Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 286: C286: Khóe miệng trần mộc

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Ba con vật ăn thịt, ngươi lại bảo ta là chúng nó ăn chay ư?Khóe miệng Trần Mộc giật giật.Hắn nghĩ mình đã bịa giỏi lắm rồi, không ngờ cô nàng này còn dám bốc phét hơn cả hắn.Sau đó, hắn nhìn về phía ba con cá sấu đăng xa. Hình như bọn chúng rất sợ người con gái này, con nào con nấy đều trốn ra xa, chỉ sợ nàng ta tức giận.Cảnh tượng này khiến Trần Mộc kinh ngạc. Chẳng lẽ ba con cá sấu này đều do nàng ta nuôi ư?Hắn từng thấy người ta nuôi chó nuôi mèo, nuôi hổ cũng thấy rồi, nhưng đây là lần đầu hắn gặp người nuôi cá sấu!Người con gái kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía đám đệ tử Thiên Điện, vẻ mặt bọn họ cứng đờ, hình như cũng không lạ lãm gì với nàng ta, còn có vẻ sợ hãi."Ba giây, ta cho các ngươi thời gian cút khỏi đây, không đi thì ta ném vào biển cho cá sấu ăn!" Người con gái thản nhiên nói.Nàng ta nói rất nhẹ nhàng, nhưng vô hình lại có sức chấn nhiếp rất mạnh.Khóe miệng Trần Mộc lại giật giật.Ban nãy nàng ta vừa nói ba con cá sấu này ăn chay đúng không nhỉ?Giờ đã đổi giọng, chuẩn bị nhét thịt vào mồm nó rồi!Người trẻ tuổi áo tím và mấy đệ tử Thiên Diện kia vội cười lấy lòng."Hiên tỷ, đám chúng ta lập tức đi ngay, đi ngay đây!" Vừa nói, bọn họ vừa lùi lại, hung tợn trừng Trần Mộc. Sát khí trong mắt bọn chúng không hề bớt đi, có vẻ như ghi hậnTrần Mộc rồi.Tuy nhiên, họ hiểu rõ thực lực của người con gái này. Nếu đám bọn họ tiếp tục dây dưa ở đây, chỉ uổng mạng mà thôi.Bọn họ không lãng phí thời gian, lập tức bỏ chạy, chỉ sợ người con gái kia nổi điên, ném bọn họ xuống biển cho cá sấu ăn.Lời nói của người khác có thể không đáng tin, nhưng người con gái này thực sự sẽ làm vậy!Một lúc sau, trên bãi biển lại vắng lặng."Ta tên là Trình Vũ Hiên!"Người con gái chủ động nói với Trần Mộc.“Trân Mộc!”Trần Mộc cũng chắp tay, báo tên mình ra."Sao trước đây ta chưa gặp ngươi bao giờ, ngươi mới đến đây ư?"Trình Vũ Hiên hỏi."Ừ, hôm nay ta vừa gia nhập vào Linh Tiêu Tông!" Trần Mộc trả lời."Đi theo ta" Nói xong Trình Vũ Hiên quay đầu đi về phía Linh Điện.Trần Mộc thấy vậy, do dự một chút nhưng vẫn đi theo.Hai người nhanh chóng quay trở lại Linh Điện, Trình Vũ Hiên mở cửa phòng mình ra, đi vào, hình như định thay bộ quần áo khác sạch sẽ.Trần Mộc thì yên tĩnh đứng đợi bên ngoài, chẳng bao lâu sau, cửa phòng lại mở ra, Trình Vũ Hiên bước ra.

"Ba con vật ăn thịt, ngươi lại bảo ta là chúng nó ăn chay ư?

Khóe miệng Trần Mộc giật giật.

Hắn nghĩ mình đã bịa giỏi lắm rồi, không ngờ cô nàng này còn dám bốc phét hơn cả hắn.

Sau đó, hắn nhìn về phía ba con cá sấu đăng xa. Hình như bọn chúng rất sợ người con gái này, con nào con nấy đều trốn ra xa, chỉ sợ nàng ta tức giận.

Cảnh tượng này khiến Trần Mộc kinh ngạc. Chẳng lẽ ba con cá sấu này đều do nàng ta nuôi ư?

Hắn từng thấy người ta nuôi chó nuôi mèo, nuôi hổ cũng thấy rồi, nhưng đây là lần đầu hắn gặp người nuôi cá sấu!

Người con gái kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía đám đệ tử Thiên Điện, vẻ mặt bọn họ cứng đờ, hình như cũng không lạ lãm gì với nàng ta, còn có vẻ sợ hãi.

"Ba giây, ta cho các ngươi thời gian cút khỏi đây, không đi thì ta ném vào biển cho cá sấu ăn!" Người con gái thản nhiên nói.

Nàng ta nói rất nhẹ nhàng, nhưng vô hình lại có sức chấn nhiếp rất mạnh.

Khóe miệng Trần Mộc lại giật giật.

Ban nãy nàng ta vừa nói ba con cá sấu này ăn chay đúng không nhỉ?

Giờ đã đổi giọng, chuẩn bị nhét thịt vào mồm nó rồi!

Người trẻ tuổi áo tím và mấy đệ tử Thiên Diện kia vội cười lấy lòng.

