Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 261: C261: Hắn lại thất bại rồi

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Tam hoàng tử trợn to mắt, kinh ngạc nhìn mũi kiếm lạnh lẽo trước mắt, trên lưỡi kiếm toát ra sát ý lạnh đến thấu xương.Thua rồi!Hắn lại thất bại rồi!Là người trẻ tuổi số một ở Ninh Quốc, có phong thái cao quý trong muôn người, hắn nằm mơ cũng không ngờ sẽ có ngày đó, hắn thua trong tay của một thiếu niên mười bảy tuổi!Trần Phong giơ kiếm lên, nhưng mũi kiếm lại không hề chém xuống, bởi vì ở cách đó không xa, ông già tiều tụy đã tập trung sát ý vào hắn.Chỉ cần hắn dám vung kiếm xuống, ông già tiều tụy này sẽ là người đầu tiên hủy diệt hắn.Một mạng đổi một mạng!Không đáng!Cơ thể của Tam hoàng tử dần xụi lơ, hắn quỳ ngồi dưới đất, đôi mắt vô định giống như thể mới vừa gặp phải một đả kích kinh người.Hắn biết, nếu như không có ông già tiều tụy đứng sau lưng, có lẽ bây giờ hắn đã là vong hồn dưới kiếm Trần Phong rồi!"Ọc"Đúng lúc này, khí huyết trong ngực Trần Phong cuộn lên, hắn khẽ hừ một tiếng, một ngụm máu cứ thế phun ra ngoài, sắc mặt trở nên trắng bệch như tờ giấy!Ba phút đã qualLinh lực đại địa của hắn đã hoàn toàn tan rã.Mà chính hắn cũng rơi vào thời kỳ suy yếu rồi!"Thắng... Thắng rồi?"Hạ Chỉ Lan há hốc miệng, trong đôi mắt thanh tú là vẻ chấn động khó có thể thốt được nên lời.Đây là Tam hoàng tử đấy, là thiên tài đã giữ vị trí thứ nhất trong bảng Thiên Kiêu ở Ninh Quốc suốt mười năm qua, thế mà lại bị thua rồi!"Cái tên này..."Trong đáy mắt của Hạ Phi Vũ cũng hoảng hốt giống vậy.Những chuyện trước mắt quả thực khiến cho người ta khó có thể tin, Trần Phong lại có thể đánh thắng thiên tài đáng sợ này rồi!Ông già tiều tụy siết chặt nắm đấm, sắc mặt dần trở nên âm trầm, hốc mắt sâu hoắm và đôi đồng tử đen láy khiếp người không hề che giấu sát ý lóe lên rõ ràng.Lúc này đây, rốt cuộc ông ta cũng có thể hiểu rõ tại sao thánh thượng lại tàn sát Hoàng thành, là người đầu tiên muốn giết Trần Phong.Cái tên này chắc chắn sẽ trở thành quái vật khác loài.Nếu không phải ông ta được tận mắt nhìn thấy, chắc ông †a cũng khó mà tin được, cậu thiếu niên mười bảy tuổi này lại có thể đánh bại Tam hoàng tử.Cho dù có được năng lượng Thần Linh Ấn giúp đỡ, nhưng không thể phủ nhận một điều rằng, năng lực của Trần Phong có thể giế t chết Tam hoàng tử, cho dù về trình độ kiếm đạo hay là những thủ đoạn đi kèm, hắn cũng khiến người ta phải cảm thấy e dè.Trước đó, ánh mắt Trần Phong lạnh lùng nhìn Tam hoàng tử, hắn không nói gì mà thu kiếm lại.Nhưng ánh mắt kinh ngạc mà Tam hoàng tử nhìn Trần Phong đã không còn sự hung hăng trước đó, ngược lại nó có phần mơ màng hốt hoảng.

Tam hoàng tử trợn to mắt, kinh ngạc nhìn mũi kiếm lạnh lẽo trước mắt, trên lưỡi kiếm toát ra sát ý lạnh đến thấu xương.

Thua rồi!

Hắn lại thất bại rồi!

Là người trẻ tuổi số một ở Ninh Quốc, có phong thái cao quý trong muôn người, hắn nằm mơ cũng không ngờ sẽ có ngày đó, hắn thua trong tay của một thiếu niên mười bảy tuổi!

Trần Phong giơ kiếm lên, nhưng mũi kiếm lại không hề chém xuống, bởi vì ở cách đó không xa, ông già tiều tụy đã tập trung sát ý vào hắn.

Chỉ cần hắn dám vung kiếm xuống, ông già tiều tụy này sẽ là người đầu tiên hủy diệt hắn.

Một mạng đổi một mạng!

Không đáng!

Cơ thể của Tam hoàng tử dần xụi lơ, hắn quỳ ngồi dưới đất, đôi mắt vô định giống như thể mới vừa gặp phải một đả kích kinh người.

Hắn biết, nếu như không có ông già tiều tụy đứng sau lưng, có lẽ bây giờ hắn đã là vong hồn dưới kiếm Trần Phong rồi!

"Ọc"

Đúng lúc này, khí huyết trong ngực Trần Phong cuộn lên, hắn khẽ hừ một tiếng, một ngụm máu cứ thế phun ra ngoài, sắc mặt trở nên trắng bệch như tờ giấy!

Ba phút đã qual

Linh lực đại địa của hắn đã hoàn toàn tan rã.

Mà chính hắn cũng rơi vào thời kỳ suy yếu rồi!

"Thắng... Thắng rồi?"

Hạ Chỉ Lan há hốc miệng, trong đôi mắt thanh tú là vẻ chấn động khó có thể thốt được nên lời.

