Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1500

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1500“Sống cùng nhau?”Nghe vậy, Lý Mộng Đình trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt cảnh giác.Mắt của Vương Nhất cũng hơi nheo lại, đánh giá Văn Đào.Hai đứa con trai do Văn Bội Cầm sinh ra đều là nhân vật nguy hiếm có tâm lý vặn vẹo.Văn Đào cười hờ hững: “Tôi biết hai người không thích tôi, tôi cũng rất ghét hai người, nhưng đó đều là chuyện của trước kia.”“Nhà họ Văn đã diệt vong, tôi không còn là cậu chủ của nhà họ Văn nữa, mẹ tôi cũng không còn là chủ mẫu của nhà họ Văn, chỉ là một gia đình bình thường mà thôi.”Lời của Văn Đào khiến Vương Nhất và Lý Mộng Đình rất kinh ngạc.Đây là cải tà quy chính rồi sao?Văn Đào lại nhìn sang Lý Mộng Đình: “Nếu cô còn vì chuyện ở quán bar mà ghi hận tôi, tôi có thể xin lỗi cô.”“Xin lỗi.”Văn Đào cúi người trước Lý Mộng Đình.“Không, không cần, anh mau đứng dậy…”Lý Mộng Đình rất không thích ứng được, vội vàng bảo Văn Đào đứng lên.Nhìn thấy một màn này, Văn Bội Cầm rất vui, vội vàng bảo bọn họ ngồi xuống.“Mấy đứa ngồi xuống đi, cơm sắp xong rồi.”“Mẹ, con tới giúp mẹ.”Văn Đào dường như không muốn ở chung với bọn họ, cũng chống gậy, khập khiễng đi vào phòng bếp.Lý Mộng Đình đứng ở đó giống như gặp ma, một lúc sau thì quay đầu liếc nhìn Vương Nhất: “Anh ta thật sự thay đổi rồi sao?”Cô ta rất khó hình dung Văn Đào của bây giờ và Văn Đào ở quán bar vào buổi tối hôm nay thành một người.“Chắc vậy.”Vương Nhất mỉm cười uống một ngụm nước.Khi quay đầu nhìn bóng lưng của Văn Đào ở trong bếp thì lại nheo mắt lại.Anh cảm thấy sự việc không đơn giản như thế.Rất nhanh, đồ ăn đã nấu xong.Bốn người vào bàn.“Wow, thơm quá!”Thẩm Mộng Đình ngửi một hơi, vui vẻ nói.Trên bàn bày kín đồ ăn gia đình, màu sắc rực rỡ, trông sạch sẽ hơn quán ăn bên ngoài.Văn Bội Cầm mỉm cười rồi nói: “Những món này đều do Đào nấu.”Vậy nên Vương Nhất và Lý Mộng Đình càng thêm kinh ngạc nhìn Văn Đào, không ngờ anh ta còn nấu ăn giỏi.

CHƯƠNG 1500

“Sống cùng nhau?”

Nghe vậy, Lý Mộng Đình trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt cảnh giác.

Mắt của Vương Nhất cũng hơi nheo lại, đánh giá Văn Đào.

Hai đứa con trai do Văn Bội Cầm sinh ra đều là nhân vật nguy hiếm có tâm lý vặn vẹo.

Văn Đào cười hờ hững: “Tôi biết hai người không thích tôi, tôi cũng rất ghét hai người, nhưng đó đều là chuyện của trước kia.”

“Nhà họ Văn đã diệt vong, tôi không còn là cậu chủ của nhà họ Văn nữa, mẹ tôi cũng không còn là chủ mẫu của nhà họ Văn, chỉ là một gia đình bình thường mà thôi.”

Lời của Văn Đào khiến Vương Nhất và Lý Mộng Đình rất kinh ngạc.

Đây là cải tà quy chính rồi sao?

Văn Đào lại nhìn sang Lý Mộng Đình: “Nếu cô còn vì chuyện ở quán bar mà ghi hận tôi, tôi có thể xin lỗi cô.”

“Xin lỗi.”

Văn Đào cúi người trước Lý Mộng Đình.

“Không, không cần, anh mau đứng dậy…”

Lý Mộng Đình rất không thích ứng được, vội vàng bảo Văn Đào đứng lên.

Nhìn thấy một màn này, Văn Bội Cầm rất vui, vội vàng bảo bọn họ ngồi xuống.

