Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 248: C248: Lào xào

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Đã vậy thì cứ tiếp tục nhé, làm thịt mụ phù thủy này đi!" Trần Phong cắn răng, hung dữ nói.Cố gắng lên, quyết tâm đấu một trận!Ở đăng xa, Mai Trường Lâm cũng hít sâu mấy hơi, cố gắng bình ổn khí huyết đang rối loạn trong cơ thể, sau đó, bà ta nắm chặt cây kiếm ở trong tay, đáy mắt dần tập trung.Lào xào.Đúng lúc này, có lẽ là nghe thấy động tĩnh, từng luồng ánh sáng từ đằng xa lao nhanh tới đây, cuối cùng dừng lại nơi khu rừng rậm bốn phía này, trên những người này đều có mùi máu xanh, chứng tỏ họ là lính đánh thuê quanh năm phải ra vào rừng Thiên Tâm săn thú." Mai Trường Lâm của Kiếm Vũ Các? Hạ Phi Vũ của Hạ phủ? Kỳ tích Trần Phong?""Thú vị thật, không ngờ ta lại có thể nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng này!"Nhóm lính đánh thuê này cũng xem nhưlà cao thủ lão luyện trong rừng rậm, bọn họ cũng am hiểu viẹc chiến đấu song phương.Nhưng mà, bọn họ không vội vàng lộ diện mà lại ẩn nấp ở bốn phía trong rừng, chỉ là thỉnh thoảng mới vang lên tiếng Xì xào bàn tán.Bọn họ không tham dự mà chỉ trốn trong bóng tối rồi theo dõi mà thôi.Hình như rất hứng thú xem hai phe đấu nhau đến một mất một còn."Tiếng động lúc nấy quá lớn rồi, thu hút bao nhiêu người tới!" Trần Phong nhíu mày, ánh mắt lướt về phía khu rừng xung quanh, hắn trầm giọng nói.Mai Trường Lâm cũng nhìn nhóm lính đánh thuê xung quanh, nét mặt già nua bỗng chốc sa sầm hẳn, những người này biết chọn thời cơ đến thật đấy!Trần Phong bước ra một bước, cười nhạt: "Mụ phù thủy, còn đánh nữa không?”Bọn họ cũng không phải kẻ ngu, sở dĩ những người này không tham dự vào mà cũng không rời đi, chứng tỏ bọn họ muốn đợi hai bên đấu nhau xong, xem tình hình thế nào rồi trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi!"Thằng nhóc kia, vận may của ngươi vẫn còn tốt lắm đấy!" Mai Trường Lâm cắn răng nghiến lợi nói, vẻ uy nghiêm lạnh lão vô cùng.Trần Phong vẫy tay, bất đắc dĩ nói: “Là do nhân phẩm của ta tốt, không giống như bà, nhân phẩm thì kém nên đương nhiên là thời vận không đủ!"Sắc mặt Mai Trường Lâm tái xanh, với tình hình chiến đấu trước mắt, mặc dù cuối cùng bà ta vẫn có thể giết được hai thằng nhóc này đây, nhưng chắc chắn bà ta cũng phải trả một cái giá thê thảm, đến lúc đó cho dù không chết thì cũng sẽ trọng thương.Mà với lính đánh thuê xung quanh nghe tin chạy tới này, dĩ nhiên bọn chúng cũng sẽ không bỏ qua cơ hội đó, vậy thì không chỉ không thể nhặt được đầu Trần Phong mà chỉ e ngay cả bà ta cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng!Nhưng mà, nếu không giết được thằng nhóc này, trong lòng bà ta rất bất an đó!! IMai Trường Lâm siết chặt cây kiếm ở trong tay, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng về phía Trần Phong, nếu ánh mắt có thể giết người thì chỉ e Trần Phong đã chết trăm ngàn lần."Đừng nhìn ta như thế, mắt rơi khỏi tròng giờ!" Trần Phong nhếch miệng cười.Mai Trường Lâm lạnh lùng nói: "Thằng oắt, đừng đắc ý quá vội, lần này không giết được ngươi, lần sau ta sẽ có cơ hội giết ngươi thôi!"Nghe vậy, Trân Phong híp mắt lại, nói: Bà không có cơ hội lần sau đâu, nếu mà gặp lại, chắc chắn ta đã vượt qua bà rồi!""Hừ!" Mai Trường Lâm cười giễu.Nếu cảnh giới Thần Tàng dễ tiến vào như vậy thì cường giả cảnh giới Thần Tàng ở Ninh Quốc này cũng không ít đến đáng thương như vậy!"Chúng ta đi thôi!"Ánh mắt Mai Trường Lâm lạnh buốt, bà ta liếc mắt nhìn rừng rậm xung quanh một lượt rồi cắn răng, xoay người lao vút đi.

