Núi nhỏ, suối quanh co, nhà trúc. Một chén thuốc được đưa đến trước mắt. "Uống thuốc." Tiêu Dương ngẩng đầu nhìn Lương Phượng mặc một thân y phục giản dị ở trước mắt, nhíu mày: "Ta thấy khá hơn rồi." Lương Phượng mặt không đổi sắc: "Uống thuốc." Tiêu Dương bỗng nhiên cười hì hì: "Ngươi đút ta đi." Lương Phượng: "Được." Nói xong bắt lấy cằm Tiêu Dương, dốc thẳng thuốc xuống. Tiêu Dương: "Ặc... khụ khụ khụ... khụ... Ngươi! Ngươi cố ý phải không?!" Lương Phượng nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: "Ngươi nói muốn ta đút." Tiêu Dương: "Ngươi không hiểu sao ý ta là.... Ầy, quên đi quên đi, coi như ta chưa nói gì." Hắn thật sự là ăn no rửng mỡ, mới có thể theo thói quen tuỳ tiện chọc ghẹo mỹ nhân. Nhưng người đứng trước mắt này cho dù dung mạo có kinh vi thiên nhân đến đâu, e rằng c*̃ng chỉ là một tảng đá cứng ngắc trong thâm sơn, khó hiểu được phong tình. —— *Kinh vi thiên nhân: Chỉ đối…
Chương 5
Anh Anh Anh, Bảo Bảo Tâm Lý KhổTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện SủngNúi nhỏ, suối quanh co, nhà trúc. Một chén thuốc được đưa đến trước mắt. "Uống thuốc." Tiêu Dương ngẩng đầu nhìn Lương Phượng mặc một thân y phục giản dị ở trước mắt, nhíu mày: "Ta thấy khá hơn rồi." Lương Phượng mặt không đổi sắc: "Uống thuốc." Tiêu Dương bỗng nhiên cười hì hì: "Ngươi đút ta đi." Lương Phượng: "Được." Nói xong bắt lấy cằm Tiêu Dương, dốc thẳng thuốc xuống. Tiêu Dương: "Ặc... khụ khụ khụ... khụ... Ngươi! Ngươi cố ý phải không?!" Lương Phượng nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: "Ngươi nói muốn ta đút." Tiêu Dương: "Ngươi không hiểu sao ý ta là.... Ầy, quên đi quên đi, coi như ta chưa nói gì." Hắn thật sự là ăn no rửng mỡ, mới có thể theo thói quen tuỳ tiện chọc ghẹo mỹ nhân. Nhưng người đứng trước mắt này cho dù dung mạo có kinh vi thiên nhân đến đâu, e rằng c*̃ng chỉ là một tảng đá cứng ngắc trong thâm sơn, khó hiểu được phong tình. —— *Kinh vi thiên nhân: Chỉ đối… Nhà trúc, trên giường.Tiêu Dương chán muốn chết, úp sấp nằm ngay đơ.Lương Phượng ngồi vào bên giường, nhìn nhìn sau gáy Tiêu Dương: "Ngươi rất buồn chán sao?"Tiêu Dương xoay người, đầu gối lên hai tay, không trả lời: "........"Lương Phượng: "Ngoại trừ không thể ra ngoài, ngươi có thể tuỳ ý đi lại trong cốc."Tiêu Dương nhìn chằm chằm mỹ nhân: "......."Lương Phượng: "Ngươi có thể làm những chuyện ngươi muốn." Sau đó lại bỏ thêm một câu, "Ngoại trừ xuất cốc."Tiêu Dương nhìn chằm chằm mỹ nhân, bỗng nhiên cà chớn cười: "Bất cứ chuyện gì?"Lương Phượng: "Ừ."Tiêu Dương vươn tay nâng lên vài lọn tóc đen trước ngực mỹ nhân, chậm rãi nói: "Trong núi cô quạnh nhàm chán, sống một ngày bằng một năm, có điều... Nếu ngươi có thể c*̀ng ta đêm đêm vui vẻ... Thì c*̃ng không tệ lắm."Lương Phượng nhíu mày, khó hiểu nhìn vào đôi mắt mang theo ý cười c*̉a Tiêu Dương: "Vui vẻ?"Tiêu Dương đứng dậy áp sát lên, ghé vào lỗ tai y nhẹ giọng đùa bỡn: "Chính là ngủ c*̀ng ta, để cho ta.. làm ngươi."Lương Phượng nhíu mày không nói: "........."Tiêu Dương thuận thế hôn lên hai má người kia, nhướn mày: "Thế nào?"Lương Phượng: "Nếu ngươi thấy quá nhàm chán, ta c*̃ng có thể.... ngủ c*̀ng ngươi."Tiêu Dương sợ tới mức làm rớt luôn lọn tóc.
Nhà trúc, trên giường.
Tiêu Dương chán muốn chết, úp sấp nằm ngay đơ.
Lương Phượng ngồi vào bên giường, nhìn nhìn sau gáy Tiêu Dương: "Ngươi rất buồn chán sao?"
Tiêu Dương xoay người, đầu gối lên hai tay, không trả lời: "........"
