Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 194: C194: Mượn dùng thế để phát lực

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Người đàn ông trung niên rút ra đao săn thú, lưỡi li3m qua lưỡi đao, ánh mắt tràn ngập sự nghiền ngẫm, ánh mắt dính chặt vào Trần Mộc, trên mặt là nụ cười tàn nhẫn.“Ta đã cho ngươi cơ hội sống mà ngươi không biết quý trọng đấy!”Nói xong gã ta rút đao, đao thế bùng nổ, mặt đất nứt toác.Một loại sức mạnh hùng hồn chồng chất lên trên lưỡi đao kia.Trong thế giới võ giả này, mọi vũ khí đều có cái gọi là ThếtMượn dùng thế để phát lực.Chỉ có lĩnh ngộ thế thì mới xem như biết dùng binh khí.Không chỉ có kiếm thế, mà đao cũng có thế riêng của nó.Một luồng sáng rực rỡ loá mắt lấp loé trên đao săn thú, năng lượng cuồng bạo từ từ dâng lên.Tiếp theo, người đàn ông trung niên sải dài chân, thân hình dán sát đất, nhào lên như con báo săn mồi trong đêm, cực kỳ hung hãn.Gã ta biết Trần Mộc mới cắn nuốt Đại Địa Chi Lực, tạm thời sẽ tiến vào thời kỳ suy yếu, hiện tại là thời cơ tốt nhất để giết hắn, một khi bỏ lỡ thì lần sau khó mà tìm được cơ hội tốt như thế.Bốp! Trong bóng đêm mông lung, tốc độ gã trung niên nhanh như chớp, thực lực cảnh giới Thông Thiên bùng nổ tận cùng, đao chém về phía Trần Mộc.Ánh sáng chung quanh ảm đạm, thậm chí có thể nhìn thấy tia sáng lạnh lập loè nhào tới nhưng gã ta nào ngờ, Trần Mộc hoàn toàn không định tránh.Ánh đao này sắp chém vào đầu hắn thì quanh người Trần Mộc bùng nổ linh lực màu vàng, hai ngón tay cong lại hoá thành hai mũi thương bén ngót, đâm về phía yết hầu gã trung niên với tư thái sắc sảo.Vù!Không khí bị xé rách, gió lạnh thấu xương, cơn gió và sát khí vừa rồi lạnh lo cùng cực.Đây là muốn... cùng chết sao?Gã trung niên nào ngờ được Trần Mộc lại tàn nhẫn như thếtGã ta đảm bảo chỉ cần đao dừng trên cổ Trần Mộc thì hai ngón tay đối phương cũng đâm vào yết hầu mình cùng lúc.“Ranh con đáng chết, xem thường ngươi rồi!”Người đàn ông trung niên mắng một tiếng, đổi chiếu, đầu nghiêng hẳn sang một bên.Lúc này, Trần Mộc cong khuỷu tay, húc mạnh vào ngực đối thủ.Trong giây phút chấn động này, gã trung niên không kịp lo nghĩ nhiều, một chân vội đá ra ngoài.Bùm!Hai bên va chạm, linh lực nổ vang, hai cơ thể cùng bị hất bay ra ngoài.Linh lực cuồng bạo còn lưu lại trong không khí.Trần Mộc từ từ thả lỏng, ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thuý nhìn xuyên qua bóng tối, khoé miệng cong lên.“Nếu ngươi không né một đòn kia, ta sẽ đánh giá cao ngươi một chút! Đáng tiếc là ngươi vẫn né!”“Kẻ thù gặp nhau, kẻ mạnh thắng, giết người thì phải có quyết tâm sẽ chết cùng, nếu không thì chỉ là sát thủ hạng ba mà thôi! Cho ngươi cơ hội giết ta mà tiếc là ngươi không dùng, không dùng được nữa đâu...", Trần Mộc cười lạnh.Nhưng vừa nói xong, hắn như cảm ứng được gì đó, lông tơ toàn thân dựng đứng, hắn chẳng chút do dự mà tung ra hết linh lực màu vàng.Keng keng!Hai tia sáng lạnh cách trái tim Trần Mộc chỉ ba tấc đâm vào từ phía sau, may mà có quầng sáng chặn giúp.Tiếp theo, trong góc tối, một giọng nói chát chúa vang lên. “Nhóc con, tuổi không lớn mà đạo lý quá nhỉ!”Rồi lại thêm một người đàn ông trung niên bước ra từ trong góc tối, trên người mặc áo bào xanh, vẻ ngoài khá giống người vừa rồi, hiển nhiên đây là một cặp anh em.

