm chậm trễ em nhiều năm như thế rồi, cuối cùng thì hay rồi, lại còn gánh cái tội danh phản quốc nữa, làm liên lụy đến em rất nhiều.” “Tôi đến đây là vì nghe nói Vân Đỉnh Thiên Cung đang được bán đấu giá.” “Trước đây em muốn mua lại nó nhưng kết quả lại bị người khác hớt tay trên mà.” “Tôi chuẩn bị sau khi mua lại nó thì sẽ dùng làm sính lễ để hỏi cưới em.” Vẻ mặt của Ngọc Tiểu Long ngay lập tức lạnh đi. “Tốt hơn hết là anh bớt làm mấy chuyện nằm mơ giữa ban ngày này đi.” Ngọc Tiểu Long nhìn Vương Kiếm Thành, nở nụ cười bất lực và lắc đầu nói. Vương Kiếm Thành nhún vai một cái và nói: “Em đang nghĩ cái gì vậy? Có Vương gia chúng tôi ủng hộ, em sẽ có được sự giúp đỡ lớn hơn nữa, vả lại, đây cũng là suy nghĩ của bố mẹ em mà.” Ngọc Tiểu Long lại chẳng thèm ngó tới, mấy thứ như mệnh lệnh của bố mẹ không có tác dụng đối với cô ấy đâu. Cô ấy đã có được địa vị như thế này, lại có thêm năng lực như thế kia nữa, không một ai có thể bắt ép cô ấy gả cho ai đó cả. Tề Đẳng Nhàn cảm thấy có hơi khó chịu khi Vương Kiếm Thành nói tới nói lui rồi lại cuốn cả mình vào bên trong nữa, hắn cười nói: “Tôi nhìn trúng Vân Đỉnh Thiên Cung rồi, anh không có cửa đâu, lại còn muốn dùng làm sính lễ cơ à?” Vương Kiếm Thành nhìn về phía Tề Đẳng Nhàn nhưng cũng không hề khinh thường hắn ngay lập tức mà lại hỏi với vẻ vô cùng lịch sự: “Cho hỏi anh đây là ai thế ạ?” “Tôi à, tôi là Lý Bán Nhàn, có làm ăn nhỏ ở bên Nam Dương.” Tề Đẳng Nhàn cười tít mắt và nói. Khi đến Hoa quốc, hắn lại đổi sang một thân phận khác, trước đây khi ở Myanmar thì gọi là “Tề Thiên”, bây giờ lại đổi thành “Lý Bán Nhàn” rồi. Sau khi cải trang, hắn vẫn có vẻ ngoài hơi mũm mĩm, khuôn mặt tròn trịa, khi cười lên thì trông cực kỳ vô hại. Cũng không phải Tề Đẳng Nhàn thích việc biến thành một tên mập, chỉ là bởi vì đối với hắn mà nói thì việc trở nên mập mạp là dễ dàng nhất, một khi khí huyết dồi dào thì da thịt của hắn sẽ lập tức sưng lên. Hắn cũng có thể trở nên cao hơn hoặc lùn hơn, chỉ là nếu như làm như thế thì xương cốt và cơ bắp sẽ cảm thấy vô cùng không thoải mái. Vương Kiếm Thành nghe thấy vậy thì quay đầu lại và nói với Ngọc Tiểu Long: “Tiểu Long, thế mà em vẫn còn qua lại với người ở Nam Dương à, chuyện này đối với em mà nói là rất nguy hiểm đấy nhé!” Ngọc Tiểu Long nói: “Nam Dương có phải chỉ có mỗi Trần gia thôi đâu, chẳng lẽ tôi còn không thể kết bạn với người Nam Dương à?” Vương Kiếm Thành bật cười ha ha và nói: “Anh Lý đây nói mình nhìn trúng Vân Đỉnh Thiên Cung rồi à? Thế anh có biết mình đang nói chuyện với ai không vậy?” Tề Đẳng Nhàn gật đầu, đang chuẩn bị trả lời thì chuông cửa bỗng reo lên. “Vương Kiếm Thành? Tại sao cái tên này lại đến đây?” Ngọc Tiểu Long nhìn lướt qua camera giám sát một cái rồi không khỏi cau mày. “Người của Vương gia?” Tề Đẳng Nhàn nhìn về phía Ngọc Tiểu long và hỏi. Ngọc Tiểu Long gật đầu và đi ra mở cửa. Vương gia cũng là một trong những gia tộc lớn ở Bắc Kinh, nổi tiếng không kém gì Tạ gia——Én xưa nhà Tạ, nhà Vương; Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia. Có điều, bọn họ khá là trung lập và khiêm tốn, bọn họ không hề tham gia vào cuộc chiến của Phó Phong Vân và Triệu gia.
Ngọc Tiểu Long nhàn nhạt nói: “Anh đến đây làm gì?”