"Hiên tỷ, đám chúng ta lập tức đi ngay, đi ngay đây!" Vừa nói, bọn họ vừa lùi lại, hung tợn trừng Trần Mộc. Sát khí trong mắt bọn chúng không hề bớt đi, có vẻ như ghi hận

Trần Mộc rồi.

Tuy nhiên, họ hiểu rõ thực lực của người con gái này. Nếu đám bọn họ tiếp tục dây dưa ở đây, chỉ uổng mạng mà thôi.

Bọn họ không lãng phí thời gian, lập tức bỏ chạy, chỉ sợ người con gái kia nổi điên, ném bọn họ xuống biển cho cá sấu ăn.

Lời nói của người khác có thể không đáng tin, nhưng người con gái này thực sự sẽ làm vậy!

Một lúc sau, trên bãi biển lại vắng lặng.

"Ta tên là Trình Vũ Hiên!"

Người con gái chủ động nói với Trần Mộc.

“Trân Mộc!”

Trần Mộc cũng chắp tay, báo tên mình ra.

"Sao trước đây ta chưa gặp ngươi bao giờ, ngươi mới đến đây ư?"

Trình Vũ Hiên hỏi.

"Ừ, hôm nay ta vừa gia nhập vào Linh Tiêu Tông!" Trần Mộc trả lời.

"Đi theo ta" Nói xong Trình Vũ Hiên quay đầu đi về phía Linh Điện.

Trần Mộc thấy vậy, do dự một chút nhưng vẫn đi theo.

Hai người nhanh chóng quay trở lại Linh Điện, Trình Vũ Hiên mở cửa phòng mình ra, đi vào, hình như định thay bộ quần áo khác sạch sẽ.

Trần Mộc thì yên tĩnh đứng đợi bên ngoài, chẳng bao lâu sau, cửa phòng lại mở ra, Trình Vũ Hiên bước ra.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Ba con vật ăn thịt, ngươi lại bảo ta là chúng nó ăn chay ư?Khóe miệng Trần Mộc giật giật.Hắn nghĩ mình đã bịa giỏi lắm rồi, không ngờ cô nàng này còn dám bốc phét hơn cả hắn.Sau đó, hắn nhìn về phía ba con cá sấu đăng xa. Hình như bọn chúng rất sợ người con gái này, con nào con nấy đều trốn ra xa, chỉ sợ nàng ta tức giận.Cảnh tượng này khiến Trần Mộc kinh ngạc. Chẳng lẽ ba con cá sấu này đều do nàng ta nuôi ư?Hắn từng thấy người ta nuôi chó nuôi mèo, nuôi hổ cũng thấy rồi, nhưng đây là lần đầu hắn gặp người nuôi cá sấu!Người con gái kia đột nhiên quay đầu nhìn về phía đám đệ tử Thiên Điện, vẻ mặt bọn họ cứng đờ, hình như cũng không lạ lãm gì với nàng ta, còn có vẻ sợ hãi."Ba giây, ta cho các ngươi thời gian cút khỏi đây, không đi thì ta ném vào biển cho cá sấu ăn!" Người con gái thản nhiên nói.Nàng ta nói rất nhẹ nhàng, nhưng vô hình lại có sức chấn nhiếp rất mạnh.Khóe miệng Trần Mộc lại giật giật.Ban nãy nàng ta vừa nói ba con cá sấu này ăn chay đúng không nhỉ?Giờ đã đổi giọng, chuẩn bị nhét thịt vào mồm nó rồi!Người trẻ tuổi áo tím và mấy đệ tử Thiên Diện kia vội cười lấy lòng."Hiên tỷ, đám chúng ta lập tức đi ngay, đi ngay đây!" Vừa nói, bọn họ vừa lùi lại, hung tợn trừng Trần Mộc. Sát khí trong mắt bọn chúng không hề bớt đi, có vẻ như ghi hậnTrần Mộc rồi.Tuy nhiên, họ hiểu rõ thực lực của người con gái này. Nếu đám bọn họ tiếp tục dây dưa ở đây, chỉ uổng mạng mà thôi.Bọn họ không lãng phí thời gian, lập tức bỏ chạy, chỉ sợ người con gái kia nổi điên, ném bọn họ xuống biển cho cá sấu ăn.Lời nói của người khác có thể không đáng tin, nhưng người con gái này thực sự sẽ làm vậy!Một lúc sau, trên bãi biển lại vắng lặng."Ta tên là Trình Vũ Hiên!"Người con gái chủ động nói với Trần Mộc.“Trân Mộc!”Trần Mộc cũng chắp tay, báo tên mình ra."Sao trước đây ta chưa gặp ngươi bao giờ, ngươi mới đến đây ư?"Trình Vũ Hiên hỏi."Ừ, hôm nay ta vừa gia nhập vào Linh Tiêu Tông!" Trần Mộc trả lời."Đi theo ta" Nói xong Trình Vũ Hiên quay đầu đi về phía Linh Điện.Trần Mộc thấy vậy, do dự một chút nhưng vẫn đi theo.Hai người nhanh chóng quay trở lại Linh Điện, Trình Vũ Hiên mở cửa phòng mình ra, đi vào, hình như định thay bộ quần áo khác sạch sẽ.Trần Mộc thì yên tĩnh đứng đợi bên ngoài, chẳng bao lâu sau, cửa phòng lại mở ra, Trình Vũ Hiên bước ra.

Chương 286: C286: Khóe miệng trần mộc