Lương Phượng: "Ngoại trừ không thể ra ngoài, ngươi có thể tuỳ ý đi lại trong cốc."
Tiêu Dương nhìn chằm chằm mỹ nhân: "......."
Lương Phượng: "Ngươi có thể làm những chuyện ngươi muốn." Sau đó lại bỏ thêm một câu, "Ngoại trừ xuất cốc."
Tiêu Dương nhìn chằm chằm mỹ nhân, bỗng nhiên cà chớn cười: "Bất cứ chuyện gì?"
Lương Phượng: "Ừ."
Tiêu Dương vươn tay nâng lên vài lọn tóc đen trước ngực mỹ nhân, chậm rãi nói: "Trong núi cô quạnh nhàm chán, sống một ngày bằng một năm, có điều... Nếu ngươi có thể c*̀ng ta đêm đêm vui vẻ... Thì c*̃ng không tệ lắm."
Lương Phượng nhíu mày, khó hiểu nhìn vào đôi mắt mang theo ý cười c*̉a Tiêu Dương: "Vui vẻ?"
Tiêu Dương đứng dậy áp sát lên, ghé vào lỗ tai y nhẹ giọng đùa bỡn: "Chính là ngủ c*̀ng ta, để cho ta.. làm ngươi."
Lương Phượng nhíu mày không nói: "........."
Tiêu Dương thuận thế hôn lên hai má người kia, nhướn mày: "Thế nào?"
Lương Phượng: "Nếu ngươi thấy quá nhàm chán, ta c*̃ng có thể.... ngủ c*̀ng ngươi."
Tiêu Dương sợ tới mức làm rớt luôn lọn tóc.
Anh Anh Anh, Bảo Bảo Tâm Lý KhổTác giả: Vân Thượng Gia TửTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện SủngNúi nhỏ, suối quanh co, nhà trúc. Một chén thuốc được đưa đến trước mắt. "Uống thuốc." Tiêu Dương ngẩng đầu nhìn Lương Phượng mặc một thân y phục giản dị ở trước mắt, nhíu mày: "Ta thấy khá hơn rồi." Lương Phượng mặt không đổi sắc: "Uống thuốc." Tiêu Dương bỗng nhiên cười hì hì: "Ngươi đút ta đi." Lương Phượng: "Được." Nói xong bắt lấy cằm Tiêu Dương, dốc thẳng thuốc xuống. Tiêu Dương: "Ặc... khụ khụ khụ... khụ... Ngươi! Ngươi cố ý phải không?!" Lương Phượng nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: "Ngươi nói muốn ta đút." Tiêu Dương: "Ngươi không hiểu sao ý ta là.... Ầy, quên đi quên đi, coi như ta chưa nói gì." Hắn thật sự là ăn no rửng mỡ, mới có thể theo thói quen tuỳ tiện chọc ghẹo mỹ nhân. Nhưng người đứng trước mắt này cho dù dung mạo có kinh vi thiên nhân đến đâu, e rằng c*̃ng chỉ là một tảng đá cứng ngắc trong thâm sơn, khó hiểu được phong tình. —— *Kinh vi thiên nhân: Chỉ đối… Nhà trúc, trên giường.Tiêu Dương chán muốn chết, úp sấp nằm ngay đơ.Lương Phượng ngồi vào bên giường, nhìn nhìn sau gáy Tiêu Dương: "Ngươi rất buồn chán sao?"Tiêu Dương xoay người, đầu gối lên hai tay, không trả lời: "........"Lương Phượng: "Ngoại trừ không thể ra ngoài, ngươi có thể tuỳ ý đi lại trong cốc."Tiêu Dương nhìn chằm chằm mỹ nhân: "......."Lương Phượng: "Ngươi có thể làm những chuyện ngươi muốn." Sau đó lại bỏ thêm một câu, "Ngoại trừ xuất cốc."Tiêu Dương nhìn chằm chằm mỹ nhân, bỗng nhiên cà chớn cười: "Bất cứ chuyện gì?"Lương Phượng: "Ừ."Tiêu Dương vươn tay nâng lên vài lọn tóc đen trước ngực mỹ nhân, chậm rãi nói: "Trong núi cô quạnh nhàm chán, sống một ngày bằng một năm, có điều... Nếu ngươi có thể c*̀ng ta đêm đêm vui vẻ... Thì c*̃ng không tệ lắm."Lương Phượng nhíu mày, khó hiểu nhìn vào đôi mắt mang theo ý cười c*̉a Tiêu Dương: "Vui vẻ?"Tiêu Dương đứng dậy áp sát lên, ghé vào lỗ tai y nhẹ giọng đùa bỡn: "Chính là ngủ c*̀ng ta, để cho ta.. làm ngươi."Lương Phượng nhíu mày không nói: "........."Tiêu Dương thuận thế hôn lên hai má người kia, nhướn mày: "Thế nào?"Lương Phượng: "Nếu ngươi thấy quá nhàm chán, ta c*̃ng có thể.... ngủ c*̀ng ngươi."Tiêu Dương sợ tới mức làm rớt luôn lọn tóc.