Vương Kiếm Thành bèn cười nói: “Chẳng phải là chuyện mà hai nhà chúng ta đang bàn bạc hay sao? Chưa nói đến chuyện cái tên vô dụng họ Tề đó đã làm chậm trễ em nhiều năm như thế rồi, cuối cùng thì hay rồi, lại còn gánh cái tội danh phản quốc nữa, làm liên lụy đến em rất nhiều.”
“Tôi đến đây là vì nghe nói Vân Đỉnh Thiên Cung đang được bán đấu giá.”
“Trước đây em muốn mua lại nó nhưng kết quả lại bị người khác hớt tay trên mà.”
“Tôi chuẩn bị sau khi mua lại nó thì sẽ dùng làm sính lễ để hỏi cưới em.”
Vẻ mặt của Ngọc Tiểu Long ngay lập tức lạnh đi.
“Tốt hơn hết là anh bớt làm mấy chuyện nằm mơ giữa ban ngày này đi.”
Ngọc Tiểu Long nhìn Vương Kiếm Thành, nở nụ cười bất lực và lắc đầu nói.
Vương Kiếm Thành nhún vai một cái và nói: “Em đang nghĩ cái gì vậy? Có Vương gia chúng tôi ủng hộ, em sẽ có được sự giúp đỡ lớn hơn nữa, vả lại, đây cũng là suy nghĩ của bố mẹ em mà.”
Ngọc Tiểu Long lại chẳng thèm ngó tới, mấy thứ như mệnh lệnh của bố mẹ không có tác dụng đối với cô ấy đâu.
Cô ấy đã có được địa vị như thế này, lại có thêm năng lực như thế kia nữa, không một ai có thể bắt ép cô ấy gả cho ai đó cả.
Tề Đẳng Nhàn cảm thấy có hơi khó chịu khi Vương Kiếm Thành nói tới nói lui rồi lại cuốn cả mình vào bên trong nữa, hắn cười nói: “Tôi nhìn trúng Vân Đỉnh Thiên Cung rồi, anh không có cửa đâu, lại còn muốn dùng làm sính lễ cơ à?”
Vương Kiếm Thành nhìn về phía Tề Đẳng Nhàn nhưng cũng không hề khinh thường hắn ngay lập tức mà lại hỏi với vẻ vô cùng lịch sự: “Cho hỏi anh đây là ai thế ạ?”
“Tôi à, tôi là Lý Bán Nhàn, có làm ăn nhỏ ở bên Nam Dương.” Tề Đẳng Nhàn cười tít mắt và nói.
Khi đến Hoa quốc, hắn lại đổi sang một thân phận khác, trước đây khi ở Myanmar thì gọi là “Tề Thiên”, bây giờ lại đổi thành “Lý Bán Nhàn” rồi.
Sau khi cải trang, hắn vẫn có vẻ ngoài hơi mũm mĩm, khuôn mặt tròn trịa, khi cười lên thì trông cực kỳ vô hại.
Cũng không phải Tề Đẳng Nhàn thích việc biến thành một tên mập, chỉ là bởi vì đối với hắn mà nói thì việc trở nên mập mạp là dễ dàng nhất, một khi khí huyết dồi dào thì da thịt của hắn sẽ lập tức sưng lên.
Hắn cũng có thể trở nên cao hơn hoặc lùn hơn, chỉ là nếu như làm như thế thì xương cốt và cơ bắp sẽ cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Vương Kiếm Thành nghe thấy vậy thì quay đầu lại và nói với Ngọc Tiểu Long: “Tiểu Long, thế mà em vẫn còn qua lại với người ở Nam Dương à, chuyện này đối với em mà nói là rất nguy hiểm đấy nhé!”
Ngọc Tiểu Long nói: “Nam Dương có phải chỉ có mỗi Trần gia thôi đâu, chẳng lẽ tôi còn không thể kết bạn với người Nam Dương à?”
Vương Kiếm Thành bật cười ha ha và nói: “Anh Lý đây nói mình nhìn trúng Vân Đỉnh Thiên Cung rồi à? Thế anh có biết mình đang nói chuyện với ai không vậy?”
Tề Đẳng Nhàn gật đầu, đang chuẩn bị trả lời thì chuông cửa bỗng reo lên.
“Vương Kiếm Thành? Tại sao cái tên này lại đến đây?” Ngọc Tiểu Long nhìn lướt qua camera giám sát một cái rồi không khỏi cau mày.
“Người của Vương gia?” Tề Đẳng Nhàn nhìn về phía Ngọc Tiểu long và hỏi.
Ngọc Tiểu Long gật đầu và đi ra mở cửa.
Vương gia cũng là một trong những gia tộc lớn ở Bắc Kinh, nổi tiếng không kém gì Tạ gia——Én xưa nhà Tạ, nhà Vương; Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia.
Có điều, bọn họ khá là trung lập và khiêm tốn, bọn họ không hề tham gia vào cuộc chiến của Phó Phong Vân và Triệu gia.
