Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 162: C162: Tốc độ là sức mạnh

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… *Hàng duy đả kích: bắt nguồn từ tác phẩm kinh điển "Tam Thể" của nhà văn khoa học viễn tưởng Trung Quốc Lưu Từ Hân, đề cập đến một phương thức tấn công trong đó người ngoài hành tinh sử dụng "lá hai chiều" để giảm hệ mặt trời từ không gian ba chiều thành hai chiều không gian. Đề cập đến việc thay đổi môi trường của đối thủ để đối thủ không thể thích nghỉ, từ đó nêu bật ưu thế vượt trội của bản thân, là một chiến lược.Trước đó đã bị tấn công bất ngờ, hiện giờ Hoắc Huyền Vũ đã sớm cảnh giác, lập tức vung kiếm ra đòn.Kengl! Hai thanh kiếm chạm nhau, một tiếng kim loại vang lên, Hoắc Huyền Vũ lập tức bị hất bay ra ngoài, sắc mặt cực kỳ khó coi.Sức mạnh do Trần Mộc giải phóng khiến hai tay hắn ta tê dại, hơi run rẩy!Tốc độ là sức mạnh!Khi tốc độ đạt tới cực hạn, sức mạnh mà nó sở hữu cũng sẽ rất đáng sợiTrân Mộc lần nữa tiến lên, tung ra kiếm thứ hailMột kiếm này nhanh hơn trước! Chênh lệch gấp ba lần!Keng!Hoắc Huyền Vũ giơ kiếm lên chống cự lần nữa.Chỉ là uy lực kiếm này của Trần Mộc mạnh hơn trước.Thân thể Hoắc Huyền Vũ bị đẩy ra xa trăm mét, đập mạnh vào một tảng đá lớn phía sau, sức mạnh kinh khủng khiến tảng đá khổng lồ vỡ nát."Chết tiệt!"Sắc mặt Hoắc Huyền Vũ vô cùng âm trầm khó coi.Đây là loại chiến đấu vượt cấp gì vậy!Hắn ta bị đè thẳng xuống đánh!"Trần Mộc, đi chết đi!"Tần Như Nguyệt lập tức vọt người tới, dùng kiếm bổ xuống Trân Mộc.Thế nhưng, từ đầu đến cuối Trần Mộc đều không để nàng †a vào mắt, ánh mắt hắn chỉ đặt lên người Hoắc Huyền Vũ.Tần Như Nguyệt chém tới, nhưng lại chỉ trúng phải tàn ảnh.Nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì Trần Mộc trước mặt đã biến mất.Súc Địa Thành LinhI Kiếm thứ ba. Truyện Kiếm HiệpVẫn là một kiếm không hề thay đổi, nhưng tốc độ lại nhanh gấp năm lần!Hoắc Huyền Vũ thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cánh tay của hắn ta đã bay ra ngoài.Máu tươi phun trào.“AI” Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Kiếm thứ tư!Tốc độ tăng vọt lên gấp mười lần.Hoắc Huyền Vũ chỉ có thể nhìn thấy kiếm quang lóe lên như sao.Ngay sau đó, cánh tay còn lại của hắn ta cũng bay ral Máu phun ra như suối.Mùi máu tanh nồng nặc gay mũi tràn ngập cả khu rừng. “AI” Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên!Trân Mộc đá Hoắc Huyền Vũ ngã xuống đất, mũi kiếm chỉ vào yết hầu hắn ta, vẻ mặt ngoan độc hung ác."Quỳ xuống!""Quỳ xuống cho ta, ngươi có nghe thấy không!" Mắt Trần Mộc đỏ ngầu, gầm nhẹ.

*Hàng duy đả kích: bắt nguồn từ tác phẩm kinh điển "Tam Thể" của nhà văn khoa học viễn tưởng Trung Quốc Lưu Từ Hân, đề cập đến một phương thức tấn công trong đó người ngoài hành tinh sử dụng "lá hai chiều" để giảm hệ mặt trời từ không gian ba chiều thành hai chiều không gian. Đề cập đến việc thay đổi môi trường của đối thủ để đối thủ không thể thích nghỉ, từ đó nêu bật ưu thế vượt trội của bản thân, là một chiến lược.

Trước đó đã bị tấn công bất ngờ, hiện giờ Hoắc Huyền Vũ đã sớm cảnh giác, lập tức vung kiếm ra đòn.

Kengl! Hai thanh kiếm chạm nhau, một tiếng kim loại vang lên, Hoắc Huyền Vũ lập tức bị hất bay ra ngoài, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Sức mạnh do Trần Mộc giải phóng khiến hai tay hắn ta tê dại, hơi run rẩy!

Tốc độ là sức mạnh!

Khi tốc độ đạt tới cực hạn, sức mạnh mà nó sở hữu cũng sẽ rất đáng sợi

Trân Mộc lần nữa tiến lên, tung ra kiếm thứ hail

Một kiếm này nhanh hơn trước! Chênh lệch gấp ba lần!

Keng!

Hoắc Huyền Vũ giơ kiếm lên chống cự lần nữa.

Chỉ là uy lực kiếm này của Trần Mộc mạnh hơn trước.

Thân thể Hoắc Huyền Vũ bị đẩy ra xa trăm mét, đập mạnh vào một tảng đá lớn phía sau, sức mạnh kinh khủng khiến tảng đá khổng lồ vỡ nát.

"Chết tiệt!"