Đây là Tam hoàng tử đấy, là thiên tài đã giữ vị trí thứ nhất trong bảng Thiên Kiêu ở Ninh Quốc suốt mười năm qua, thế mà lại bị thua rồi!

"Cái tên này..."

Trong đáy mắt của Hạ Phi Vũ cũng hoảng hốt giống vậy.

Những chuyện trước mắt quả thực khiến cho người ta khó có thể tin, Trần Phong lại có thể đánh thắng thiên tài đáng sợ này rồi!

Ông già tiều tụy siết chặt nắm đấm, sắc mặt dần trở nên âm trầm, hốc mắt sâu hoắm và đôi đồng tử đen láy khiếp người không hề che giấu sát ý lóe lên rõ ràng.

Lúc này đây, rốt cuộc ông ta cũng có thể hiểu rõ tại sao thánh thượng lại tàn sát Hoàng thành, là người đầu tiên muốn giết Trần Phong.

Cái tên này chắc chắn sẽ trở thành quái vật khác loài.

Nếu không phải ông ta được tận mắt nhìn thấy, chắc ông †a cũng khó mà tin được, cậu thiếu niên mười bảy tuổi này lại có thể đánh bại Tam hoàng tử.

Cho dù có được năng lượng Thần Linh Ấn giúp đỡ, nhưng không thể phủ nhận một điều rằng, năng lực của Trần Phong có thể giế t chết Tam hoàng tử, cho dù về trình độ kiếm đạo hay là những thủ đoạn đi kèm, hắn cũng khiến người ta phải cảm thấy e dè.

Trước đó, ánh mắt Trần Phong lạnh lùng nhìn Tam hoàng tử, hắn không nói gì mà thu kiếm lại.

Nhưng ánh mắt kinh ngạc mà Tam hoàng tử nhìn Trần Phong đã không còn sự hung hăng trước đó, ngược lại nó có phần mơ màng hốt hoảng.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Tam hoàng tử trợn to mắt, kinh ngạc nhìn mũi kiếm lạnh lẽo trước mắt, trên lưỡi kiếm toát ra sát ý lạnh đến thấu xương.Thua rồi!Hắn lại thất bại rồi!Là người trẻ tuổi số một ở Ninh Quốc, có phong thái cao quý trong muôn người, hắn nằm mơ cũng không ngờ sẽ có ngày đó, hắn thua trong tay của một thiếu niên mười bảy tuổi!Trần Phong giơ kiếm lên, nhưng mũi kiếm lại không hề chém xuống, bởi vì ở cách đó không xa, ông già tiều tụy đã tập trung sát ý vào hắn.Chỉ cần hắn dám vung kiếm xuống, ông già tiều tụy này sẽ là người đầu tiên hủy diệt hắn.Một mạng đổi một mạng!Không đáng!Cơ thể của Tam hoàng tử dần xụi lơ, hắn quỳ ngồi dưới đất, đôi mắt vô định giống như thể mới vừa gặp phải một đả kích kinh người.Hắn biết, nếu như không có ông già tiều tụy đứng sau lưng, có lẽ bây giờ hắn đã là vong hồn dưới kiếm Trần Phong rồi!"Ọc"Đúng lúc này, khí huyết trong ngực Trần Phong cuộn lên, hắn khẽ hừ một tiếng, một ngụm máu cứ thế phun ra ngoài, sắc mặt trở nên trắng bệch như tờ giấy!Ba phút đã qualLinh lực đại địa của hắn đã hoàn toàn tan rã.Mà chính hắn cũng rơi vào thời kỳ suy yếu rồi!"Thắng... Thắng rồi?"Hạ Chỉ Lan há hốc miệng, trong đôi mắt thanh tú là vẻ chấn động khó có thể thốt được nên lời.Đây là Tam hoàng tử đấy, là thiên tài đã giữ vị trí thứ nhất trong bảng Thiên Kiêu ở Ninh Quốc suốt mười năm qua, thế mà lại bị thua rồi!"Cái tên này..."Trong đáy mắt của Hạ Phi Vũ cũng hoảng hốt giống vậy.Những chuyện trước mắt quả thực khiến cho người ta khó có thể tin, Trần Phong lại có thể đánh thắng thiên tài đáng sợ này rồi!Ông già tiều tụy siết chặt nắm đấm, sắc mặt dần trở nên âm trầm, hốc mắt sâu hoắm và đôi đồng tử đen láy khiếp người không hề che giấu sát ý lóe lên rõ ràng.Lúc này đây, rốt cuộc ông ta cũng có thể hiểu rõ tại sao thánh thượng lại tàn sát Hoàng thành, là người đầu tiên muốn giết Trần Phong.Cái tên này chắc chắn sẽ trở thành quái vật khác loài.Nếu không phải ông ta được tận mắt nhìn thấy, chắc ông †a cũng khó mà tin được, cậu thiếu niên mười bảy tuổi này lại có thể đánh bại Tam hoàng tử.Cho dù có được năng lượng Thần Linh Ấn giúp đỡ, nhưng không thể phủ nhận một điều rằng, năng lực của Trần Phong có thể giế t chết Tam hoàng tử, cho dù về trình độ kiếm đạo hay là những thủ đoạn đi kèm, hắn cũng khiến người ta phải cảm thấy e dè.Trước đó, ánh mắt Trần Phong lạnh lùng nhìn Tam hoàng tử, hắn không nói gì mà thu kiếm lại.Nhưng ánh mắt kinh ngạc mà Tam hoàng tử nhìn Trần Phong đã không còn sự hung hăng trước đó, ngược lại nó có phần mơ màng hốt hoảng.

Chương 261: C261: Hắn lại thất bại rồi