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Ngọc Tiểu Long nhàn nhạt nói: “Anh đến đây làm gì?” Vương Kiếm Thành bèn cười nói: “Chẳng phải là chuyện mà hai nhà chúng ta đang bàn bạc hay sao? Chưa nói đến chuyện cái tên vô dụng họ Tề đó đã làm chậm trễ em nhiều năm như thế rồi, cuối cùng thì hay rồi, lại còn gánh cái tội danh phản quốc nữa, làm liên lụy đến em rất nhiều.” “Tôi đến đây là vì nghe nói Vân Đỉnh Thiên Cung đang được bán đấu giá.” “Trước đây em muốn mua lại nó nhưng kết quả lại bị người khác hớt tay trên mà.” “Tôi chuẩn bị sau khi mua lại nó thì sẽ dùng làm sính lễ để hỏi cưới em.” Vẻ mặt của Ngọc Tiểu Long ngay lập tức lạnh đi. “Tốt hơn hết là anh bớt làm mấy chuyện nằm mơ giữa ban ngày này đi.” Ngọc Tiểu Long nhìn Vương Kiếm Thành, nở nụ cười bất lực và lắc đầu nói. Vương Kiếm Thành nhún vai một cái và nói: “Em đang nghĩ cái gì vậy? Có Vương gia chúng tôi ủng hộ, em sẽ có được sự giúp đỡ lớn hơn nữa, vả lại, đây cũng là suy nghĩ của bố mẹ em mà.” Ngọc Tiểu Long lại chẳng thèm ngó tới, mấy thứ như mệnh lệnh của bố mẹ không có tác dụng đối với cô ấy đâu. Cô ấy đã có được địa vị như thế này, lại có thêm năng lực như thế kia nữa, không một ai có thể bắt ép cô ấy gả cho ai đó cả. Tề Đẳng Nhàn cảm thấy có hơi khó chịu khi Vương Kiếm Thành nói tới nói lui rồi lại cuốn cả mình vào bên trong nữa, hắn cười nói: “Tôi nhìn trúng Vân Đỉnh Thiên Cung rồi, anh không có cửa đâu, lại còn muốn dùng làm sính lễ cơ à?” Vương Kiếm Thành nhìn về phía Tề Đẳng Nhàn nhưng cũng không hề khinh thường hắn ngay lập tức mà lại hỏi với vẻ vô cùng lịch sự: “Cho hỏi anh đây là ai thế ạ?” “Tôi à, tôi là Lý Bán Nhàn, có làm ăn nhỏ ở bên Nam Dương.” Tề Đẳng Nhàn cười tít mắt và nói. Khi đến Hoa quốc, hắn lại đổi sang một thân phận khác, trước đây khi ở Myanmar thì gọi là “Tề Thiên”, bây giờ lại đổi thành “Lý Bán Nhàn” rồi. Sau khi cải trang, hắn vẫn có vẻ ngoài hơi mũm mĩm, khuôn mặt tròn trịa, khi cười lên thì trông cực kỳ vô hại. Cũng không phải Tề Đẳng Nhàn thích việc biến thành một tên mập, chỉ là bởi vì đối với hắn mà nói thì việc trở nên mập mạp là dễ dàng nhất, một khi khí huyết dồi dào thì da thịt của hắn sẽ lập tức sưng lên. Hắn cũng có thể trở nên cao hơn hoặc lùn hơn, chỉ là nếu như làm như thế thì xương cốt và cơ bắp sẽ cảm thấy vô cùng không thoải mái. Vương Kiếm Thành nghe thấy vậy thì quay đầu lại và nói với Ngọc Tiểu Long: “Tiểu Long, thế mà em vẫn còn qua lại với người ở Nam Dương à, chuyện này đối với em mà nói là rất nguy hiểm đấy nhé!” Ngọc Tiểu Long nói: “Nam Dương có phải chỉ có mỗi Trần gia thôi đâu, chẳng lẽ tôi còn không thể kết bạn với người Nam Dương à?” Vương Kiếm Thành bật cười ha ha và nói: “Anh Lý đây nói mình nhìn trúng Vân Đỉnh Thiên Cung rồi à? Thế anh có biết mình đang nói chuyện với ai không vậy?” Tề Đẳng Nhàn gật đầu, đang chuẩn bị trả lời thì chuông cửa bỗng reo lên. “Vương Kiếm Thành? Tại sao cái tên này lại đến đây?” Ngọc Tiểu Long nhìn lướt qua camera giám sát một cái rồi không khỏi cau mày. “Người của Vương gia?” Tề Đẳng Nhàn nhìn về phía Ngọc Tiểu long và hỏi. Ngọc Tiểu Long gật đầu và đi ra mở cửa. Vương gia cũng là một trong những gia tộc lớn ở Bắc Kinh, nổi tiếng không kém gì Tạ gia——Én xưa nhà Tạ, nhà Vương; Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia. Có điều, bọn họ khá là trung lập và khiêm tốn, bọn họ không hề tham gia vào cuộc chiến của Phó Phong Vân và Triệu gia.