CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1501
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1501Lần này, Lý Mộng Đình cuối cùng cũng tin Văn Đào đã thay đổi, mỉm cười nói: “Thật không ngờ anh nấu ăn ngon như vậy.”Văn Đào lạnh nhạt nói: “Lúc nhỏ ba tôi đối với mẹ tôi không tốt, một ngày ba bữa của tôi đều tự mình giải quyết.”“Thật đáng thương.”Lý Mộng Đình thương tiếc nói, nhưng rất nhanh đã mỉm cười: “Dù sao bây giờ nhà họ Văn đã diệt vong, cũng không có ai làm những chuyện quá đáng đó nữa.”Chuyện cũ của nhà họ Văn, bất luận là đối với Văn Bội Cầm, hay là Văn Đào cũng không phải hồi ức tốt đẹp, hai người cũng không cần khổ sở nữa.Văn Bội Cầm rất nhanh lại hỏi tới Lý Mộng Đình: “Mộng Đình à, sao lại rảnh rỗi tới Giang Thành vậy?”“Do công việc yêu cầu, tập đoàn Lệ Tinh đang mở chi nhánh ở Giang Thành nên con phải qua đây.”Lý Mộng Đình mỉm cười rồi nói: “Lần này chắc sẽ ở đây rất lâu.”“Đó là chuyện tốt.”Văn Bội Cầm và Lý Mộng Đình nói chuyện.Văn Đào nghe thấy Lý Mộng Đình cũng sẽ ở lại đây lâu, trong mắt vụt qua một tia tàn ác.Vương Nhất bắt được rõ ràng, đôi mắt cũng hơi nheo lại.“Mộng Đình à, hôm nay con tới vừa hay, lát nữa người nhà của mẹ cũng sẽ tới, cũng có dẫn con của bọn họ tới, vừa hay giới thiệu con cho bọn họ.”Văn Bội Cầm cười nói.“Người nhà sao?”Vương Nhất và Lý Mộng Đình đều ngây người.Trong mắt Lý Mộng Đình lại xẹt qua một tia kháng cự.Cô ta sao nghe không ra lời này của Văn Bội Cầm là gì cơ chứ.Đây là tìm bạn trai cho Lý Mộng Đình!Cô ta cười miễn cưỡng nói: “Mẹ, con không cần bạn trai.”Người cô ta thích ở ngay bên cạnh cô ta.Vương Nhất lại chú ý được, khi nhắc tới người nhà của Văn Bội Cầm, Văn Đào cười không dấu vết.Ting ting!Vào lúc này, có tiếng gõ cửa!Văn Bội Cầm để đũa xuống: “Tới rồi, mẹ đi mở cửa.”Rất nhanh Vương Nhất nhìn thấu hai nam hai nữ đi vào.Người trẻ hơn là một nam một nữ, hai người còn lại thì tuổi tác tương đương với Văn Bội Cầm, nhưng trông già hơn.“Giới thiệu một chút, bọn họ là anh cả, chị hai của mẹ và con của bọn họ.”“Đây là con trai của em, Văn Đào, nó là con gái nuôi của em, Lý Mộng Đình, vị này coi như là anh trai của Lý Mộng Đình, Vương…”
CHƯƠNG 1501
Lần này, Lý Mộng Đình cuối cùng cũng tin Văn Đào đã thay đổi, mỉm cười nói: “Thật không ngờ anh nấu ăn ngon như vậy.”
Văn Đào lạnh nhạt nói: “Lúc nhỏ ba tôi đối với mẹ tôi không tốt, một ngày ba bữa của tôi đều tự mình giải quyết.”
“Thật đáng thương.”
Lý Mộng Đình thương tiếc nói, nhưng rất nhanh đã mỉm cười: “Dù sao bây giờ nhà họ Văn đã diệt vong, cũng không có ai làm những chuyện quá đáng đó nữa.”
Chuyện cũ của nhà họ Văn, bất luận là đối với Văn Bội Cầm, hay là Văn Đào cũng không phải hồi ức tốt đẹp, hai người cũng không cần khổ sở nữa.
Văn Bội Cầm rất nhanh lại hỏi tới Lý Mộng Đình: “Mộng Đình à, sao lại rảnh rỗi tới Giang Thành vậy?”
“Do công việc yêu cầu, tập đoàn Lệ Tinh đang mở chi nhánh ở Giang Thành nên con phải qua đây.”
Lý Mộng Đình mỉm cười rồi nói: “Lần này chắc sẽ ở đây rất lâu.”
“Đó là chuyện tốt.”
Văn Bội Cầm và Lý Mộng Đình nói chuyện.
Văn Đào nghe thấy Lý Mộng Đình cũng sẽ ở lại đây lâu, trong mắt vụt qua một tia tàn ác.
Vương Nhất bắt được rõ ràng, đôi mắt cũng hơi nheo lại.
