Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 236: C236: Sao có thể là nó được

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Thân kiếm bị chém đứt đôi làm hai!Máu tươi b ắn ra tung tóe, Bắc Vương trợn mắt không thể tin nổi."Kiếm ý ư? Sao có thể là nó được?"Tả Huy đứng phía xa xa mở to mắt, nhìn tất cả những điều này với vẻ không thể tin nổi.Một màn vừa rồi, hắn ta chắc chắn không hề nhìn nhầm, đó chính là kiếm ý.Phải biết rằng, đám người như bọn họ tu luyện thời gian dài như thế, cũng mới chỉ đạt tới người kiếm ý mà thôi.Tên nhãi này không ngờ đã có thể thi triển kiếm ý của mình một cách hoàn hảo, chuyện này vô cùng khó tin?Không thể nào!Đây là điều hoàn toàn không thể!Trên thân Thiên Tùng Vân Kiếm, một vệt máu tươi chậm rãi chảy xuống. Trần Phong cũng từ từ quay lại, nhìn hắn ta với ánh mắt không cảm xúc.Tả Huy hoảng sợ, lùi lại phía sau, sau đó loạng choạng ngã lăn ra đất.Trong tửu quán bé xinh ấy, tất cả mọi người đều im lặng.Bọn họ vô thức nín thở, tròn mắt nhìn cái xác Bắc Vương không đầu đang nằm trên đất."Bắc Vương, chết... chết rồi ư?"Sau một khoảng thời gian dài im lặng, tiếng hít khí mới lan khắp phòng.Hơi thở của mọi người lúc này trở nên vô cùng nặng nề.Ngay cả bà chủ quán cũng khiếp sợ, một màn trước mắt giống như giấc mơ vậy, phá vỡ phạm vi nhận thức của họ!Một cường giả tâng thứ bảy cảnh giới Thông Thiên không ngờ lại chết trong tay một tên nhãi tầng thứ bảy cảnh giới Hóa Tượng.Giết địch vượt một đại cảnh giới!Tên nhãi kia đã yêu nghiệt đến trình độ này rồi ư?"Một kiếm vừa rồi là sao vậy? Nhìn nó giống như sức mạnh của ý cảnh ấy!""Chẳng lẽ đó là kiếm ý ư?""Tên nhãi này không phải là Đại kiếm tu, hắn ta là Kiếm đạo tông sư ư?”Mọi người dần dần tỉnh táo lại sau trận chiến vừa rồi. Họ nhớ rất rõ rằng một kiếm ban nãy hình như đã mở ra Cửu U Địa Ngục, khiến bọn họ nhìn thấy vô số yêu ma quỷ quái.Địa ngục này không hề có thật, nó là sức mạnh của ý cảnh nào đó!

Thân kiếm bị chém đứt đôi làm hai!

Máu tươi b ắn ra tung tóe, Bắc Vương trợn mắt không thể tin nổi.

"Kiếm ý ư? Sao có thể là nó được?"

Tả Huy đứng phía xa xa mở to mắt, nhìn tất cả những điều này với vẻ không thể tin nổi.

Một màn vừa rồi, hắn ta chắc chắn không hề nhìn nhầm, đó chính là kiếm ý.

Phải biết rằng, đám người như bọn họ tu luyện thời gian dài như thế, cũng mới chỉ đạt tới người kiếm ý mà thôi.

Tên nhãi này không ngờ đã có thể thi triển kiếm ý của mình một cách hoàn hảo, chuyện này vô cùng khó tin?

Không thể nào!

Đây là điều hoàn toàn không thể!

Trên thân Thiên Tùng Vân Kiếm, một vệt máu tươi chậm rãi chảy xuống. Trần Phong cũng từ từ quay lại, nhìn hắn ta với ánh mắt không cảm xúc.

Tả Huy hoảng sợ, lùi lại phía sau, sau đó loạng choạng ngã lăn ra đất.

Trong tửu quán bé xinh ấy, tất cả mọi người đều im lặng.

Bọn họ vô thức nín thở, tròn mắt nhìn cái xác Bắc Vương không đầu đang nằm trên đất.

