Chương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ…
Chương 1747: Bởi vì tôi muốn đánh Lai Phúc!
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói: “Tính xem lợi nhuận mười phần trăm một năm của tàu thuyền Lôi Thị là bao nhiêu! Cô nghĩ lại xem, nếu tôi xây xong giáo đường, tôi sẽ mang lại cho ông ta bao nhiêu tín đồ? Chỉ cần là tín đồ của Thánh Giáo, đó đều là tài nguyên và mối quan hệ của ông ta!” Ngọc Tiểu Long suy nghĩ một chút, quả thực là vậy, với ảnh hưởng của nhà họ Trần cùng với mối quan hệ giữa Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn và nhà họ Trần, lấy Nam Dương làm cứ điểm phát triển Thánh Giáo quả thực tương đối dễ dàng và khả quan. Chức Tổng giám mục này của Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn không phải là phong bừa, mặc dù đã tiêu tốn sáu tỷ mét khối vàng nhưng Giáo Hoàng cũng từng nghiêm túc cân nhắc xem việc hắn gia nhập Thánh Giáo có thích hợp hay không, sau khi gia nhập Thánh Giáo sẽ trao cho chức vụ gì. Cô thầm thở dài trong lòng, dường như trên đời này không có vùng tịnh thổ nào không có âm mưu, cho dù ở trong Thánh Giáo cũng anh lừa tôi gạt, lão Giáo Hoàng cực kỳ xảo quyệt... “Chỉ cần tôi không làm gì quá đáng, hơn nữa mỗi một lần mượn lực lượng của Thánh Giáo đều có cớ, có thể giải thích được. Lão Giáo Hoàng kia... Ừm... Lão bệ hạ sẽ không quản chút việc nhỏ đấy của tôi đâu!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười nói. Hắn hiểu rất rõ địa vị của mình trong Thánh Giáo, Giáo Hoàng đã sắp xếp cho hắn làm Tổng giám mục khu vực phía Nam, hơn nữa còn là Tổng giám mục người Trung Quốc duy nhất trong lịch sử của Thánh Giáo, cũng không phải vì nhìn vào sáu tỷ mét khối vàng kia mà an bài một cách tùy tiện, mà là đã tính toán kỹ lưỡng từ lâu. Suy cho cùng, lão Giáo Hoàng là người suốt ngày tiếp xúc với các nguyên thủ quốc gia, những người đó đều là những nhân vật hàng đầu với trí tuệ phi thường và kỹ năng phi thường, làm sao ông ta có thể là một người đơn giản được? Ngọc Tiểu Long không khỏi giơ ngón tay cái lên nói: "Nhưng anh đang vu cáo!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói: "Cái gì là vu cáo? Những tên dị đoan của tà giáo Dracula đều thừa nhận rằng thương hội Hoa Minh đã cấu kết với bọn hắn. Hơn nữa, thương hội Hoa Minh đã cử người chụp nhiều bức ảnh của tôi như vậy, đây không phải một âm mưu gây rối hay sao?" Những bức ảnh của Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn do thương hội Hoa Minh chụp ban đầu được dùng để đốt sân sau của hắn, nhưng bây giờ chúng lại trở thành bằng chứng không thể chối cãi để đức Tổng giám mục Tề Đằng Nhàn trả đũa! "Thằng nhóc Bùi Bất Khí này muốn cướp cá của tôi, còn đốt lửa sân sau của tôi, tôi phải chơi chết thằng đó! Cho dù lần này thằng đó không chết cũng phải bị lột một lớp da!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười lạnh trong lòng. Dù sao thương hội Hoa Minh có nguồn lực tài chính rất mạnh, lần này nhiều nhất có thể dạy cho bọn hắn một bài học, muốn dùng một gậy đánh chết bọn hắn là không thể nào. Giáo Hoàng sẽ không dễ dàng tha thứ nếu Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn làm như vậy, lại càng không để cho người của Thánh Giáo hợp tác với hắn làm như vậy... Nói cách khác, không thể để cho Thánh Giáo có vẻ quá bá đạo, như thế sẽ phản tác dụng. Cùng lắm là để cho thương hội Hoa Minh đổ ít máu, sau đó thấy tình huống đã đạt đến mục đích thì sẽ ra lệnh cho Tề Đằng Nhàn Đằng Nhà thu tay lại! Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn vui vẻ rời khỏi chỗ Ngọc Tiểu Long, tình cờ nhìn thấy Dương Quan Quan vừa trở về ở cửa. "Mọi chuyện xử lý xong chưa?" Dương Quan Quan không khỏi cười hỏi. "Ừm, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, đừng lo lắng." Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói, sau đó vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của thư ký Dương. Dương Quan Quan nói: "Xem ra lại có người lại gặp xui xẻo!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn chỉ cười ha hả, sau khi về đến nhà bèn đi thẳng đến chỗ Tham Lang và hỏi thăm mọi chuyện thế nào. Tham Lang nói: "Tôi không liên lạc được... Dù sao cũng đã lâu rồi tôi không liên lạc với bọn họ." Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nhíu mày, cười nói: "Anh đang giở trò haysao? Nắm đấm to như bao cát này, anh có muốn thử không?" Tham Lam nhìn thấy hắn giơ nắm đấm lên, không khỏi run lên, nói: "Nhị đương gia, tôi thật sự không lừa ngài! Tôi thật sự không liên lạc được, tôi cũng không giở thủ đoạn gì cả, nếu ngài không tin thì tôi có thể làm trước mặt ngài, ngài tự mình xem!” Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn gật đầu và nói: "Được rồi! Vậy anh tiếp tục liên lạc đi." Tham Lang không khỏi thở phào nhẹ nhõm. "Ngày mai có thể anh phải gọi tôi là Thường Uy!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn không khỏi mỉm cười sau khi trở lại chiếc giường thoải mái và ấm áp của Dương Quan Quan. "Hả? Tại sao?" Dương Quan Quan sửng sốt, không hiểu gì cả. "Bởi vì tôi muốn đánh Lai Phúc!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười lạnh nói. Dương Quan Quan lại ngẩn người, Thường Uy đánh Lai Phúc? Được rồi, Lai Phúc là ai?
Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói: “Tính xem lợi nhuận mười phần trăm một năm của tàu thuyền Lôi Thị là bao nhiêu! Cô nghĩ lại xem, nếu tôi xây xong giáo đường, tôi sẽ mang lại cho ông ta bao nhiêu tín đồ? Chỉ cần là tín đồ của Thánh Giáo, đó đều là tài nguyên và mối quan hệ của ông ta!”
Ngọc Tiểu Long suy nghĩ một chút, quả thực là vậy, với ảnh hưởng của nhà họ Trần cùng với mối quan hệ giữa Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn và nhà họ Trần, lấy Nam Dương làm cứ điểm phát triển Thánh Giáo quả thực tương đối dễ dàng và khả quan.
Chức Tổng giám mục này của Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn không phải là phong bừa, mặc dù đã tiêu tốn sáu tỷ mét khối vàng nhưng Giáo Hoàng cũng từng nghiêm túc cân nhắc xem việc hắn gia nhập Thánh Giáo có thích hợp hay không, sau khi gia nhập Thánh Giáo sẽ trao cho chức vụ gì.
Cô thầm thở dài trong lòng, dường như trên đời này không có vùng tịnh thổ nào không có âm mưu, cho dù ở trong Thánh Giáo cũng anh lừa tôi gạt, lão Giáo Hoàng cực kỳ xảo quyệt...
“Chỉ cần tôi không làm gì quá đáng, hơn nữa mỗi một lần mượn lực lượng của Thánh Giáo đều có cớ, có thể giải thích được. Lão Giáo Hoàng kia... Ừm... Lão bệ hạ sẽ không quản chút việc nhỏ đấy của tôi đâu!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười nói.