"Đã vậy thì cứ tiếp tục nhé, làm thịt mụ phù thủy này đi!" Trần Phong cắn răng, hung dữ nói.

Cố gắng lên, quyết tâm đấu một trận!

Ở đăng xa, Mai Trường Lâm cũng hít sâu mấy hơi, cố gắng bình ổn khí huyết đang rối loạn trong cơ thể, sau đó, bà ta nắm chặt cây kiếm ở trong tay, đáy mắt dần tập trung.

Lào xào.

Đúng lúc này, có lẽ là nghe thấy động tĩnh, từng luồng ánh sáng từ đằng xa lao nhanh tới đây, cuối cùng dừng lại nơi khu rừng rậm bốn phía này, trên những người này đều có mùi máu xanh, chứng tỏ họ là lính đánh thuê quanh năm phải ra vào rừng Thiên Tâm săn thú.

" Mai Trường Lâm của Kiếm Vũ Các? Hạ Phi Vũ của Hạ phủ? Kỳ tích Trần Phong?"

"Thú vị thật, không ngờ ta lại có thể nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng này!"

Nhóm lính đánh thuê này cũng xem nhưlà cao thủ lão luyện trong rừng rậm, bọn họ cũng am hiểu viẹc chiến đấu song phương.

Nhưng mà, bọn họ không vội vàng lộ diện mà lại ẩn nấp ở bốn phía trong rừng, chỉ là thỉnh thoảng mới vang lên tiếng Xì xào bàn tán.

Bọn họ không tham dự mà chỉ trốn trong bóng tối rồi theo dõi mà thôi.

Hình như rất hứng thú xem hai phe đấu nhau đến một mất một còn.

"Tiếng động lúc nấy quá lớn rồi, thu hút bao nhiêu người tới!" Trần Phong nhíu mày, ánh mắt lướt về phía khu rừng xung quanh, hắn trầm giọng nói.

Mai Trường Lâm cũng nhìn nhóm lính đánh thuê xung quanh, nét mặt già nua bỗng chốc sa sầm hẳn, những người này biết chọn thời cơ đến thật đấy!

Trần Phong bước ra một bước, cười nhạt: "Mụ phù thủy, còn đánh nữa không?”

Bọn họ cũng không phải kẻ ngu, sở dĩ những người này không tham dự vào mà cũng không rời đi, chứng tỏ bọn họ muốn đợi hai bên đấu nhau xong, xem tình hình thế nào rồi trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi!

"Thằng nhóc kia, vận may của ngươi vẫn còn tốt lắm đấy!" Mai Trường Lâm cắn răng nghiến lợi nói, vẻ uy nghiêm lạnh lão vô cùng.

Trần Phong vẫy tay, bất đắc dĩ nói: “Là do nhân phẩm của ta tốt, không giống như bà, nhân phẩm thì kém nên đương nhiên là thời vận không đủ!"

Sắc mặt Mai Trường Lâm tái xanh, với tình hình chiến đấu trước mắt, mặc dù cuối cùng bà ta vẫn có thể giết được hai thằng nhóc này đây, nhưng chắc chắn bà ta cũng phải trả một cái giá thê thảm, đến lúc đó cho dù không chết thì cũng sẽ trọng thương.

Mà với lính đánh thuê xung quanh nghe tin chạy tới này, dĩ nhiên bọn chúng cũng sẽ không bỏ qua cơ hội đó, vậy thì không chỉ không thể nhặt được đầu Trần Phong mà chỉ e ngay cả bà ta cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng!

Nhưng mà, nếu không giết được thằng nhóc này, trong lòng bà ta rất bất an đó!! I

Mai Trường Lâm siết chặt cây kiếm ở trong tay, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng về phía Trần Phong, nếu ánh mắt có thể giết người thì chỉ e Trần Phong đã chết trăm ngàn lần.

"Đừng nhìn ta như thế, mắt rơi khỏi tròng giờ!" Trần Phong nhếch miệng cười.

Mai Trường Lâm lạnh lùng nói: "Thằng oắt, đừng đắc ý quá vội, lần này không giết được ngươi, lần sau ta sẽ có cơ hội giết ngươi thôi!"

Nghe vậy, Trân Phong híp mắt lại, nói: Bà không có cơ hội lần sau đâu, nếu mà gặp lại, chắc chắn ta đã vượt qua bà rồi!"

"Hừ!" Mai Trường Lâm cười giễu.

Nếu cảnh giới Thần Tàng dễ tiến vào như vậy thì cường giả cảnh giới Thần Tàng ở Ninh Quốc này cũng không ít đến đáng thương như vậy!

"Chúng ta đi thôi!"