Người đàn ông trung niên rút ra đao săn thú, lưỡi li3m qua lưỡi đao, ánh mắt tràn ngập sự nghiền ngẫm, ánh mắt dính chặt vào Trần Mộc, trên mặt là nụ cười tàn nhẫn.

“Ta đã cho ngươi cơ hội sống mà ngươi không biết quý trọng đấy!”

Nói xong gã ta rút đao, đao thế bùng nổ, mặt đất nứt toác.

Một loại sức mạnh hùng hồn chồng chất lên trên lưỡi đao kia.

Trong thế giới võ giả này, mọi vũ khí đều có cái gọi là Thết

Mượn dùng thế để phát lực.

Chỉ có lĩnh ngộ thế thì mới xem như biết dùng binh khí.

Không chỉ có kiếm thế, mà đao cũng có thế riêng của nó.

Một luồng sáng rực rỡ loá mắt lấp loé trên đao săn thú, năng lượng cuồng bạo từ từ dâng lên.

Tiếp theo, người đàn ông trung niên sải dài chân, thân hình dán sát đất, nhào lên như con báo săn mồi trong đêm, cực kỳ hung hãn.

Gã ta biết Trần Mộc mới cắn nuốt Đại Địa Chi Lực, tạm thời sẽ tiến vào thời kỳ suy yếu, hiện tại là thời cơ tốt nhất để giết hắn, một khi bỏ lỡ thì lần sau khó mà tìm được cơ hội tốt như thế.

Bốp! Trong bóng đêm mông lung, tốc độ gã trung niên nhanh như chớp, thực lực cảnh giới Thông Thiên bùng nổ tận cùng, đao chém về phía Trần Mộc.

Ánh sáng chung quanh ảm đạm, thậm chí có thể nhìn thấy tia sáng lạnh lập loè nhào tới nhưng gã ta nào ngờ, Trần Mộc hoàn toàn không định tránh.

Ánh đao này sắp chém vào đầu hắn thì quanh người Trần Mộc bùng nổ linh lực màu vàng, hai ngón tay cong lại hoá thành hai mũi thương bén ngót, đâm về phía yết hầu gã trung niên với tư thái sắc sảo.

Vù!

Không khí bị xé rách, gió lạnh thấu xương, cơn gió và sát khí vừa rồi lạnh lo cùng cực.

Đây là muốn... cùng chết sao?

Gã trung niên nào ngờ được Trần Mộc lại tàn nhẫn như thết

Gã ta đảm bảo chỉ cần đao dừng trên cổ Trần Mộc thì hai ngón tay đối phương cũng đâm vào yết hầu mình cùng lúc.

“Ranh con đáng chết, xem thường ngươi rồi!”

Người đàn ông trung niên mắng một tiếng, đổi chiếu, đầu nghiêng hẳn sang một bên.

Lúc này, Trần Mộc cong khuỷu tay, húc mạnh vào ngực đối thủ.

Trong giây phút chấn động này, gã trung niên không kịp lo nghĩ nhiều, một chân vội đá ra ngoài.

Bùm!

Hai bên va chạm, linh lực nổ vang, hai cơ thể cùng bị hất bay ra ngoài.

Linh lực cuồng bạo còn lưu lại trong không khí.

Trần Mộc từ từ thả lỏng, ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thuý nhìn xuyên qua bóng tối, khoé miệng cong lên.

“Nếu ngươi không né một đòn kia, ta sẽ đánh giá cao ngươi một chút! Đáng tiếc là ngươi vẫn né!”

“Kẻ thù gặp nhau, kẻ mạnh thắng, giết người thì phải có quyết tâm sẽ chết cùng, nếu không thì chỉ là sát thủ hạng ba mà thôi! Cho ngươi cơ hội giết ta mà tiếc là ngươi không dùng, không dùng được nữa đâu...", Trần Mộc cười lạnh.

Nhưng vừa nói xong, hắn như cảm ứng được gì đó, lông tơ toàn thân dựng đứng, hắn chẳng chút do dự mà tung ra hết linh lực màu vàng.

Keng keng!

Hai tia sáng lạnh cách trái tim Trần Mộc chỉ ba tấc đâm vào từ phía sau, may mà có quầng sáng chặn giúp.

Tiếp theo, trong góc tối, một giọng nói chát chúa vang lên. “Nhóc con, tuổi không lớn mà đạo lý quá nhỉ!”