Hắn hiểu rất rõ địa vị của mình trong Thánh Giáo, Giáo Hoàng đã sắp xếp cho hắn làm Tổng giám mục khu vực phía Nam, hơn nữa còn là Tổng giám mục người Trung Quốc duy nhất trong lịch sử của Thánh Giáo, cũng không phải vì nhìn vào sáu tỷ mét khối vàng kia mà an bài một cách tùy tiện, mà là đã tính toán kỹ lưỡng từ lâu.
Suy cho cùng, lão Giáo Hoàng là người suốt ngày tiếp xúc với các nguyên thủ quốc gia, những người đó đều là những nhân vật hàng đầu với trí tuệ phi thường và kỹ năng phi thường, làm sao ông ta có thể là một người đơn giản được?
Ngọc Tiểu Long không khỏi giơ ngón tay cái lên nói: "Nhưng anh đang vu cáo!"
Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói: "Cái gì là vu cáo? Những tên dị đoan của tà giáo Dracula đều thừa nhận rằng thương hội Hoa Minh đã cấu kết với bọn hắn. Hơn nữa, thương hội Hoa Minh đã cử người chụp nhiều bức ảnh của tôi như vậy, đây không phải một âm mưu gây rối hay sao?"
Những bức ảnh của Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn do thương hội Hoa Minh chụp ban đầu được dùng để đốt sân sau của hắn, nhưng bây giờ chúng lại trở thành bằng chứng không thể chối cãi để đức Tổng giám mục Tề Đằng Nhàn trả đũa!
"Thằng nhóc Bùi Bất Khí này muốn cướp cá của tôi, còn đốt lửa sân sau của tôi, tôi phải chơi chết thằng đó! Cho dù lần này thằng đó không chết cũng phải bị lột một lớp da!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười lạnh trong lòng.
Dù sao thương hội Hoa Minh có nguồn lực tài chính rất mạnh, lần này nhiều nhất có thể dạy cho bọn hắn một bài học, muốn dùng một gậy đánh chết bọn hắn là không thể nào.
Giáo Hoàng sẽ không dễ dàng tha thứ nếu Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn làm như vậy, lại càng không để cho người của Thánh Giáo hợp tác với hắn làm như vậy... Nói cách khác, không thể để cho Thánh Giáo có vẻ quá bá đạo, như thế sẽ phản tác dụng.
Cùng lắm là để cho thương hội Hoa Minh đổ ít máu, sau đó thấy tình huống đã đạt đến mục đích thì sẽ ra lệnh cho Tề Đằng Nhàn Đằng Nhà thu tay lại!
Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn vui vẻ rời khỏi chỗ Ngọc Tiểu Long, tình cờ nhìn thấy Dương Quan Quan vừa trở về ở cửa.
"Mọi chuyện xử lý xong chưa?" Dương Quan Quan không khỏi cười hỏi.
"Ừm, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, đừng lo lắng." Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói, sau đó vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của thư ký Dương.
Dương Quan Quan nói: "Xem ra lại có người lại gặp xui xẻo!"
Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn chỉ cười ha hả, sau khi về đến nhà bèn đi thẳng đến chỗ Tham Lang và hỏi thăm mọi chuyện thế nào.
Tham Lang nói: "Tôi không liên lạc được... Dù sao cũng đã lâu rồi tôi không liên lạc với bọn họ."
Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nhíu mày, cười nói: "Anh đang giở trò haysao? Nắm đấm to như bao cát này, anh có muốn thử không?"
Tham Lam nhìn thấy hắn giơ nắm đấm lên, không khỏi run lên, nói: "Nhị đương gia, tôi thật sự không lừa ngài! Tôi thật sự không liên lạc được, tôi cũng không giở thủ đoạn gì cả, nếu ngài không tin thì tôi có thể làm trước mặt ngài, ngài tự mình xem!”
Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn gật đầu và nói: "Được rồi! Vậy anh tiếp tục liên lạc đi."
Tham Lang không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Ngày mai có thể anh phải gọi tôi là Thường Uy!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn không khỏi mỉm cười sau khi trở lại chiếc giường thoải mái và ấm áp của Dương Quan Quan.
