Tác giả:

Chương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…

Chương 1667: Cậu không được.

Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Những nhân vật trọng yếu của Tổng hội Long Môn xuất hiện ở Hương Sơn, đây chính là một tín hiệu vô cùng trọng yếu.    Nhưng mà tin tức này không bị tiết lộ ra bên ngoài.   Dù sao thì bọn họ đều vì Long Môn Hương Sơn thay đổi triều đại mà đến, nếu tin tức này bị tiết lộ trước, khó tránh khỏi việc Trần Bá Hạ sẽ cảnh giác hơn.   Bọn họ đều ẩn thân trong một căn biệt thự mua dưới danh nghĩa của một vị đại cá sấu lui về tuyến hai ở Hương Sơn, không cần lo lắng bị tiết lộ hành tung.   Chuyện làm Tề Đẳng Nhàn cảm thấy kinh ngạc chính là căn biệt thự này cùng một khu với nơi Tôn phu nhân ở hiện tại…   Đúng lúc hôm nay lấy cớ phải liên lạc với người Long Môn, có thể không về nhà!   Tề Đẳng Nhàn vừa bước vào trong sân lập tức cảm giác được sát khí vô cùng nặng nề, chỉ thấy, một đám cao thủ tinh nhuệ của Long Môn đứng ở trong sân, xếp hàng thành hai hàng, ở giữa chừa lại một con đường.   “Người giang hồ bày ra cho mình xem sao… Chuẩn bị ra oai phủ đầu với mình, hay là mời mình uống trà khai vị?” Tề Đẳng Nhàn thấy một màn như vậy, cười cười, trong lòng lại không xem trọng lắm.   Nhóm người giang hồ có rất nhiều quy củ, người nổi tiếng bên ngoài như Tề Đẳng Nhàn, bình thường muốn gặp đám người giang hồ đó, bọn họ đều sẽ sắp xếp một ít vấn đề khó ra để làm hắn khó xử.   Chuyện này không phải là không lịch sự, mà là muốn cho người đến biết, không cần ỷ vào thanh danh và bản lĩnh của mình mà không hiểu lễ nghĩa, muốn làm gì thì làm.   Đây là thể hiện thực lực cường đại của bản thân, đồng thời cũng là cho đối phương một sự cảnh cáo không lớn không nhỏ.   Tề Đẳng Nhàn vừa vào cửa, hơn hai mươi ánh mắt đồng thời nhìn chằm chằm vào hắn, huyệt Thái Dương của những người đó đều hơi hơi nhô lên, ánh mắt có thần, hiển nhiên đã tu luyện võ công tới cảnh giới “Luyện Khí Hóa Thần” rồi.   Cảnh giới thể năng của võ công chia làm minh kình, ám kình, hóa kình, đan kình, cuối cùng là kiến thần bất phôi.   Cái gọi là Luyện Khí Hóa Thần, nhìn tên đoán nghĩa, đó là có thể tự khóa lại tinh khí trong cơ thể, tăng lên tinh thần của bản thân.   Công phu có thể luyện đến mức đó, công phu cơ bản đều đến ám kình và hóa kình.   Nếu là cao thủ bình thường, đột nhiên bị nhiều ánh mắt sắc bén như vậy đánh trúng, chỉ sợ lập tức sẽ tim đập gia tốc, máu trong cơ thể sôi trào, toàn bộ cơ thể trở nên khẩn trương.   Nhưng Tề Đẳng Nhàn lại cứ như không hề có cảm giác gì, phảng phất như người mù, hắn vui vẻ thoải mái đi về phía trước.   Hắn vừa vừa mới đi đến con đường giữa đám người, mới đi được năm bước, đám người bỗng nhiên đứng sát lại, một người nhảy ra khỏi đám đông, song chưởng đánh về phía ngực Tề Đẳng Nhàn.   “Cậu không được.” Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt nói, tay trái tạo tư thế đỡ đòn che trước ngực, ngăn cản hai chưởng, tiếp theo khuỷu tay đưa lên tạo phản lực, phịch một tiếng, người đó lập tức bay ra ngoài.   Sau khi đẩy bay người đó, bước chân của Tề Đẳng Nhàn không ngừng lại, tiếp tục đi lên phía trước, đám người theo cũng đi theo hắn về phía trước.   Vừa mới đi ba bước lại có một người chui ra từ phía sau hắn, hai tay giống như hai lưỡi liềm, hướng về mắt cá chân của hắn mà cắt!   Nhưng Tề Đẳng Nhàn không thèm quay đầu lại, chân phải nhấc lên, nhất chiêu “Mỹ nhân đảo thoát giày” phóng ra dựa trên cách thức phát kình, thân trên động cũng chưa động.  Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Những nhân vật trọng yếu của Tổng hội Long Môn xuất hiện ở Hương Sơn, đây chính là một tín hiệu vô cùng trọng yếu.  

