Tác giả:

Chương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…

Chương 1706: “Bao nhiêu là phù hợp?”

Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…  “Tôi đã sớm nói với nó đạo lý, quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, mà nó còn cố tình chạy đến Quang Dương tìm hưng phấn!” Tạ lão gia tử nhịn không được đập bàn một tiếng.    “Chúng ta không thể để Tạ Thiên Tiều liên tục bị Xion khống chế, chúng ta phải tìm biện pháp phản kháng.”   "Đúng vậy, Tạ gia chúng ta từ khi nào biến thành thịt cá trên thớt, mặc người xâu xé?"   "Việc này là do tên họ Tề kia, bắt người của hắn đi!"   Ánh mắt Tạ lão gia tử lạnh lùng, chuyện này nói dễ hơn làm? Kể từ khi Tề Đẳng Nhàn bị nhắm đến vì chuyện của Lục Chiến Long, gần như tất cả những người có liên quan đến anh đều được các cao thủ của phe Phó Phong Vân bí mật bảo vệ.   Không phải là không thể động thủ nhưng nếu không thành công hoặc lưu lại nhược điểm thì sẽ rất bị động.   Huống chi mạng sống của Tạ Thiên Tiều còn đang nằm trong tay Đồ Phu, nếu bọn họ hành động liều lĩnh, Đồ Phu sẽ giết con tin ngay, như vậy Tạ gia sẽ không còn gì để chơi.   Tạ lão gia tử thở dài, cuối cùng xua tay nói: "Gọi điện cho Thiên Lệ, bảo nó lập tức từ Hương Sơn trở về ngay, đồng thời ngừng giúp đỡ Hà gia ngay lập tức!"   "Còn có một việc, phái người lần nữa đến đàm phán với Xion, lần này hãy ra giá cao mua Tạ Thiên Tiều về!"   "Phải đưa ra một cái giá mà hắn ta không cách nào từ chối nữa, các người tự nhìn mà làm đi!"   Nói xong lời này, ông ấy giống như bị rút hết sức lực.   Mọi người quay sang nhìn nhau.   Một người đàn ông trong số đó thậm chí còn co rút lại, vết cắt trên thắt lưng trái của hắn ta để lại sau ca phẫu thuật đến giờ vẫn còn mới nguyên đấy…   Đồ Phu là một ác ma tàn bạo không nói võ đức, quà cũng muốn nhận, tiền cũng muốn lấy, thận cũng muốn ăn...   Dù sao ở Tạ gia cũng không có ai muốn đi.   Cuối cùng, mọi người chuyển sự chú ý lên người anh em chỉ còn một quả thận này.   “Cậu lại phải vất vả một chuyến vậy!” Tạ lão gia tử cũng "lương thiện tốt đẹp" nói.   Người anh em này sợ đến mức suýt tè ra quần tại chỗ, khóc như đưa đám: “Lão gia tử, tôi chỉ còn một quả thận, nếu bị cắt một lần nữa thì sẽ mất mạng đấy!"   Tạ lão gia tử nói: “Tôi đã nói rồi, lần này sẽ đưa ra một cái giá mà hắn ta không thể từ chối! Hơn nữa, cậu chỉ còn một quả thận. Hơn phân nửa là hắn ta sẽ không đối phó với cậu như thế nữa."   “Bao nhiêu là phù hợp?”   "Tên Xion kia chính là sói mắt trắng ăn thịt người không nhả xương, đưa bao nhiêu cũng không đủ!"  Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 “Tôi đã sớm nói với nó đạo lý, quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, mà nó còn cố tình chạy đến Quang Dương tìm hưng phấn!” Tạ lão gia tử nhịn không được đập bàn một tiếng.  

 

 

“Chúng ta không thể để Tạ Thiên Tiều liên tục bị Xion khống chế, chúng ta phải tìm biện pháp phản kháng.”  

 

"Đúng vậy, Tạ gia chúng ta từ khi nào biến thành thịt cá trên thớt, mặc người xâu xé?"  

 

"Việc này là do tên họ Tề kia, bắt người của hắn đi!"  

 

Ánh mắt Tạ lão gia tử lạnh lùng, chuyện này nói dễ hơn làm? Kể từ khi Tề Đẳng Nhàn bị nhắm đến vì chuyện của Lục Chiến Long, gần như tất cả những người có liên quan đến anh đều được các cao thủ của phe Phó Phong Vân bí mật bảo vệ.  

 

Không phải là không thể động thủ nhưng nếu không thành công hoặc lưu lại nhược điểm thì sẽ rất bị động.  

 

Huống chi mạng sống của Tạ Thiên Tiều còn đang nằm trong tay Đồ Phu, nếu bọn họ hành động liều lĩnh, Đồ Phu sẽ giết con tin ngay, như vậy Tạ gia sẽ không còn gì để chơi.  

 

Tạ lão gia tử thở dài, cuối cùng xua tay nói: "Gọi điện cho Thiên Lệ, bảo nó lập tức từ Hương Sơn trở về ngay, đồng thời ngừng giúp đỡ Hà gia ngay lập tức!"  

 

"Còn có một việc, phái người lần nữa đến đàm phán với Xion, lần này hãy ra giá cao mua Tạ Thiên Tiều về!"  