"Hả? Tại sao?" Dương Quan Quan sửng sốt, không hiểu gì cả.
"Bởi vì tôi muốn đánh Lai Phúc!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười lạnh nói.
Dương Quan Quan lại ngẩn người, Thường Uy đánh Lai Phúc? Được rồi, Lai Phúc là ai?
Tuyệt Thế Cường LongTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpChương 1 Nhị đương gia Nhà tù U Đô. Bên trong nhà tù này, giam giữ những phạm nhân cùng hung cực ác, mỗi một tên đều là người đã từng làm nhiều việc ác, tiếng tăm lừng lẫy. Có đặc công ăn trộm cơ mật của đất nước, có sát thủ từng ám sát tổng thống, c*̃ng có quân phiệt từng lạm sát mấy vạn tù binh... Tề Đẳng Nhàn mặc trang phục giám ngục đang viết chữ trong thư phòng của cha mình, đường nét có lực mà rõ ràng, chữ viết như rồng, mạnh mẽ lại mang theo cẩn trọng. "Nhị đương gia, xảy ra chuyện rồi! Sát Thần và Tham Lang đánh nhau rồi..." Một giám ngục loạng choạng chạy vào, hoảng sợ nói. Tề Đẳng Nhàn ồ một tiếng, tiện tay ném một bức thư pháp qua cho hắn, nói "Mang cái này đi đi, tiện thể để bọn họ quét dọn nhà vệ sinh ba ngày, không nghe lời thì nói tôi sẽ ấn đầu của bọn họ vào trong bồn cầu thêm một lần nữa." "Vâng, nhị đương gia!" Giám ngục sửng sốt, sau đó vội vàng cầm bức tranh chữ lên, xoay người lao đi. Sát Thần là vua sát thủ nổi danh lừng lẫy trong giới sát thủ… Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói: “Tính xem lợi nhuận mười phần trăm một năm của tàu thuyền Lôi Thị là bao nhiêu! Cô nghĩ lại xem, nếu tôi xây xong giáo đường, tôi sẽ mang lại cho ông ta bao nhiêu tín đồ? Chỉ cần là tín đồ của Thánh Giáo, đó đều là tài nguyên và mối quan hệ của ông ta!” Ngọc Tiểu Long suy nghĩ một chút, quả thực là vậy, với ảnh hưởng của nhà họ Trần cùng với mối quan hệ giữa Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn và nhà họ Trần, lấy Nam Dương làm cứ điểm phát triển Thánh Giáo quả thực tương đối dễ dàng và khả quan. Chức Tổng giám mục này của Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn không phải là phong bừa, mặc dù đã tiêu tốn sáu tỷ mét khối vàng nhưng Giáo Hoàng cũng từng nghiêm túc cân nhắc xem việc hắn gia nhập Thánh Giáo có thích hợp hay không, sau khi gia nhập Thánh Giáo sẽ trao cho chức vụ gì. Cô thầm thở dài trong lòng, dường như trên đời này không có vùng tịnh thổ nào không có âm mưu, cho dù ở trong Thánh Giáo cũng anh lừa tôi gạt, lão Giáo Hoàng cực kỳ xảo quyệt... “Chỉ cần tôi không làm gì quá đáng, hơn nữa mỗi một lần mượn lực lượng của Thánh Giáo đều có cớ, có thể giải thích được. Lão Giáo Hoàng kia... Ừm... Lão bệ hạ sẽ không quản chút việc nhỏ đấy của tôi đâu!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười nói. Hắn hiểu rất rõ địa vị của mình trong Thánh Giáo, Giáo Hoàng đã sắp xếp cho hắn làm Tổng giám mục khu vực phía Nam, hơn nữa còn là Tổng giám mục người Trung Quốc duy nhất trong lịch sử của Thánh Giáo, cũng không phải vì nhìn vào sáu tỷ mét khối vàng kia mà an bài một cách tùy tiện, mà là đã tính toán kỹ lưỡng từ lâu. Suy cho cùng, lão Giáo Hoàng là người suốt ngày tiếp xúc với các nguyên thủ quốc gia, những người đó đều là những nhân vật hàng đầu với trí tuệ phi thường và kỹ năng phi thường, làm sao ông ta có thể là một người đơn giản được? Ngọc Tiểu Long không khỏi giơ ngón tay cái lên nói: "Nhưng anh đang vu cáo!