Sắc mặt Hoắc Huyền Vũ vô cùng âm trầm khó coi.

Đây là loại chiến đấu vượt cấp gì vậy!

Hắn ta bị đè thẳng xuống đánh!

"Trần Mộc, đi chết đi!"

Tần Như Nguyệt lập tức vọt người tới, dùng kiếm bổ xuống Trân Mộc.

Thế nhưng, từ đầu đến cuối Trần Mộc đều không để nàng †a vào mắt, ánh mắt hắn chỉ đặt lên người Hoắc Huyền Vũ.

Tần Như Nguyệt chém tới, nhưng lại chỉ trúng phải tàn ảnh.

Nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì Trần Mộc trước mặt đã biến mất.

Súc Địa Thành LinhI Kiếm thứ ba. Truyện Kiếm Hiệp

Vẫn là một kiếm không hề thay đổi, nhưng tốc độ lại nhanh gấp năm lần!

Hoắc Huyền Vũ thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cánh tay của hắn ta đã bay ra ngoài.

Máu tươi phun trào.

“AI” Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Kiếm thứ tư!

Tốc độ tăng vọt lên gấp mười lần.

Hoắc Huyền Vũ chỉ có thể nhìn thấy kiếm quang lóe lên như sao.

Ngay sau đó, cánh tay còn lại của hắn ta cũng bay ral Máu phun ra như suối.

Mùi máu tanh nồng nặc gay mũi tràn ngập cả khu rừng. “AI” Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên!

Trân Mộc đá Hoắc Huyền Vũ ngã xuống đất, mũi kiếm chỉ vào yết hầu hắn ta, vẻ mặt ngoan độc hung ác.

"Quỳ xuống!"

"Quỳ xuống cho ta, ngươi có nghe thấy không!" Mắt Trần Mộc đỏ ngầu, gầm nhẹ.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… *Hàng duy đả kích: bắt nguồn từ tác phẩm kinh điển "Tam Thể" của nhà văn khoa học viễn tưởng Trung Quốc Lưu Từ Hân, đề cập đến một phương thức tấn công trong đó người ngoài hành tinh sử dụng "lá hai chiều" để giảm hệ mặt trời từ không gian ba chiều thành hai chiều không gian. Đề cập đến việc thay đổi môi trường của đối thủ để đối thủ không thể thích nghỉ, từ đó nêu bật ưu thế vượt trội của bản thân, là một chiến lược.Trước đó đã bị tấn công bất ngờ, hiện giờ Hoắc Huyền Vũ đã sớm cảnh giác, lập tức vung kiếm ra đòn.Kengl! Hai thanh kiếm chạm nhau, một tiếng kim loại vang lên, Hoắc Huyền Vũ lập tức bị hất bay ra ngoài, sắc mặt cực kỳ khó coi.Sức mạnh do Trần Mộc giải phóng khiến hai tay hắn ta tê dại, hơi run rẩy!Tốc độ là sức mạnh!Khi tốc độ đạt tới cực hạn, sức mạnh mà nó sở hữu cũng sẽ rất đáng sợiTrân Mộc lần nữa tiến lên, tung ra kiếm thứ hailMột kiếm này nhanh hơn trước! Chênh lệch gấp ba lần!Keng!Hoắc Huyền Vũ giơ kiếm lên chống cự lần nữa.Chỉ là uy lực kiếm này của Trần Mộc mạnh hơn trước.Thân thể Hoắc Huyền Vũ bị đẩy ra xa trăm mét, đập mạnh vào một tảng đá lớn phía sau, sức mạnh kinh khủng khiến tảng đá khổng lồ vỡ nát."Chết tiệt!"Sắc mặt Hoắc Huyền Vũ vô cùng âm trầm khó coi.Đây là loại chiến đấu vượt cấp gì vậy!Hắn ta bị đè thẳng xuống đánh!"Trần Mộc, đi chết đi!"Tần Như Nguyệt lập tức vọt người tới, dùng kiếm bổ xuống Trân Mộc.Thế nhưng, từ đầu đến cuối Trần Mộc đều không để nàng †a vào mắt, ánh mắt hắn chỉ đặt lên người Hoắc Huyền Vũ.Tần Như Nguyệt chém tới, nhưng lại chỉ trúng phải tàn ảnh.Nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì Trần Mộc trước mặt đã biến mất.Súc Địa Thành LinhI Kiếm thứ ba. Truyện Kiếm HiệpVẫn là một kiếm không hề thay đổi, nhưng tốc độ lại nhanh gấp năm lần!Hoắc Huyền Vũ thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cánh tay của hắn ta đã bay ra ngoài.Máu tươi phun trào.“AI” Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Kiếm thứ tư!Tốc độ tăng vọt lên gấp mười lần.Hoắc Huyền Vũ chỉ có thể nhìn thấy kiếm quang lóe lên như sao.Ngay sau đó, cánh tay còn lại của hắn ta cũng bay ral Máu phun ra như suối.Mùi máu tanh nồng nặc gay mũi tràn ngập cả khu rừng. “AI” Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên!Trân Mộc đá Hoắc Huyền Vũ ngã xuống đất, mũi kiếm chỉ vào yết hầu hắn ta, vẻ mặt ngoan độc hung ác."Quỳ xuống!""Quỳ xuống cho ta, ngươi có nghe thấy không!" Mắt Trần Mộc đỏ ngầu, gầm nhẹ.

Chương 162: C162: Tốc độ là sức mạnh