“Mấy đứa ngồi xuống đi, cơm sắp xong rồi.”

“Mẹ, con tới giúp mẹ.”

Văn Đào dường như không muốn ở chung với bọn họ, cũng chống gậy, khập khiễng đi vào phòng bếp.

Lý Mộng Đình đứng ở đó giống như gặp ma, một lúc sau thì quay đầu liếc nhìn Vương Nhất: “Anh ta thật sự thay đổi rồi sao?”

Cô ta rất khó hình dung Văn Đào của bây giờ và Văn Đào ở quán bar vào buổi tối hôm nay thành một người.

“Chắc vậy.”

Vương Nhất mỉm cười uống một ngụm nước.

Khi quay đầu nhìn bóng lưng của Văn Đào ở trong bếp thì lại nheo mắt lại.

Anh cảm thấy sự việc không đơn giản như thế.

Rất nhanh, đồ ăn đã nấu xong.

Bốn người vào bàn.

“Wow, thơm quá!”

Thẩm Mộng Đình ngửi một hơi, vui vẻ nói.

Trên bàn bày kín đồ ăn gia đình, màu sắc rực rỡ, trông sạch sẽ hơn quán ăn bên ngoài.

Văn Bội Cầm mỉm cười rồi nói: “Những món này đều do Đào nấu.”

Vậy nên Vương Nhất và Lý Mộng Đình càng thêm kinh ngạc nhìn Văn Đào, không ngờ anh ta còn nấu ăn giỏi.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1500“Sống cùng nhau?”Nghe vậy, Lý Mộng Đình trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt cảnh giác.Mắt của Vương Nhất cũng hơi nheo lại, đánh giá Văn Đào.Hai đứa con trai do Văn Bội Cầm sinh ra đều là nhân vật nguy hiếm có tâm lý vặn vẹo.Văn Đào cười hờ hững: “Tôi biết hai người không thích tôi, tôi cũng rất ghét hai người, nhưng đó đều là chuyện của trước kia.”“Nhà họ Văn đã diệt vong, tôi không còn là cậu chủ của nhà họ Văn nữa, mẹ tôi cũng không còn là chủ mẫu của nhà họ Văn, chỉ là một gia đình bình thường mà thôi.”Lời của Văn Đào khiến Vương Nhất và Lý Mộng Đình rất kinh ngạc.Đây là cải tà quy chính rồi sao?Văn Đào lại nhìn sang Lý Mộng Đình: “Nếu cô còn vì chuyện ở quán bar mà ghi hận tôi, tôi có thể xin lỗi cô.”“Xin lỗi.”Văn Đào cúi người trước Lý Mộng Đình.“Không, không cần, anh mau đứng dậy…”Lý Mộng Đình rất không thích ứng được, vội vàng bảo Văn Đào đứng lên.Nhìn thấy một màn này, Văn Bội Cầm rất vui, vội vàng bảo bọn họ ngồi xuống.“Mấy đứa ngồi xuống đi, cơm sắp xong rồi.”“Mẹ, con tới giúp mẹ.”Văn Đào dường như không muốn ở chung với bọn họ, cũng chống gậy, khập khiễng đi vào phòng bếp.Lý Mộng Đình đứng ở đó giống như gặp ma, một lúc sau thì quay đầu liếc nhìn Vương Nhất: “Anh ta thật sự thay đổi rồi sao?”Cô ta rất khó hình dung Văn Đào của bây giờ và Văn Đào ở quán bar vào buổi tối hôm nay thành một người.“Chắc vậy.”Vương Nhất mỉm cười uống một ngụm nước.Khi quay đầu nhìn bóng lưng của Văn Đào ở trong bếp thì lại nheo mắt lại.Anh cảm thấy sự việc không đơn giản như thế.Rất nhanh, đồ ăn đã nấu xong.Bốn người vào bàn.“Wow, thơm quá!”Thẩm Mộng Đình ngửi một hơi, vui vẻ nói.Trên bàn bày kín đồ ăn gia đình, màu sắc rực rỡ, trông sạch sẽ hơn quán ăn bên ngoài.Văn Bội Cầm mỉm cười rồi nói: “Những món này đều do Đào nấu.”Vậy nên Vương Nhất và Lý Mộng Đình càng thêm kinh ngạc nhìn Văn Đào, không ngờ anh ta còn nấu ăn giỏi.

Chương 1500