"Bắc Vương, chết... chết rồi ư?"

Sau một khoảng thời gian dài im lặng, tiếng hít khí mới lan khắp phòng.

Hơi thở của mọi người lúc này trở nên vô cùng nặng nề.

Ngay cả bà chủ quán cũng khiếp sợ, một màn trước mắt giống như giấc mơ vậy, phá vỡ phạm vi nhận thức của họ!

Một cường giả tâng thứ bảy cảnh giới Thông Thiên không ngờ lại chết trong tay một tên nhãi tầng thứ bảy cảnh giới Hóa Tượng.

Giết địch vượt một đại cảnh giới!

Tên nhãi kia đã yêu nghiệt đến trình độ này rồi ư?

"Một kiếm vừa rồi là sao vậy? Nhìn nó giống như sức mạnh của ý cảnh ấy!"

"Chẳng lẽ đó là kiếm ý ư?"

"Tên nhãi này không phải là Đại kiếm tu, hắn ta là Kiếm đạo tông sư ư?”

Mọi người dần dần tỉnh táo lại sau trận chiến vừa rồi. Họ nhớ rất rõ rằng một kiếm ban nãy hình như đã mở ra Cửu U Địa Ngục, khiến bọn họ nhìn thấy vô số yêu ma quỷ quái.

Địa ngục này không hề có thật, nó là sức mạnh của ý cảnh nào đó!

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Thân kiếm bị chém đứt đôi làm hai!Máu tươi b ắn ra tung tóe, Bắc Vương trợn mắt không thể tin nổi."Kiếm ý ư? Sao có thể là nó được?"Tả Huy đứng phía xa xa mở to mắt, nhìn tất cả những điều này với vẻ không thể tin nổi.Một màn vừa rồi, hắn ta chắc chắn không hề nhìn nhầm, đó chính là kiếm ý.Phải biết rằng, đám người như bọn họ tu luyện thời gian dài như thế, cũng mới chỉ đạt tới người kiếm ý mà thôi.Tên nhãi này không ngờ đã có thể thi triển kiếm ý của mình một cách hoàn hảo, chuyện này vô cùng khó tin?Không thể nào!Đây là điều hoàn toàn không thể!Trên thân Thiên Tùng Vân Kiếm, một vệt máu tươi chậm rãi chảy xuống. Trần Phong cũng từ từ quay lại, nhìn hắn ta với ánh mắt không cảm xúc.Tả Huy hoảng sợ, lùi lại phía sau, sau đó loạng choạng ngã lăn ra đất.Trong tửu quán bé xinh ấy, tất cả mọi người đều im lặng.Bọn họ vô thức nín thở, tròn mắt nhìn cái xác Bắc Vương không đầu đang nằm trên đất."Bắc Vương, chết... chết rồi ư?"Sau một khoảng thời gian dài im lặng, tiếng hít khí mới lan khắp phòng.Hơi thở của mọi người lúc này trở nên vô cùng nặng nề.Ngay cả bà chủ quán cũng khiếp sợ, một màn trước mắt giống như giấc mơ vậy, phá vỡ phạm vi nhận thức của họ!Một cường giả tâng thứ bảy cảnh giới Thông Thiên không ngờ lại chết trong tay một tên nhãi tầng thứ bảy cảnh giới Hóa Tượng.Giết địch vượt một đại cảnh giới!Tên nhãi kia đã yêu nghiệt đến trình độ này rồi ư?"Một kiếm vừa rồi là sao vậy? Nhìn nó giống như sức mạnh của ý cảnh ấy!""Chẳng lẽ đó là kiếm ý ư?""Tên nhãi này không phải là Đại kiếm tu, hắn ta là Kiếm đạo tông sư ư?”Mọi người dần dần tỉnh táo lại sau trận chiến vừa rồi. Họ nhớ rất rõ rằng một kiếm ban nãy hình như đã mở ra Cửu U Địa Ngục, khiến bọn họ nhìn thấy vô số yêu ma quỷ quái.Địa ngục này không hề có thật, nó là sức mạnh của ý cảnh nào đó!

Chương 236: C236: Sao có thể là nó được