 

 

Nhưng mà tin tức này không bị tiết lộ ra bên ngoài.  

 

Dù sao thì bọn họ đều vì Long Môn Hương Sơn thay đổi triều đại mà đến, nếu tin tức này bị tiết lộ trước, khó tránh khỏi việc Trần Bá Hạ sẽ cảnh giác hơn.  

 

Bọn họ đều ẩn thân trong một căn biệt thự mua dưới danh nghĩa của một vị đại cá sấu lui về tuyến hai ở Hương Sơn, không cần lo lắng bị tiết lộ hành tung.  

 

Chuyện làm Tề Đẳng Nhàn cảm thấy kinh ngạc chính là căn biệt thự này cùng một khu với nơi Tôn phu nhân ở hiện tại…  

 

Đúng lúc hôm nay lấy cớ phải liên lạc với người Long Môn, có thể không về nhà!  

 

Tề Đẳng Nhàn vừa bước vào trong sân lập tức cảm giác được sát khí vô cùng nặng nề, chỉ thấy, một đám cao thủ tinh nhuệ của Long Môn đứng ở trong sân, xếp hàng thành hai hàng, ở giữa chừa lại một con đường.  

 

“Người giang hồ bày ra cho mình xem sao… Chuẩn bị ra oai phủ đầu với mình, hay là mời mình uống trà khai vị?” Tề Đẳng Nhàn thấy một màn như vậy, cười cười, trong lòng lại không xem trọng lắm.  

 

Nhóm người giang hồ có rất nhiều quy củ, người nổi tiếng bên ngoài như Tề Đẳng Nhàn, bình thường muốn gặp đám người giang hồ đó, bọn họ đều sẽ sắp xếp một ít vấn đề khó ra để làm hắn khó xử.  

 

Chuyện này không phải là không lịch sự, mà là muốn cho người đến biết, không cần ỷ vào thanh danh và bản lĩnh của mình mà không hiểu lễ nghĩa, muốn làm gì thì làm.  

 

Đây là thể hiện thực lực cường đại của bản thân, đồng thời cũng là cho đối phương một sự cảnh cáo không lớn không nhỏ.  

 

Tề Đẳng Nhàn vừa vào cửa, hơn hai mươi ánh mắt đồng thời nhìn chằm chằm vào hắn, huyệt Thái Dương của những người đó đều hơi hơi nhô lên, ánh mắt có thần, hiển nhiên đã tu luyện võ công tới cảnh giới “Luyện Khí Hóa Thần” rồi.  

 

Cảnh giới thể năng của võ công chia làm minh kình, ám kình, hóa kình, đan kình, cuối cùng là kiến thần bất phôi.  

 

Cái gọi là Luyện Khí Hóa Thần, nhìn tên đoán nghĩa, đó là có thể tự khóa lại tinh khí trong cơ thể, tăng lên tinh thần của bản thân.  

 

Công phu có thể luyện đến mức đó, công phu cơ bản đều đến ám kình và hóa kình.  

 

Nếu là cao thủ bình thường, đột nhiên bị nhiều ánh mắt sắc bén như vậy đánh trúng, chỉ sợ lập tức sẽ tim đập gia tốc, máu trong cơ thể sôi trào, toàn bộ cơ thể trở nên khẩn trương.  

 

Nhưng Tề Đẳng Nhàn lại cứ như không hề có cảm giác gì, phảng phất như người mù, hắn vui vẻ thoải mái đi về phía trước.  

 

Hắn vừa vừa mới đi đến con đường giữa đám người, mới đi được năm bước, đám người bỗng nhiên đứng sát lại, một người nhảy ra khỏi đám đông, song chưởng đánh về phía ngực Tề Đẳng Nhàn.  

 

“Cậu không được.” Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt nói, tay trái tạo tư thế đỡ đòn che trước ngực, ngăn cản hai chưởng, tiếp theo khuỷu tay đưa lên tạo phản lực, phịch một tiếng, người đó lập tức bay ra ngoài.  

 

Sau khi đẩy bay người đó, bước chân của Tề Đẳng Nhàn không ngừng lại, tiếp tục đi lên phía trước, đám người theo cũng đi theo hắn về phía trước.  

 

Vừa mới đi ba bước lại có một người chui ra từ phía sau hắn, hai tay giống như hai lưỡi liềm, hướng về mắt cá chân của hắn mà cắt!  

 

Nhưng Tề Đẳng Nhàn không thèm quay đầu lại, chân phải nhấc lên, nhất chiêu “Mỹ nhân đảo thoát giày” phóng ra dựa trên cách thức phát kình, thân trên động cũng chưa động.  

