Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 284: C284: Hay là vượt qua tầng bảy rồi
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Rốt cuộc ngươi cũng chịu đi ra đấy à, ta còn tưởng ngươi muốn làm con rùa đen rút đầu nữa đấy!""Giao Thần Linh Ấn ra đây, nếu không thì.. "Gã thanh niên tóc nâu kia cong môi, nở một nụ cười gắn, nhưng mà hắn còn chưa dứt lời, bóng người Trần Mộc đã bỗng dưng biến mất khỏi chỗ đó.Thúc địa thành linh!Cạch.Một luồng cuồng phong gào thét cuốn qua, một khắc sau, trên cổ của gã thanh niên tóc nâu xuất hiện một vết máu đỏ sẫm.Một đòn, mất mạng!Gã thanh niên tóc nâu trợn to hai mắt, hắn trợn mắt trước sự xuất hiện đột ngột của thiếu niên mặc áo trắng vừa rồi, bên trong tròng mắt tràn ngập vẻ khó tin.Hắn là cường giả tầng năm của cảnh giới Thông Thiên kia mà, thậm chí ngay cả một chiêu kiếm hắn cũng không đỡ được.Phía sau, mấy gã trẻ tuổi khác đều hoảng sợ, tên nầy chỉ đến tầng bảy của cảnh giới Hóa Tượng thôi mà, sao lực chiếncủa hắn lại có thể thế được!!"Cùng lên thôi, giết hắn!" Đúng lúc này, một người trong số họ bỗng quát ầm lên.Chỉ là, tiếng hét của hắn vừa thốt ra, Trần Mộc cũng đã hóa thành cơn gió thêm lần nữa, vút mạnh qua.Một chiêu kiếm sáng lòa!Từng luồng ánh kiếm giống như mấy ngôi sao lấp lánh giữa trời đêm, lóe ngang lóe dọc rồi biến mất.Với tốc độ như vậy, các đệ tử có mặt ở đây đều không phản ứng kịp.Chờ đến khi bọn họ lấy lại tinh thần, trên cổ của tất cả bọn họ đều có thêm một vết máu đỏ sẫm.Mà cũng chẳng biết lúc nào, Trần Mộc đã đứng ở sau lưng bọn họ, trên thanh Thiên Tùng Vân Kiếm có một vệt máu đỏ thẫm chảy xuôi."Sao lại như vậy được?”Đôi đồng tử của bọn họ trừng lớn.Chênh lệch lớn đến mức đó, đối phương không thể chỉ ở tầng bảy của cảnh giới Hóa Tượng thôi đâu!Hay là vượt qua tầng bảy rồi??Lúc sự sống không ngừng tiêu tán, mấy người bọn họ lần lượt biến thành thi thể, nằm trên ngọn núi Linh Điện này.Trần Mộc coi thường mấy gã này, ngoài miệng còn đang chửi: "Ông đây không muốn giết người, thế sao cứ ép ông phải đánh!"Sau đó, Trần Mộc kéo mấy thi thể này đi tới phía sau núi Linh Điện, nơi này có một vùng biển mênh mồng rộng lớn.Mà dưới biển còn có cả cá sấu.Cũng không biết có phải là do Hàn Giang Tuyết cố ý nuôi bọn chúng hay không.Nói chung, Trần Mộc cứ làm theo lời dặn của nàng ấy, ném mấy thi thể xuốngKhông bao lâu sau, cá sấu men theo mùi máu tanh rồi bơi tới, bọn chúng há to miệng, liên tiếp từng cái một, cuối cùng cũng nuốt hết mấy bộ thi thể này.Sau khi bọn cá sấu ăn xong bộ thi thể cuối cùng, ánh mắt còn nhìn Trần Mộc chằm chằm giống như là nó ăn không no.Trần Mộc xòe hai bàn tay ra.Hết rồi!Ăn không đủ no cũng phải chịulÔng đây đâu thể tự đút bản thân mình cho mày chứiTrần Mộc xoay người, định rời khỏi chỗ này, nhưng mà đúng lúc đó lại có mấy bóng người lao tới từ đằng xa.Hắn híp mắt, mấy người này, sao hết người này tới người khác bám dai như đỉa vậy.