Ánh mắt Mai Trường Lâm lạnh buốt, bà ta liếc mắt nhìn rừng rậm xung quanh một lượt rồi cắn răng, xoay người lao vút đi.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Đã vậy thì cứ tiếp tục nhé, làm thịt mụ phù thủy này đi!" Trần Phong cắn răng, hung dữ nói.Cố gắng lên, quyết tâm đấu một trận!Ở đăng xa, Mai Trường Lâm cũng hít sâu mấy hơi, cố gắng bình ổn khí huyết đang rối loạn trong cơ thể, sau đó, bà ta nắm chặt cây kiếm ở trong tay, đáy mắt dần tập trung.Lào xào.Đúng lúc này, có lẽ là nghe thấy động tĩnh, từng luồng ánh sáng từ đằng xa lao nhanh tới đây, cuối cùng dừng lại nơi khu rừng rậm bốn phía này, trên những người này đều có mùi máu xanh, chứng tỏ họ là lính đánh thuê quanh năm phải ra vào rừng Thiên Tâm săn thú." Mai Trường Lâm của Kiếm Vũ Các? Hạ Phi Vũ của Hạ phủ? Kỳ tích Trần Phong?""Thú vị thật, không ngờ ta lại có thể nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng này!"Nhóm lính đánh thuê này cũng xem nhưlà cao thủ lão luyện trong rừng rậm, bọn họ cũng am hiểu viẹc chiến đấu song phương.Nhưng mà, bọn họ không vội vàng lộ diện mà lại ẩn nấp ở bốn phía trong rừng, chỉ là thỉnh thoảng mới vang lên tiếng Xì xào bàn tán.Bọn họ không tham dự mà chỉ trốn trong bóng tối rồi theo dõi mà thôi.Hình như rất hứng thú xem hai phe đấu nhau đến một mất một còn."Tiếng động lúc nấy quá lớn rồi, thu hút bao nhiêu người tới!" Trần Phong nhíu mày, ánh mắt lướt về phía khu rừng xung quanh, hắn trầm giọng nói.Mai Trường Lâm cũng nhìn nhóm lính đánh thuê xung quanh, nét mặt già nua bỗng chốc sa sầm hẳn, những người này biết chọn thời cơ đến thật đấy!Trần Phong bước ra một bước, cười nhạt: "Mụ phù thủy, còn đánh nữa không?”Bọn họ cũng không phải kẻ ngu, sở dĩ những người này không tham dự vào mà cũng không rời đi, chứng tỏ bọn họ muốn đợi hai bên đấu nhau xong, xem tình hình thế nào rồi trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi!"Thằng nhóc kia, vận may của ngươi vẫn còn tốt lắm đấy!" Mai Trường Lâm cắn răng nghiến lợi nói, vẻ uy nghiêm lạnh lão vô cùng.Trần Phong vẫy tay, bất đắc dĩ nói: “Là do nhân phẩm của ta tốt, không giống như bà, nhân phẩm thì kém nên đương nhiên là thời vận không đủ!"Sắc mặt Mai Trường Lâm tái xanh, với tình hình chiến đấu trước mắt, mặc dù cuối cùng bà ta vẫn có thể giết được hai thằng nhóc này đây, nhưng chắc chắn bà ta cũng phải trả một cái giá thê thảm, đến lúc đó cho dù không chết thì cũng sẽ trọng thương.Mà với lính đánh thuê xung quanh nghe tin chạy tới này, dĩ nhiên bọn chúng cũng sẽ không bỏ qua cơ hội đó, vậy thì không chỉ không thể nhặt được đầu Trần Phong mà chỉ e ngay cả bà ta cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng!Nhưng mà, nếu không giết được thằng nhóc này, trong lòng bà ta rất bất an đó!! IMai Trường Lâm siết chặt cây kiếm ở trong tay, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng về phía Trần Phong, nếu ánh mắt có thể giết người thì chỉ e Trần Phong đã chết trăm ngàn lần."Đừng nhìn ta như thế, mắt rơi khỏi tròng giờ!" Trần Phong nhếch miệng cười.Mai Trường Lâm lạnh lùng nói: "Thằng oắt, đừng đắc ý quá vội, lần này không giết được ngươi, lần sau ta sẽ có cơ hội giết ngươi thôi!"Nghe vậy, Trân Phong híp mắt lại, nói: Bà không có cơ hội lần sau đâu, nếu mà gặp lại, chắc chắn ta đã vượt qua bà rồi!""Hừ!" Mai Trường Lâm cười giễu.Nếu cảnh giới Thần Tàng dễ tiến vào như vậy thì cường giả cảnh giới Thần Tàng ở Ninh Quốc này cũng không ít đến đáng thương như vậy!"Chúng ta đi thôi!"Ánh mắt Mai Trường Lâm lạnh buốt, bà ta liếc mắt nhìn rừng rậm xung quanh một lượt rồi cắn răng, xoay người lao vút đi.

Chương 248: C248: Lào xào