“Mộng Đình à, hôm nay con tới vừa hay, lát nữa người nhà của mẹ cũng sẽ tới, cũng có dẫn con của bọn họ tới, vừa hay giới thiệu con cho bọn họ.”
Văn Bội Cầm cười nói.
“Người nhà sao?”
Vương Nhất và Lý Mộng Đình đều ngây người.
Trong mắt Lý Mộng Đình lại xẹt qua một tia kháng cự.
Cô ta sao nghe không ra lời này của Văn Bội Cầm là gì cơ chứ.
Đây là tìm bạn trai cho Lý Mộng Đình!
Cô ta cười miễn cưỡng nói: “Mẹ, con không cần bạn trai.”
Người cô ta thích ở ngay bên cạnh cô ta.
Vương Nhất lại chú ý được, khi nhắc tới người nhà của Văn Bội Cầm, Văn Đào cười không dấu vết.
Ting ting!
Vào lúc này, có tiếng gõ cửa!
Văn Bội Cầm để đũa xuống: “Tới rồi, mẹ đi mở cửa.”
Rất nhanh Vương Nhất nhìn thấu hai nam hai nữ đi vào.
Người trẻ hơn là một nam một nữ, hai người còn lại thì tuổi tác tương đương với Văn Bội Cầm, nhưng trông già hơn.
“Giới thiệu một chút, bọn họ là anh cả, chị hai của mẹ và con của bọn họ.”
“Đây là con trai của em, Văn Đào, nó là con gái nuôi của em, Lý Mộng Đình, vị này coi như là anh trai của Lý Mộng Đình, Vương…”
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1501Lần này, Lý Mộng Đình cuối cùng cũng tin Văn Đào đã thay đổi, mỉm cười nói: “Thật không ngờ anh nấu ăn ngon như vậy.”Văn Đào lạnh nhạt nói: “Lúc nhỏ ba tôi đối với mẹ tôi không tốt, một ngày ba bữa của tôi đều tự mình giải quyết.”“Thật đáng thương.”Lý Mộng Đình thương tiếc nói, nhưng rất nhanh đã mỉm cười: “Dù sao bây giờ nhà họ Văn đã diệt vong, cũng không có ai làm những chuyện quá đáng đó nữa.”Chuyện cũ của nhà họ Văn, bất luận là đối với Văn Bội Cầm, hay là Văn Đào cũng không phải hồi ức tốt đẹp, hai người cũng không cần khổ sở nữa.Văn Bội Cầm rất nhanh lại hỏi tới Lý Mộng Đình: “Mộng Đình à, sao lại rảnh rỗi tới Giang Thành vậy?”“Do công việc yêu cầu, tập đoàn Lệ Tinh đang mở chi nhánh ở Giang Thành nên con phải qua đây.”Lý Mộng Đình mỉm cười rồi nói: “Lần này chắc sẽ ở đây rất lâu.”“Đó là chuyện tốt.”Văn Bội Cầm và Lý Mộng Đình nói chuyện.Văn Đào nghe thấy Lý Mộng Đình cũng sẽ ở lại đây lâu, trong mắt vụt qua một tia tàn ác.Vương Nhất bắt được rõ ràng, đôi mắt cũng hơi nheo lại.“Mộng Đình à, hôm nay con tới vừa hay, lát nữa người nhà của mẹ cũng sẽ tới, cũng có dẫn con của bọn họ tới, vừa hay giới thiệu con cho bọn họ.”Văn Bội Cầm cười nói.“Người nhà sao?”Vương Nhất và Lý Mộng Đình đều ngây người.Trong mắt Lý Mộng Đình lại xẹt qua một tia kháng cự.Cô ta sao nghe không ra lời này của Văn Bội Cầm là gì cơ chứ.Đây là tìm bạn trai cho Lý Mộng Đình!Cô ta cười miễn cưỡng nói: “Mẹ, con không cần bạn trai.”Người cô ta thích ở ngay bên cạnh cô ta.Vương Nhất lại chú ý được, khi nhắc tới người nhà của Văn Bội Cầm, Văn Đào cười không dấu vết.Ting ting!Vào lúc này, có tiếng gõ cửa!Văn Bội Cầm để đũa xuống: “Tới rồi, mẹ đi mở cửa.”Rất nhanh Vương Nhất nhìn thấu hai nam hai nữ đi vào.Người trẻ hơn là một nam một nữ, hai người còn lại thì tuổi tác tương đương với Văn Bội Cầm, nhưng trông già hơn.“Giới thiệu một chút, bọn họ là anh cả, chị hai của mẹ và con của bọn họ.”“Đây là con trai của em, Văn Đào, nó là con gái nuôi của em, Lý Mộng Đình, vị này coi như là anh trai của Lý Mộng Đình, Vương…”