"Rốt cuộc ngươi cũng chịu đi ra đấy à, ta còn tưởng ngươi muốn làm con rùa đen rút đầu nữa đấy!"
"Giao Thần Linh Ấn ra đây, nếu không thì.. "
Gã thanh niên tóc nâu kia cong môi, nở một nụ cười gắn, nhưng mà hắn còn chưa dứt lời, bóng người Trần Mộc đã bỗng dưng biến mất khỏi chỗ đó.
Thúc địa thành linh!
Cạch.
Một luồng cuồng phong gào thét cuốn qua, một khắc sau, trên cổ của gã thanh niên tóc nâu xuất hiện một vết máu đỏ sẫm.
Một đòn, mất mạng!
Gã thanh niên tóc nâu trợn to hai mắt, hắn trợn mắt trước sự xuất hiện đột ngột của thiếu niên mặc áo trắng vừa rồi, bên trong tròng mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Hắn là cường giả tầng năm của cảnh giới Thông Thiên kia mà, thậm chí ngay cả một chiêu kiếm hắn cũng không đỡ được.
Phía sau, mấy gã trẻ tuổi khác đều hoảng sợ, tên nầy chỉ đến tầng bảy của cảnh giới Hóa Tượng thôi mà, sao lực chiến
của hắn lại có thể thế được!!
"Cùng lên thôi, giết hắn!" Đúng lúc này, một người trong số họ bỗng quát ầm lên.
Chỉ là, tiếng hét của hắn vừa thốt ra, Trần Mộc cũng đã hóa thành cơn gió thêm lần nữa, vút mạnh qua.
Một chiêu kiếm sáng lòa!
Từng luồng ánh kiếm giống như mấy ngôi sao lấp lánh giữa trời đêm, lóe ngang lóe dọc rồi biến mất.
Với tốc độ như vậy, các đệ tử có mặt ở đây đều không phản ứng kịp.
Chờ đến khi bọn họ lấy lại tinh thần, trên cổ của tất cả bọn họ đều có thêm một vết máu đỏ sẫm.
Mà cũng chẳng biết lúc nào, Trần Mộc đã đứng ở sau lưng bọn họ, trên thanh Thiên Tùng Vân Kiếm có một vệt máu đỏ thẫm chảy xuôi.
"Sao lại như vậy được?”
Đôi đồng tử của bọn họ trừng lớn.
Chênh lệch lớn đến mức đó, đối phương không thể chỉ ở tầng bảy của cảnh giới Hóa Tượng thôi đâu!
Hay là vượt qua tầng bảy rồi??
Lúc sự sống không ngừng tiêu tán, mấy người bọn họ lần lượt biến thành thi thể, nằm trên ngọn núi Linh Điện này.
Trần Mộc coi thường mấy gã này, ngoài miệng còn đang chửi: "Ông đây không muốn giết người, thế sao cứ ép ông phải đánh!"
Sau đó, Trần Mộc kéo mấy thi thể này đi tới phía sau núi Linh Điện, nơi này có một vùng biển mênh mồng rộng lớn.
Mà dưới biển còn có cả cá sấu.
Cũng không biết có phải là do Hàn Giang Tuyết cố ý nuôi bọn chúng hay không.
Nói chung, Trần Mộc cứ làm theo lời dặn của nàng ấy, ném mấy thi thể xuống
Không bao lâu sau, cá sấu men theo mùi máu tanh rồi bơi tới, bọn chúng há to miệng, liên tiếp từng cái một, cuối cùng cũng nuốt hết mấy bộ thi thể này.
Sau khi bọn cá sấu ăn xong bộ thi thể cuối cùng, ánh mắt còn nhìn Trần Mộc chằm chằm giống như là nó ăn không no.
Trần Mộc xòe hai bàn tay ra.
Hết rồi!
Ăn không đủ no cũng phải chịul
Ông đây đâu thể tự đút bản thân mình cho mày chứi
Trần Mộc xoay người, định rời khỏi chỗ này, nhưng mà đúng lúc đó lại có mấy bóng người lao tới từ đằng xa.
Hắn híp mắt, mấy người này, sao hết người này tới người khác bám dai như đỉa vậy.