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Những nhân vật trọng yếu của Tổng hội Long Môn xuất hiện ở Hương Sơn, đây chính là một tín hiệu vô cùng trọng yếu.    Nhưng mà tin tức này không bị tiết lộ ra bên ngoài.   Dù sao thì bọn họ đều vì Long Môn Hương Sơn thay đổi triều đại mà đến, nếu tin tức này bị tiết lộ trước, khó tránh khỏi việc Trần Bá Hạ sẽ cảnh giác hơn.   Bọn họ đều ẩn thân trong một căn biệt thự mua dưới danh nghĩa của một vị đại cá sấu lui về tuyến hai ở Hương Sơn, không cần lo lắng bị tiết lộ hành tung.   Chuyện làm Tề Đẳng Nhàn cảm thấy kinh ngạc chính là căn biệt thự này cùng một khu với nơi Tôn phu nhân ở hiện tại…   Đúng lúc hôm nay lấy cớ phải liên lạc với người Long Môn, có thể không về nhà!   Tề Đẳng Nhàn vừa bước vào trong sân lập tức cảm giác được sát khí vô cùng nặng nề, chỉ thấy, một đám cao thủ tinh nhuệ của Long Môn đứng ở trong sân, xếp hàng thành hai hàng, ở giữa chừa lại một con đường.   “Người giang hồ bày ra cho mình xem sao… Chuẩn bị ra oai phủ đầu với mình, hay là mời mình uống trà khai vị?” Tề Đẳng Nhàn thấy một màn như vậy, cười cười, trong lòng lại không xem trọng lắm.   Nhóm người giang hồ có rất nhiều quy củ, người nổi tiếng bên ngoài như Tề Đẳng Nhàn, bình thường muốn gặp đám người giang hồ đó, bọn họ đều sẽ sắp xếp một ít vấn đề khó ra để làm hắn khó xử.   Chuyện này không phải là không lịch sự, mà là muốn cho người đến biết, không cần ỷ vào thanh danh và bản lĩnh của mình mà không hiểu lễ nghĩa, muốn làm gì thì làm.   Đây là thể hiện thực lực cường đại của bản thân, đồng thời cũng là cho đối phương một sự cảnh cáo không lớn không nhỏ.   Tề Đẳng Nhàn vừa vào cửa, hơn hai mươi ánh mắt đồng thời nhìn chằm chằm vào hắn, huyệt Thái Dương của những người đó đều hơi hơi nhô lên, ánh mắt có thần, hiển nhiên đã tu luyện võ công tới cảnh giới “Luyện Khí Hóa Thần” rồi.   Cảnh giới thể năng của võ công chia làm minh kình, ám kình, hóa kình, đan kình, cuối cùng là kiến thần bất phôi.   Cái gọi là Luyện Khí Hóa Thần, nhìn tên đoán nghĩa, đó là có thể tự khóa lại tinh khí trong cơ thể, tăng lên tinh thần của bản thân.   Công phu có thể luyện đến mức đó, công phu cơ bản đều đến ám kình và hóa kình.   Nếu là cao thủ bình thường, đột nhiên bị nhiều ánh mắt sắc bén như vậy đánh trúng, chỉ sợ lập tức sẽ tim đập gia tốc, máu trong cơ thể sôi trào, toàn bộ cơ thể trở nên khẩn trương.   Nhưng Tề Đẳng Nhàn lại cứ như không hề có cảm giác gì, phảng phất như người mù, hắn vui vẻ thoải mái đi về phía trước.   Hắn vừa vừa mới đi đến con đường giữa đám người, mới đi được năm bước, đám người bỗng nhiên đứng sát lại, một người nhảy ra khỏi đám đông, song chưởng đánh về phía ngực Tề Đẳng Nhàn.   “Cậu không được.” Tề Đẳng Nhàn lạnh nhạt nói, tay trái tạo tư thế đỡ đòn che trước ngực, ngăn cản hai chưởng, tiếp theo khuỷu tay đưa lên tạo phản lực, phịch một tiếng, người đó lập tức bay ra ngoài.   Sau khi đẩy bay người đó, bước chân của Tề Đẳng Nhàn không ngừng lại, tiếp tục đi lên phía trước, đám người theo cũng đi theo hắn về phía trước.   Vừa mới đi ba bước lại có một người chui ra từ phía sau hắn, hai tay giống như hai lưỡi liềm, hướng về mắt cá chân của hắn mà cắt!   Nhưng Tề Đẳng Nhàn không thèm quay đầu lại, chân phải nhấc lên, nhất chiêu “Mỹ nhân đảo thoát giày” phóng ra dựa trên cách thức phát kình, thân trên động cũng chưa động.  Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 1667: Cậu không được.