Rồi lại thêm một người đàn ông trung niên bước ra từ trong góc tối, trên người mặc áo bào xanh, vẻ ngoài khá giống người vừa rồi, hiển nhiên đây là một cặp anh em.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Người đàn ông trung niên rút ra đao săn thú, lưỡi li3m qua lưỡi đao, ánh mắt tràn ngập sự nghiền ngẫm, ánh mắt dính chặt vào Trần Mộc, trên mặt là nụ cười tàn nhẫn.“Ta đã cho ngươi cơ hội sống mà ngươi không biết quý trọng đấy!”Nói xong gã ta rút đao, đao thế bùng nổ, mặt đất nứt toác.Một loại sức mạnh hùng hồn chồng chất lên trên lưỡi đao kia.Trong thế giới võ giả này, mọi vũ khí đều có cái gọi là ThếtMượn dùng thế để phát lực.Chỉ có lĩnh ngộ thế thì mới xem như biết dùng binh khí.Không chỉ có kiếm thế, mà đao cũng có thế riêng của nó.Một luồng sáng rực rỡ loá mắt lấp loé trên đao săn thú, năng lượng cuồng bạo từ từ dâng lên.Tiếp theo, người đàn ông trung niên sải dài chân, thân hình dán sát đất, nhào lên như con báo săn mồi trong đêm, cực kỳ hung hãn.Gã ta biết Trần Mộc mới cắn nuốt Đại Địa Chi Lực, tạm thời sẽ tiến vào thời kỳ suy yếu, hiện tại là thời cơ tốt nhất để giết hắn, một khi bỏ lỡ thì lần sau khó mà tìm được cơ hội tốt như thế.Bốp! Trong bóng đêm mông lung, tốc độ gã trung niên nhanh như chớp, thực lực cảnh giới Thông Thiên bùng nổ tận cùng, đao chém về phía Trần Mộc.Ánh sáng chung quanh ảm đạm, thậm chí có thể nhìn thấy tia sáng lạnh lập loè nhào tới nhưng gã ta nào ngờ, Trần Mộc hoàn toàn không định tránh.Ánh đao này sắp chém vào đầu hắn thì quanh người Trần Mộc bùng nổ linh lực màu vàng, hai ngón tay cong lại hoá thành hai mũi thương bén ngót, đâm về phía yết hầu gã trung niên với tư thái sắc sảo.Vù!Không khí bị xé rách, gió lạnh thấu xương, cơn gió và sát khí vừa rồi lạnh lo cùng cực.Đây là muốn... cùng chết sao?Gã trung niên nào ngờ được Trần Mộc lại tàn nhẫn như thếtGã ta đảm bảo chỉ cần đao dừng trên cổ Trần Mộc thì hai ngón tay đối phương cũng đâm vào yết hầu mình cùng lúc.“Ranh con đáng chết, xem thường ngươi rồi!”Người đàn ông trung niên mắng một tiếng, đổi chiếu, đầu nghiêng hẳn sang một bên.Lúc này, Trần Mộc cong khuỷu tay, húc mạnh vào ngực đối thủ.Trong giây phút chấn động này, gã trung niên không kịp lo nghĩ nhiều, một chân vội đá ra ngoài.Bùm!Hai bên va chạm, linh lực nổ vang, hai cơ thể cùng bị hất bay ra ngoài.Linh lực cuồng bạo còn lưu lại trong không khí.Trần Mộc từ từ thả lỏng, ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thuý nhìn xuyên qua bóng tối, khoé miệng cong lên.“Nếu ngươi không né một đòn kia, ta sẽ đánh giá cao ngươi một chút! Đáng tiếc là ngươi vẫn né!”“Kẻ thù gặp nhau, kẻ mạnh thắng, giết người thì phải có quyết tâm sẽ chết cùng, nếu không thì chỉ là sát thủ hạng ba mà thôi! Cho ngươi cơ hội giết ta mà tiếc là ngươi không dùng, không dùng được nữa đâu...", Trần Mộc cười lạnh.Nhưng vừa nói xong, hắn như cảm ứng được gì đó, lông tơ toàn thân dựng đứng, hắn chẳng chút do dự mà tung ra hết linh lực màu vàng.Keng keng!Hai tia sáng lạnh cách trái tim Trần Mộc chỉ ba tấc đâm vào từ phía sau, may mà có quầng sáng chặn giúp.Tiếp theo, trong góc tối, một giọng nói chát chúa vang lên. “Nhóc con, tuổi không lớn mà đạo lý quá nhỉ!”Rồi lại thêm một người đàn ông trung niên bước ra từ trong góc tối, trên người mặc áo bào xanh, vẻ ngoài khá giống người vừa rồi, hiển nhiên đây là một cặp anh em.

Chương 194: C194: Mượn dùng thế để phát lực