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Rốt cuộc ngươi cũng chịu đi ra đấy à, ta còn tưởng ngươi muốn làm con rùa đen rút đầu nữa đấy!""Giao Thần Linh Ấn ra đây, nếu không thì.. "Gã thanh niên tóc nâu kia cong môi, nở một nụ cười gắn, nhưng mà hắn còn chưa dứt lời, bóng người Trần Mộc đã bỗng dưng biến mất khỏi chỗ đó.Thúc địa thành linh!Cạch.Một luồng cuồng phong gào thét cuốn qua, một khắc sau, trên cổ của gã thanh niên tóc nâu xuất hiện một vết máu đỏ sẫm.Một đòn, mất mạng!Gã thanh niên tóc nâu trợn to hai mắt, hắn trợn mắt trước sự xuất hiện đột ngột của thiếu niên mặc áo trắng vừa rồi, bên trong tròng mắt tràn ngập vẻ khó tin.Hắn là cường giả tầng năm của cảnh giới Thông Thiên kia mà, thậm chí ngay cả một chiêu kiếm hắn cũng không đỡ được.Phía sau, mấy gã trẻ tuổi khác đều hoảng sợ, tên nầy chỉ đến tầng bảy của cảnh giới Hóa Tượng thôi mà, sao lực chiếncủa hắn lại có thể thế được!!"Cùng lên thôi, giết hắn!" Đúng lúc này, một người trong số họ bỗng quát ầm lên.Chỉ là, tiếng hét của hắn vừa thốt ra, Trần Mộc cũng đã hóa thành cơn gió thêm lần nữa, vút mạnh qua.Một chiêu kiếm sáng lòa!Từng luồng ánh kiếm giống như mấy ngôi sao lấp lánh giữa trời đêm, lóe ngang lóe dọc rồi biến mất.Với tốc độ như vậy, các đệ tử có mặt ở đây đều không phản ứng kịp.Chờ đến khi bọn họ lấy lại tinh thần, trên cổ của tất cả bọn họ đều có thêm một vết máu đỏ sẫm.Mà cũng chẳng biết lúc nào, Trần Mộc đã đứng ở sau lưng bọn họ, trên thanh Thiên Tùng Vân Kiếm có một vệt máu đỏ thẫm chảy xuôi."Sao lại như vậy được?”Đôi đồng tử của bọn họ trừng lớn.Chênh lệch lớn đến mức đó, đối phương không thể chỉ ở tầng bảy của cảnh giới Hóa Tượng thôi đâu!Hay là vượt qua tầng bảy rồi??Lúc sự sống không ngừng tiêu tán, mấy người bọn họ lần lượt biến thành thi thể, nằm trên ngọn núi Linh Điện này.Trần Mộc coi thường mấy gã này, ngoài miệng còn đang chửi: "Ông đây không muốn giết người, thế sao cứ ép ông phải đánh!"Sau đó, Trần Mộc kéo mấy thi thể này đi tới phía sau núi Linh Điện, nơi này có một vùng biển mênh mồng rộng lớn.Mà dưới biển còn có cả cá sấu.Cũng không biết có phải là do Hàn Giang Tuyết cố ý nuôi bọn chúng hay không.Nói chung, Trần Mộc cứ làm theo lời dặn của nàng ấy, ném mấy thi thể xuốngKhông bao lâu sau, cá sấu men theo mùi máu tanh rồi bơi tới, bọn chúng há to miệng, liên tiếp từng cái một, cuối cùng cũng nuốt hết mấy bộ thi thể này.Sau khi bọn cá sấu ăn xong bộ thi thể cuối cùng, ánh mắt còn nhìn Trần Mộc chằm chằm giống như là nó ăn không no.Trần Mộc xòe hai bàn tay ra.Hết rồi!Ăn không đủ no cũng phải chịulÔng đây đâu thể tự đút bản thân mình cho mày chứiTrần Mộc xoay người, định rời khỏi chỗ này, nhưng mà đúng lúc đó lại có mấy bóng người lao tới từ đằng xa.Hắn híp mắt, mấy người này, sao hết người này tới người khác bám dai như đỉa vậy.