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói: "Cái gì là vu cáo? Những tên dị đoan của tà giáo Dracula đều thừa nhận rằng thương hội Hoa Minh đã cấu kết với bọn hắn. Hơn nữa, thương hội Hoa Minh đã cử người chụp nhiều bức ảnh của tôi như vậy, đây không phải một âm mưu gây rối hay sao?" Những bức ảnh của Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn do thương hội Hoa Minh chụp ban đầu được dùng để đốt sân sau của hắn, nhưng bây giờ chúng lại trở thành bằng chứng không thể chối cãi để đức Tổng giám mục Tề Đằng Nhàn trả đũa! "Thằng nhóc Bùi Bất Khí này muốn cướp cá của tôi, còn đốt lửa sân sau của tôi, tôi phải chơi chết thằng đó! Cho dù lần này thằng đó không chết cũng phải bị lột một lớp da!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười lạnh trong lòng. Dù sao thương hội Hoa Minh có nguồn lực tài chính rất mạnh, lần này nhiều nhất có thể dạy cho bọn hắn một bài học, muốn dùng một gậy đánh chết bọn hắn là không thể nào. Giáo Hoàng sẽ không dễ dàng tha thứ nếu Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn làm như vậy, lại càng không để cho người của Thánh Giáo hợp tác với hắn làm như vậy... Nói cách khác, không thể để cho Thánh Giáo có vẻ quá bá đạo, như thế sẽ phản tác dụng. Cùng lắm là để cho thương hội Hoa Minh đổ ít máu, sau đó thấy tình huống đã đạt đến mục đích thì sẽ ra lệnh cho Tề Đằng Nhàn Đằng Nhà thu tay lại! Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn vui vẻ rời khỏi chỗ Ngọc Tiểu Long, tình cờ nhìn thấy Dương Quan Quan vừa trở về ở cửa. "Mọi chuyện xử lý xong chưa?" Dương Quan Quan không khỏi cười hỏi. "Ừm, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, đừng lo lắng." Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nói, sau đó vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của thư ký Dương. Dương Quan Quan nói: "Xem ra lại có người lại gặp xui xẻo!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn chỉ cười ha hả, sau khi về đến nhà bèn đi thẳng đến chỗ Tham Lang và hỏi thăm mọi chuyện thế nào. Tham Lang nói: "Tôi không liên lạc được... Dù sao cũng đã lâu rồi tôi không liên lạc với bọn họ." Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn nhíu mày, cười nói: "Anh đang giở trò haysao? Nắm đấm to như bao cát này, anh có muốn thử không?" Tham Lam nhìn thấy hắn giơ nắm đấm lên, không khỏi run lên, nói: "Nhị đương gia, tôi thật sự không lừa ngài! Tôi thật sự không liên lạc được, tôi cũng không giở thủ đoạn gì cả, nếu ngài không tin thì tôi có thể làm trước mặt ngài, ngài tự mình xem!” Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn gật đầu và nói: "Được rồi! Vậy anh tiếp tục liên lạc đi." Tham Lang không khỏi thở phào nhẹ nhõm. "Ngày mai có thể anh phải gọi tôi là Thường Uy!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn không khỏi mỉm cười sau khi trở lại chiếc giường thoải mái và ấm áp của Dương Quan Quan. "Hả? Tại sao?" Dương Quan Quan sửng sốt, không hiểu gì cả. "Bởi vì tôi muốn đánh Lai Phúc!" Tề Đằng Nhàn Đằng Nhàn cười lạnh nói. Dương Quan Quan lại ngẩn người, Thường Uy đánh Lai Phúc? Được rồi, Lai Phúc là ai?