 

"Phải đưa ra một cái giá mà hắn ta không cách nào từ chối nữa, các người tự nhìn mà làm đi!"  

 

Nói xong lời này, ông ấy giống như bị rút hết sức lực.  

 

Mọi người quay sang nhìn nhau.  

 

Một người đàn ông trong số đó thậm chí còn co rút lại, vết cắt trên thắt lưng trái của hắn ta để lại sau ca phẫu thuật đến giờ vẫn còn mới nguyên đấy…  

 

Đồ Phu là một ác ma tàn bạo không nói võ đức, quà cũng muốn nhận, tiền cũng muốn lấy, thận cũng muốn ăn...  

 

Dù sao ở Tạ gia cũng không có ai muốn đi.  

 

Cuối cùng, mọi người chuyển sự chú ý lên người anh em chỉ còn một quả thận này.  

 

“Cậu lại phải vất vả một chuyến vậy!” Tạ lão gia tử cũng "lương thiện tốt đẹp" nói.  

 

Người anh em này sợ đến mức suýt tè ra quần tại chỗ, khóc như đưa đám: “Lão gia tử, tôi chỉ còn một quả thận, nếu bị cắt một lần nữa thì sẽ mất mạng đấy!"  

 

Tạ lão gia tử nói: “Tôi đã nói rồi, lần này sẽ đưa ra một cái giá mà hắn ta không thể từ chối! Hơn nữa, cậu chỉ còn một quả thận. Hơn phân nửa là hắn ta sẽ không đối phó với cậu như thế nữa."  

 

“Bao nhiêu là phù hợp?”  

 

"Tên Xion kia chính là sói mắt trắng ăn thịt người không nhả xương, đưa bao nhiêu cũng không đủ!"  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia   Nhà tù U Đô.   Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy.   Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh...   Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng.   "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói.   Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa."   "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi.   Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…  “Tôi đã sớm nói với nó đạo lý, quân tử không đứng dưới bức tường nguy hiểm, mà nó còn cố tình chạy đến Quang Dương tìm hưng phấn!” Tạ lão gia tử nhịn không được đập bàn một tiếng.    “Chúng ta không thể để Tạ Thiên Tiều liên tục bị Xion khống chế, chúng ta phải tìm biện pháp phản kháng.”   "Đúng vậy, Tạ gia chúng ta từ khi nào biến thành thịt cá trên thớt, mặc người xâu xé?"   "Việc này là do tên họ Tề kia, bắt người của hắn đi!"   Ánh mắt Tạ lão gia tử lạnh lùng, chuyện này nói dễ hơn làm? Kể từ khi Tề Đẳng Nhàn bị nhắm đến vì chuyện của Lục Chiến Long, gần như tất cả những người có liên quan đến anh đều được các cao thủ của phe Phó Phong Vân bí mật bảo vệ.   Không phải là không thể động thủ nhưng nếu không thành công hoặc lưu lại nhược điểm thì sẽ rất bị động.   Huống chi mạng sống của Tạ Thiên Tiều còn đang nằm trong tay Đồ Phu, nếu bọn họ hành động liều lĩnh, Đồ Phu sẽ giết con tin ngay, như vậy Tạ gia sẽ không còn gì để chơi.   Tạ lão gia tử thở dài, cuối cùng xua tay nói: "Gọi điện cho Thiên Lệ, bảo nó lập tức từ Hương Sơn trở về ngay, đồng thời ngừng giúp đỡ Hà gia ngay lập tức!"   "Còn có một việc, phái người lần nữa đến đàm phán với Xion, lần này hãy ra giá cao mua Tạ Thiên Tiều về!"   "Phải đưa ra một cái giá mà hắn ta không cách nào từ chối nữa, các người tự nhìn mà làm đi!"   Nói xong lời này, ông ấy giống như bị rút hết sức lực.   Mọi người quay sang nhìn nhau.   Một người đàn ông trong số đó thậm chí còn co rút lại, vết cắt trên thắt lưng trái của hắn ta để lại sau ca phẫu thuật đến giờ vẫn còn mới nguyên đấy…   Đồ Phu là một ác ma tàn bạo không nói võ đức, quà cũng muốn nhận, tiền cũng muốn lấy, thận cũng muốn ăn...   Dù sao ở Tạ gia cũng không có ai muốn đi.   Cuối cùng, mọi người chuyển sự chú ý lên người anh em chỉ còn một quả thận này.   “Cậu lại phải vất vả một chuyến vậy!” Tạ lão gia tử cũng "lương thiện tốt đẹp" nói.   Người anh em này sợ đến mức suýt tè ra quần tại chỗ, khóc như đưa đám: “Lão gia tử, tôi chỉ còn một quả thận, nếu bị cắt một lần nữa thì sẽ mất mạng đấy!"   Tạ lão gia tử nói: “Tôi đã nói rồi, lần này sẽ đưa ra một cái giá mà hắn ta không thể từ chối! Hơn nữa, cậu chỉ còn một quả thận. Hơn phân nửa là hắn ta sẽ không đối phó với cậu như thế nữa."   “Bao nhiêu là phù hợp?”   "Tên Xion kia chính là sói mắt trắng ăn thịt người không nhả xương, đưa bao nhiêu cũng không đủ!"  Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 1706: “Bao nhiêu là phù hợp?”